Cô đón lấy rồi cả hai nhanh chóng ra xe để đi đến nơi diễn ra quay phim. Trong lúc đó cô cũng tranh thủ trên xe đọc thuộc qua kịch bản. Thấy cô chăm chú như vậy Mục Giao cũng thấy vui trong lòng. Cô nhóc này tuy bề ngoài có chút hời hợt nhưng lại vô cùng nghiêm túc với công việc. Một khi đã làm thì phải luôn đạt được hiệu quả tốt nhất, mấy năm theo cô Mục Giao luôn từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Và cũng học được từ cô những tính nhẫn nhại, kiên trì trong công việc.
Đến trường quay cả mọi người cũng đều có mặt đầy đủ. Dường như chỉ chờ một vài người đến nữa, bộ phim lần này do đạo diễn Lưu phụ trách. Ông nổi tiếng là người khó tính và rất ghét những người không thực sự nghiêm túc khi làm việc.
“Chị quên dặn em, lần này đạo diễn sẽ không như mấy lần trước nữa đâu. Đạo diễn Lưu nổi tiếng là khó tính đó!”
“Vâng, em biết rồi “
Chị Mục Giao nhanh chóng chạy lại phía đạo diễn Lưu, gương mặt thì lại căng thảng vô cùng. Chắc chị ấy đến để xin lỗi sao?
“Đạo diễn Lưu, xin lỗi vì chúng tôi đến muộn. Mong ông bỏ qua lần này cho chúng tôi.”
Chị Mục Giao cúi đầu xin lỗi đạo diễn cũng như mọi người trong đoàn. Người thì đổ mồ hôi hột, trước khi đồng ý đóng phim thì chị cũng đã nghe nhiều người nói về đạo diễn Lưu rồi. Có những diễn viên vì đi trễ 5 phút đã bị ông đuổi về không cho đóng phim nữa. Còn có người vì phải quay lại cảnh quay lần ba mà ông đã nổi trận lôi đình. Nói chung ai cũng điều sợ ông đạo diễn này, nhưng bộ phim nào do ông phụ trách cũng điều trở nên nổi tiếng và có lượng rating cao ngất ngưỡng. Những diễn viên từ bộ đó cũng trở nên nổi tiếng không ngừng. Chị cũng đã bảo Giai Nghiên có thể không đồng ý nhận vai nhưng một mực cô vẫn quyết tâm nhận vai cho bằng được. Thấy cô quyết tâm như vậy Mục Giao cũng đành chiều theo ý cô, hi vọng cô sẽ hoàn thành tốt vai diễn này.
“Cô là quản lý của Dương Giai Nghiên?”
Đạo diễn Lưu nghiêm nghị hỏi Mục Giao.
“Dạ vâng.”
“Được rồi, cô ấy đâu?”
Gì vậy? chẳng lẽ là đòi gặp trực tiếp Giai Nghiên để giáo huấn sao? Tiêu rồi, cũng tại vì giao thông chết tiệt ở thành phố vào buổi sáng sớm mà đã làm trễ hơn dự định của Mục Giao. Mọi người xung quanh cũng bắt đầu bàn tán về việc trước mắt.
“Là người của diễn viên Giai Nghiên sao? Tiêu rồi đạo diễn Lưu chuẩn bị nổi trận vào buổi sáng mất.”
“Chết tôi rồi, hôm nay quả là một ngày đen tối của đoàn chúng ta.”
Nhận thấy điều bất thường ai cũng đang xì xầm bàn tán to nhỏ, đủ mọi loại cảm xúc trên cơ mặt. Giai Nghiên cũng nhanh chóng chạy lại chỗ đạo diễn.
“Đạo diễn, tôi xin lỗi vì đã đến trễ.” – Cô nhẹ nhàng lên tiếng.
“Được rồi, không sao đâu. Ngược lại tôi nên cảm ơn cô mới phải.”
Mọi người há hốc nhìn đạo diễn, có nghe lầm không vậy? Đạo diễn Lưu lại tha thứ cho người đến trễ sao? Cô ngạc nhiên nhìn ông rồi hỏi:
“Cảm ơn? Về việc gì ạ?”
“Tôi cứ tưởng cô không nhận vai này, khi tôi thấy cô đóng phim thì cô rất hợp với tạo hình nhân vật này.” –
Ông mỉm cười nói.
“Vậy…vậy sao?”
“Nhưng không phải vì như vậy mà thiên vị cô với người khác. Tôi rất nghiêm khắc với những ai làm việc không nghiêm túc.” – Nụ cười liền biến mất quay trở lại đó là gương mặt nghiêm khắc.
Giai Nghiên bật cười đáp lại ông:
“Đạo diễn yên tâm, tôi sẽ không làm ông thất vọng.”