“À mẹ, con đi chơi với bạn một tí.” Vân Yến híp mắt cười nhìn hai người họ nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy cô nhìn bà ta với ánh mắt lúc nhìn vật chết.
“Bảo Bối đi cẩn thận nhé” Bà Cố vẫy tay tạm biệt cô.
Vừa bước ra khỏi cửa biệt thự cô khôi phục vẻ mặt lãnh đạm vốn có của mình.
“Ký chủ, chị nên đi làm nhiệm vụ nga ~” hệ thống chuyển sang chế độ làm nũng.
“Ta biết.”
“… ” Biết thì làm ơn bỏ hộ thanh chocolate ra khỏi miệng và chạy đi tìm hiểu về nhiệm vụ. Nó thật không hiểu cô móc thanh chocolate từ đâu ra nữa.
“Đã xong.” cô vừa ngậm chocolate vừa cười nhạt.
“Ký chủ đây là?”
Cô ta vậy mà có thể điều khiển thời gian và không gian?!
“Bây giờ là một ngày trước mạt thế, ngươi có biết câu nói ‘đánh nhanh thắng nhanh’ không?” Cô móc ra từ trong túi hai thanh chocolate.
“Ký chủ, trong số liệu nói cô là người hiện đại.” Hệ thống nói với giọng điệu nghiêm túc.
“Vì ngươi là hệ thống dỏm nên không xem chính xác được.” Vân Yến mỉa mai.
“…” Hệ thống chúng ta là siêu cấp vô địch đó
“Không, các ngươi chỉ là đồ dỏm.” Vân Yến đút tay vào túi áo đi đến cửa hàng tiện lợi gần đó.
“…” Cô ta đọc được suy nghĩ của hệ thống, rõ ràng là buff.
“Hey Cố Ninh, lâu rồi không gặp.” Hạ Diễm từ xa chạy đến vẫy tay chào cô.
“Chỉ mới 2 tuần thôi.” Vân Yến nâng mí mắt đáp lại.
Theo như kí ức của nguyên chủ thì Hạ Diễm là một cô gái mạnh mẽ nhưng vẫn dịu dàng.
Nhưng lúc này nhìn cô ta không giống lúc trước lắm, Hạ Diễm bây giờ có khí chất của một kẻ chinh chiến lâu năm giống như…trọng sinh!
Vừa nghĩ ra hai từ này Vân Yến nghiêng đầu nhìn Hạ Diễm chăm chú rồi thốt ra câu nói khiến Hạ Diễm cả đời không quên.
“Nếu chính mình đã có cơ hội trở lại thì đừng làm việc vô nghĩa, lo cho bản thân trước đã, bây giờ là quá khứ chứ không phải tương lai.” Vừa nói xong, chưa để Hạ Diễm hoàn hồn cô đã quay đầu đi mất.