“Đây là vật mà trước khi rời kinh, ông ngoại của cháu đã giao cho ta và cậu cháu giữ dùm, là đồ cưới mà ông ngoại cháu đặt mua cho cháu. Chúng ta không thể quang minh chính đại cho cháu, nên đều đã đổi thành ngân phiếu, cháu giữ lấy đi.” Từ phu nhân lấy ra một chồng ngân phiếu đặt vào tay Diệp Ly, Diệp Ly mở raxem, trong đó có một tờ kim phiếu một ngàn lượng, mười tờ ngân phiếu năm trăm lượng, ngoài ra còn có mấy tờ kim phiếu và ngân phiếu trị giá nhỏhơn, tổng cộng cũng phải đến hai vạn hai lượng bạc. Từ phu nhân khôngcho nàng nói chuyện, bà tiếp tục nói: “mợ nghe người ta nói, Diệp Vươngthị kia còn muốn khấu trừ đồ cưới mà mẹ cháu để lại cho cháu? Cháu yêntâm đi, mợ nhất định sẽ giúp cháu giải quyết chuyện này. Hừ, nữ nhi củaTừ gia chúng ta, nhất định phải nở mày nở mặt khi xuất giá, cho dù có sa sút cũng không làm ra chuyện hư hỏng như việc lấy của hồi môn của vợ cả cho nữ nhi của tiểu thiếp. Mấy năm nay, của hồi môn của mẹ cháu bị cácnàng chà đạp còn ít sao? Mợ chắc chắn sẽ lấy lại mấy cái thôn trang vàmấy gian cửa hàng kia cho cháu.”
Diệp Ly cau mày nói: “Ly nhi có thể tự mình xử lý việc này, mợ không nên…”
Từ phu nhân cười nói: “Cháuyên tâm, chức quan của cha cháu quả thật cao hơn cậu cháu, nhưng nếuHoàng Thượng còn muốn giữ mặt mũi, thì người chắc chắn sẽ không làm khódễ cậu cháu.” Từ gia vốn là công thần khai quốc, hơn nữa lại là thanhquan đứng đầu thiên hạ, cho dù không có nhiều người làm quan trongtriều, nhưng lực ảnh hưởng thì không phải Diệp gia và Vương gia có thể so sánh được. Sau khi Hoàng thượng lên ngôi, làm nhiều chuyện ngoàisáng trong tối khiến cho cả tộc Từ thị phải từ quan, chuyện đó đã rấtkhó coi rồi, nếu không có nguyên nhân chính đáng gì mà lão gia nhà talại xảy ra chuyện nữa, thì nước bọt của người trong thiên hạ cũng đủ đểnhấn chìm hoàng gia.
Diệp Ly nhíu mày suy nghĩ, đây quả thậtcũng không phải là chuyện lớn gì, vì thế liền gật đầu tạ ơn mợ. Lúc nàyTừ phu nhân mới hài lòng, cười nói: “Sau này, chỉ sợ người nhà mẹ đẻ của cháu sẽ không ra mặt giúp cháu, vì thế sau khi thành thân, cháu nên qua lại với cậu mợ thường xuyên hơn, làm thế thì ông ngoại và cậu cháu cũng yên tâm hơn.”
“Phu nhân đã tới.” Ngoài cửa vang lên một hồi tiếng bước chân, Vương thị mang theo ma ma, nha hoànxuất hiện ở cửa ra vào, bà ta đứng ở cửa, nhìn Từ phu nhân, nhíu màynói: “Từ phu nhân tới chơi, tại sao không nói một tiếng? Cũng không đểcho ta kịp ra nghênh đón.”
Từ trước đến nay, Từ phunhân không quen nhìn bộ dáng giả dối của Vương thị, hừ nhẹ một tiếng,thản nhiên nói: “Ta chỉ phụng mệnh của lão gia nhà ta đến thăm Ly nhi mà thôi, dòng dõi Diệp gia cao quý, sao dám để cho Diệp phu nhân ra nghênh đón.”
Từ gia là gia tộc thư hương (chỉ người có học) lâu đời, cho tới bây giờ chưa từng có chuyện đưa thiếp thất lên làm chínhthất, cho nên Từ thị luôn thấy chướng mắt với thân phận của Vương thị,huống chi cô em chồng nhà mình buồn bực mà chết, ít nhiều cũng bởi vìVương thị, thế nên bà không bao giờ có sắc mặt tốt khi gặp Vương thị.
Vương thị cũng rất hận Từ phu nhân, bởivì bà ta xem thường mình, rõ ràng mình là nhị phẩm phu nhân, mà Từ thịbất quá cũng chỉ là vợ của quan Tam phẩm, dựa vào cái gì mà xem thườngmình? Vương thị ghét bỏ đánh giá gian phòng của Diệp Ly, tự ý đi qua một bên ngồi xuống, nói với Từ phu nhân: “Chúng ta đã đưa bát tự của Tam cô nương đến Định Vương phủ rồi, ước chừng mấy hôm nữa là có thể định rangày kết hôn. Bổn phu nhân thân là mẹ cả đương nhiên sẽ để cho Tam cônương xuất giá được nở mày nở mặt, Từ phu nhân không cần phải lo lắng.”
Từ phu nhân cười nhạt một tiếng, cũng đi qua một bên ngồi xuống, nói: “Nếu Ly nhi thật sự được gả đi một cách nở mày nở mặt thì đương nhiên là rất tốt. Tuy Ly nhi mang họ Diệp nhưngcũng là huyết mạch của Từ gia chúng ta, nếu cô nương của Từ gia khi gảđi mà bị ủy khuất, thì Lão thái gia nhà chúng ta sẽ không bằng lòng đâu. Đúng rồi. . . Dung ca nhi của quý phủ vẫn đang đọc sách phải không?Không biết có định tham gia khoa cử năm nay không?”
Từ phu nhân chỉ nói mấy câunhàn nhạt, đã khiến Vương thị căng thẳng trong lòng. Hiện tại, Dung canhi nhà mình đang đọc sách ở tông tộc, nàng thế nhưng lại quên, tuy Từgia đã sa sút, nhưng vẫn là chưởng quản của thư viện Ly Sơn, một trongbốn thư viện tốt nhất thiên hạ và đây cũng là thư viện tốt nhất ở ĐạiSở. Năm nay Dung ca nhi đang muốn đi thư viện Ly Sơn đọc sách, sang nămtham gia khoa cử cũng sẽ nắm chắc hơn một chút. Nếu mình gian lận trongcủa hồi môn của Diệp Ly, chỉ sợ… Vương thị nghĩ tới đây, không khỏi phẫn hận trừng mắt với Từ phu nhân một cái, Từ phu nhân cũng không thèm đểý, mỉm cười lạnh nhạt.
Vương thị mặt lạnh nói: “Dung ca nhi nhà chúng ta là em ruột của Chiêu Nghi nương nương, tham gia khoa cử thì có gì là khó?”
Từ phu nhân gật đầu đồng ý, cười nói:“Dung ca nhi tự tin như vậy đương nhiên rất tốt. không như huynh đệ củaLiễu Quý Phi, rõ ràng đã trúng án thủ, giải nguyên (thủ khoa) ở kinh thành, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn luôn lo lắng, không quản ngàn dặm đường xa chạy đến Ly Sơn thỉnh giáo Lão thái gia, đúng là lolắng thái quá. Nói vậy, chắc hẳn lệnh công tử sẽ không cần đâu, thế nàocông tử cũng sẽ giành được Tam Nguyên (Thủ khoa ba kì thi liên tiếp: thi hương, thi hội, thi đình), khiến cho Chiêu Nghi nương nương vẻ vang.”
Nghe vậy, sắc mặt Vương thịcàng thêm khó coi. Khi còn ở khuê phòng, Liễu quý Phi đã được danh xưnglà tài nữ đệ nhất kinh thành, sau khi tiến cung lại càng được sủng ảikhông ngừng. Hơn nữa, lại liên tục sinh hạ hai vị hoàng tử và một vịcông chúa, được phong làm Quý Phi, luôn đè ép trên đầu nữ nhi mình. Công tử của Liễu gia vốn cũng nổi danh có tài hoa, đè ép con mình đến mứckhiến cho nó không có chút tiếng tăm gì trong kinh thành. Nếu sang nămlại để cho tiểu tử của Liễu gia trúng giải trạng nguyên, thì Chiêu Nghinương nương nhất định sẽ rất tức giận.
Vương thị khẽ hừ một tiếng,có chút không cam lòng nhìn Diệp Ly một cái, mới nói: “Nếu có thể đượcTừ lão tiên sinh chỉ dạy, Dung ca nhi đương nhiên sẽ càng nắm chắc hơnmột chút.” Những lời này xem như là chịu thua rồi, Từ thị cũng không tỏ thái độ gì, chỉ mỉm cười, nói: “Ta cũng chỉ nói vậy mà thôi, Diệp phunhân nổi danh là hiền tuệ, cho dù như thế nào cũng sẽ không bạc đãi nữnhi của vợ cả đâu, khi ta về tới nhà nhất định sẽ mời lão gia nhà chúngta lập danh sách của hồi môn của đại cô nương năm đó, đem đến quan phủđể lập hồ sơ lần nữa, tránh làm chậm trễ hôn kỳ của Ly nhi.”
Cuối cùng, Vương thị xanh mặt phẩy tay áo bỏ đi, nhưng chỉ đổi được một tiếng cười lạnh khinh thường của Từ phu nhân.