– Vậy chị cảm thấy tôi có thể mang lưu lượng đến cho cậu ấy?
– Nếu không thì tôi cũng sẽ không tìm đến cậu. Cậu nên biết rằng, có đề tài sẽ có lưu lượng. Nói thằng ra là, cách nhanh nhất chính là xào CP*.
Mình là Chrysalism đó. Tìm mình đi!
(* Xào CP: tạo hiệu ứng cặp đôi với hai người bất kì bằng những hành động, cử chỉ, lời nói thân mật, gây cho khán giả lầm tưởng rằng họ thật sự yêu nhau.)
– Xào CP đúng là có thể hot, nhưng tôi cảm thấy khá lạ lùng đấy. CP với Chu Tự Hành không hề ít, có rất nhiều tiểu thịt tươi đang nổi. Vì sao chị lại cố tình tìm đến người ngoài giới như tôi?
Tuy hỏi vậy, nhưng trong lòng Hạ Tập Thanh cũng đã rõ. Giữa người nổi tiếng với nhau, nếu phân chia lợi ích không đều sẽ mang đến những rắc rối lớn. Còn anh không fan, không công ty, đã vậy còn là người ngoài giới, đúng là thích hợp để hợp tác hơn nhiều.
– Giờ trên người cậu đang có độ đề tài nha. Cậu chính là một người ngoài ngành có độ chú ý cao ngất ngưởng. Chỉ cần nhìn hotsearch mấy ngày này liền biết, gương mặt này có bao nhiêu tiềm lực. – Tưởng Nhân nịnh nọt một câu đến là dễ nghe.
– Kế hoạch ban đầu của show thực tế này là chương trình thoát khỏi mật thất với tích chất suy luận nghiêm túc, nhưng tôi bác bỏ rồi. Làm thế thì quá thiếu độ đề tài. Trước đây cũng có nhiều chương trình cùng loại nhưng đều chìm nghỉm. Khán giả đôi khi chỉ muốn xem những thứ thú vị thôi.
– Ví dụ? – Tay Hạ Tập Thanh chống cằm, biếng nhác cười.
– Ví dụ như thần tượng và fan cùng bị nhốt trong mật thất, tìm mọi cách để thoát ra. – Tưởng Nhân cũng để tay chống cằm, mỉm cười nhìn Hạ Tập Thanh:
– Nếu fan cũng là một anh chàng đẹp giai, thì theo tôi đoán, các cô gái trẻ sẽ cảm thấy hứng thú hơn.
Thì ra là thế.
– Cho nên hot search Weibo ngày hôm qua là chị mua đúng không?
Thìa cà phê bị thả ra, ngã vào thành ly, vang lên một tiếng “tinh”. Hạ Tập Thanh thu tay lại.
Tưởng Nhân bị anh vạch trần cũng không cảm thấy gì, bình thản trả lời:
– Tôi chỉ quạt ít gió, thêm ít củi trong hot search của cậu thôi. Có điều tôi phải làm sáng tỏ một chuyện quan trọng trước. Ban đầu, video kia là vô tình bị thả ra. Thật ra, lúc mới gặp cậu, tôi đã đoán được cậu sẽ bị chú ý, nhưng cũng không ngờ độ hưởng ứng lại lớn đến vậy.
Vậy nên lợi dụng cũng rất dứt khoát đấy nhỉ? Bệnh nghề nghiệp đúng thật đáng sợ.
Không biết người được lợi kia sau khi biết chuyện sẽ có cảm tưởng gì.
Nghĩ đến người được lợi … trong đầu anh lại hiện ra biểu cảm vô cùng chán ghét của Chu Tự Hành.
Hạ Tập Thanh bỗng dưng hăng hái ngồi thẳng dậy, tay chống cằm nhìn Tưởng Nhân, cười nói:
– Đề nghị của chị cũng khá thú vị. Nhưng chắc chị không biết, thần tượng của tôi bây giờ vô ~ cùng ~ chán ghét tôi.
Hai tiếng “vô cùng” bị anh cố ý kéo dài, nói xong còn cười híp mắt. Dáng vẻ như rất lấy làm kiêu ngạo.
Tưởng Nhân không hiểu:
– Các cậu đã từng gặp nhau? Sao cậu ấy lại ghét cậu được, cậu ấy luôn đối xử với fan rất tốt.
– Tình cờ gặp được, nói như nào đây…
Tình huống kia quá xấu hổ. Hạ Tập Thanh nhất thời không nghĩ ra được lời giải thích phù hợp, nên đành thôi:
– Tóm lại là việc đã xảy ra rồi. Tôi cá với chị, nếu cậu ấy biết là tôi, chắc chắn cậu ấy sẽ không đồng ý tham gia chương trình này.
Tưởng Nhân trầm mặc trong chốc lát.
– Nếu tôi thuyết phục được cậu ấy, cậu sẽ tham gia chứ?
Vốn đang nhìn chằm chằm đầu ngón tay dính màu vẽ, nghe vậy, Hạ Tập Thanh ngẩng đầu lên, ánh mắt toát lên vẻ vui mừng, hớn hở:
– Tham gia chứ.
Anh đáp quá nhanh khiến Tưởng Nhân tò mò, sao lại dứt khoát vậy?
– Thật sao? – Tưởng Nhân tỏ vẻ ngờ vực.
– Cậu đồng ý nhanh như vậy, làm tôi thấy hơi kì lạ đấy.
Ngón tay Hạ Tập Thanh búng vào thành hộp đường, sau đó lấy một khối đường vuông vức cho vào miệng, chẳng đợt tan mà đã trực tiếp cắn luôn.
– Thật đó, tôi đồng ý.
Cứ tưởng tượng tới cảnh Chu Tự Hành rõ ràng chán ghét mình, nhưng vẫn phải ở chung một chỗ với mình, anh lại thấy hưng phấn.
Mà hưng phấn chính là cảm hứng của sáng tác.
– Đúng rồi, loại chương trình thực tế này yêu cầu chỉ số thông minh đó, chị xác định muốn mời tôi chứ?
Hạ Tập Thanh nhướng mày:
– Nhỡ đâu tôi chẳng giúp được gì, chỉ biết kéo chân Chu Tự Hành thì sao?
Hạ Tập Thanh nói lời này không phải không có căn cứ, dù sao anh cũng là fan của Chu Tự Hành, ít nhiều cũng hiểu cậu.
Hồi thi đại học, Chu Tự Hành vừa kiên quyết, vừa dứt khoát bỏ qua trường nghệ thuật để chọn Khoa vật lý Đại học P đã làm Hạ Tập Thanh rất ngạc nhiên, không ngờ chỉ số thông minh của sao nhí này chẳng hề kém cạnh các nam sinh khối tự nhiên.
Vốn dĩ còn tưởng cậu muốn từ bỏ giới nghệ sĩ, dấn thân vào con đường nghiên cứu khoa học vì lí tưởng xã hội chủ nghĩa chứ, đâu ai ngờ về sau cậu vẫn tiếp tục đóng phim.
Không theo chính quy mà diễn xuất vẫn rất tốt.
Khi Thượng Đế mở cửa cho một người, hoặc sẽ mở toang tất cả các cánh cửa của người đó, hoặc không thì một khe hở cũng chả cho, đóng chặt như phòng giam vậy.
Hiện thực phũ phàng như thế đó.
– Ban đầu tôi cũng nghĩ vậy, Tự Hành thông minh là đủ rồi. Cậu ở bên cạnh trợ giúp một chút thì càng tốt. – Tưởng Nhân cười cười, không che giấu tính toán nhỏ ban đầu của mình.
– Nhưng tôi có điều tra qua về cậu, là bệnh nghề nghiệp thôi. Tôi phải kinh ngạc đấy. Hóa ra cậu học ở Học viện Mỹ thuật Florence. À, đúng rồi, tôi còn vô tình tìm được, trước đây cậu từng tham gia HiMCM*.
Bạn đang đọc ở trang ăn cắp!
(*HiMCM (High School Mathematical Contest in Modeling): là cuộc thi dành cho học sinh trung học toàn cầu, mỗi năm một lần, tạo ra một môi trường cho học sinh làm việc theo nhóm, sử dụng toán học giải quyết các vấn đề của thế giới thực được mô hình hóa.)
Vô tình?
Người phụ nữ này thật đáng sợ. Vẻ mặt Hạ Tập Thanh vẫn bình thản nhưng đáy lòng đang bội phục khả năng điều tra của cô. Cuộc thi toán học ấy đã từ hồi học trung học rồi, vậy mà vẫn tra ra được.
– Tôi thấy người như cậu, chắc chắn sẽ không ở phía sau kéo chân đâu. – Tưởng Nhân cười nhạt, nhìn Hạ Tập Thanh.
Anh cũng khéo léo mỉm cười:
– Tôi sẽ cố hết sức.
Tạm biệt Tưởng Nhân xong, Hạ Tập Thanh quyết định đi tìm Hứa Kỳ Sâm. Trên đường thấy một tiệm bánh ngọt đang khai trương, anh tiện đường ghé vào mua mấy cái, chọn bánh còn nhanh hơn chọn đối tượng thả thính.
– Mày thật sự muốn lên TV? – Miệng Hứa Kỳ Sâm còn đang ngậm bánh kem, lúng búng hỏi kèm theo chút kinh ngạc.
Hạ Tập Thanh ngồi dưới đất gật đầu như giã tỏi. Anh duỗi cặp chân dài, bắt chéo lên nhau, không nhịn được mà cà khịa:
– Cách nói “lên TV” của mày lỗi thời rồi, tao là tham gia chương trình thực tế.
– Như nhau cả thôi.
Hứa Kỳ Sâm ăn quá nhanh, thế là bị nghẹn. Hắn vội vàng nhảy từ trên sô pha xuống, chạy tới tủ lạnh tìm đồ uống.
Hạ Tập Thanh nhìn bóng lưng của hắn, nói với theo:
– Mày lại đi chân đất, nghe Hạ Tri Hứa mắng chưa ngấy à?
Nói xong, anh liếc nhìn hộp sữa bò đóng gói không có tí thẩm mĩ nào, không nhịn được hỏi:
– Có rượu không?
– Uống ít rượu thôi. Hạ gia bọn mày không thuốc lá thì cũng rượu bia, toàn là sở thích xấu. – Hứa Kỳ Sâm nhét sữa bò vào tay anh.
Hạ Tập Thanh không tình nguyện cầm hộp sữa, vẻ mặt cười đểu giả nhìn Hứa Kỳ Sâm:
– Nói mà không biết ngượng. Sở thích xấu nhất của thằng nhóc kia không phải là mày à?
– Mày mới là sở thích xấu ý. – Hứa Kỳ Sâm dỗi.
– Mày đừng có mà cười, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, sớm muộn gì cũng đến lượt mày thôi.
Hạ Tập Thanh nhún vai.
– Vậy phải xem xem, tên nào xui xẻo nào nhiễm phải sở thích xấu là tao.
Hứa Kỳ Sâm nhớ tới chương trình thực tế kia:
– Sao nhà sản xuất lại tìm đến mày? Loại chương trình này không phải là không thiếu sao à, người ngoài nghề tới cũng không tốt lắm nhỉ?
– Chẳng biết bà chị kia tìm được cuộc thi ngày xưa tao với Hạ Tri Hứa tham gia ở đâu, cả cái hot search kia nữa…
Hạ Tập Thanh đau đầu, tay véo hộp sữa:
– Thế mới nói, tao ghét Internet.
– Nhưng cũng phải nói… – Đứng ngoài hóng biến thì sẽ không chê biến lớn. Hứa Kỳ Sâm dựa vào sô pha, ôm gối, cười nói:
– Nếu mày tham gia chương trình thì sẽ có cơ hội tiếp xúc cự li gần với thần tượng còn gì.
– Không phải thần tượng, mà là đối tượng ảo tưởng.
Nói tới đây, Hạ Tập Thanh lại thấy phấn khích:
– Nói trúng trọng điểm rồi đấy, nếu là hồi trước, có khi tao sẽ không đồng ý đâu. Nhất cử nhất động đều bị máy quay thu lại, cảm giác hơi ghê tởm. Nhưng mà giờ Chu Tự Hành không ưa tao, vụ này liền hay ho.
Hứa Kỳ Sâm không thể hiểu nổi, tấm vé VIP hắn cho rốt cuộc đã thúc đẩy thảm kịch gì xảy ra, càng không hiểu trong đầu Hạ Tập Thanh đang nghĩ cái gì.
Bị người mình thích ghét, thế mà còn thích thú như vậy?
– Mày không phải máu S à, sao giờ tao thấy mày máu M mới đúng?
Hạ Tập Thanh bật cười, bóp mặt Hứa Kỳ Sâm:
– Sâm Sâm, mày ngây thơ quá rồi. Mày không cảm thấy, dù nhìn thấy người mình ghét nhưng vẫn phải kiềm chế cảm xúc, ở trước màn ảnh tỏ vẻ đồng tâm hiệp lực, thậm chí còn phải hòa thuận ở chung, rất… thú vị à?
Thật ra, anh vốn định nói “gợi cảm”, nhưng lại ngập ngừng tìm từ khác.
Trong cảm nhận của anh, hình ảnh Chu Tự Hành buộc phải đè nén sự chán ghét của chính mình xuống rồi giả bộ thân thiết thật sự vô cùng gợi cảm.
Làm anh muốn khiêu khích giới hạn cuối cùng dưới lớp ngụy trang của cậu.
Lúc về đến nhà thì đã rất khuya. Có một dãy số lạ gọi điện đến, Hạ Tập Thanh bắt máy rồi mới biết, thế mà lại là mẹ kế.
Gọi cho anh vào cái giờ này, Hạ Tập Thanh không nghĩ ra nổi lí do nào thuyết phục.
– Hạ Tập Thanh, con về nước sao không nói một tiếng?
Bà ta vẫn chả thay đổi, chuyên dùng giọng điệu dối trá và ra vẻ này. Hạ Tập Thanh bật loa ngoài, cánh tay hờ hững gác lên ghế.
– Con từ Florence trở về thì nên báo một tiếng chứ. Mẹ và ba con sẽ cho người đi đón con. Giờ bọn ta còn phải qua TV mới biết tin con trở về, đúng là không dễ dàng gì. – Giọng bà ta trơn trượt như cá, đầy mùi tanh tưởi.
– Dù thế nào con cũng là con trai nhà họ Hạ, sao lại lên TV, làm cho ba con…
Hạ Tập Thanh hừ lạnh, đi đến phòng bếp mở tủ lạnh lấy một chai nước, sau đó vặn nắp, uống một ngụm lớn. Dòng nước mát chảy qua cổ họng vào cơ thể khiến lòng lạnh lẽo.
– Nói xong chưa hả, quý bà “tu hú chiếm tổ”?
Đối phương cứng họng, lúc mở miệng ra tự tin cũng giảm hẳn xuống:
– Con việc gì phải dữ dằn như vậy, ta cũng chỉ là quan tâm con…
– Dữ dằn?
Hạ Tập Thanh đóng phịch cánh tủ lạnh:
– Bà giả vờ thiện lành với tôi lâu như vậy, rốt cuộc muốn làm gì? Để tôi ngẫm xem nhé, chuyện phân chia tài sản chứ gì? Hạ Vân Khải muốn chia tài sản rồi?
– Mày!
Xem ra là nói trúng rồi.
Hạ Tập Thanh cười khẩy:
– Bà có thời gian làm bộ làm tịch với tôi, chẳng bằng đi cầu xin chồng bà, bảo ông ta đừng ra ngoài hái hoa ngắt cỏ nữa, bớt đi vài đứa con hoang tranh gia sản với bà. Đề nghị này đủ có tâm chưa?
– Mày…
Mỗi câu nói, mỗi hành động đều bị Hạ Tập Thanh nhìn thấu, khiến bà ta không khỏi thẹn quá giận. Bộ mặt giả dối vừa rồi cũng bị xé rách:
– Mày là cái loại đê tiện, không biết xấu hổ, cùng một giuộc với ba mày. Mày, chúng mày, cả ngày chỉ biết ra ngoài làm loạn!
– Nếu ông ta không làm loạn, bà làm sao có thể bước vào cửa nhà họ Hạ? – Ngữ điệu của Hạ Tập Thanh cực kì dịu dàng:
– Bà nên thấy biết ơn vì điều đó.
Bà ta lại chửi ầm lên, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài câu, mày cùng ba mày đều là tay ăn chơi không biết xấu hổ như nhau, đều sẽ không có kết cục tốt. Mấy lời khó nghe này Hạ Tập Thanh từ nhỏ nghe không ít, sớm đã thành thói quen rồi.
Lẳng lặng chờ màn trình diễn của mụ đàn bà chanh chua kết thúc, Hạ Tập Thanh thả chai nước trong tay xuống bàn, xoay người tựa vào kệ bếp, rốt cuộc cũng lên tiếng.
– Không.
Bên kia đầu dây ngẩn người:
– Mày nói gì?
Bức bối, khó thở và chán chường.
Hạ Tập Thanh đưa tay lên cởi cúc áo sơ mi, nhắc lại lần nữa:
– Tôi nói, tôi với Hạ Vân Khải không cùng một loại.
Lúc này mới thoải mái hơn chút.
– Ông ta chịch phụ nữ, còn tôi chịch đàn ông.