Bộ dạng bây giờ của cô y hệt đứa trẻ con được ăn mà thích thú, nhảy cẫng lên mà reo hò. Y hệt một chú cún…
Dương Minh che mồm ho khan, đáp:”Vâng thưa tiểu thư, tôi đi làm ngay”
Sở Kiều ngồi vào bàn ăn, chợt thấy có gì đó, vội kéo vạt áo Dương Minh lại, nói:” A…anh ốm sao? Thôi khỏi cần, tôi tự vào bếp cũng được”
“…” Dương Minh choáng váng, cái gì đây? Đây là vị tiểu thư hàng ngày sao? Không…có lẽ đây là mưu kế của cô ta, chắc chắn là vậy!
Đồ ăn quả thật rất ngon! Sở Kiều cắt miếng bít tết vui vẻ bỏ vào miệng.
Nhất Nam khoác tay, đứng ở cửa nheo nheo mắt nhìn nữ nhân đang ngồi ăn trong phòng bếp kia
Khóe môi nhếch lên nụ cười khinh bỉ, giả vờ ngây thơ để được ngủ cùng Nhất Nam đây sao? Buồn cười!
***
Ăn một bụng no nê cũng đã đến 6 giờ chiều, Sở Kiều vội chạy lên phòng đi tắm.
Sở Kiều bấm thang máy, ấn tầng mười.
“Ting” cửa thang máy mở ra, cô vui vẻ mở cửa chạy vào trong phòng.
Phòng ngủ của thân thể này… phải nói là “quá đẹp”!! Còn có cả một phòng để giày dép quần áo riêng. Aaa làm người giàu thật tốt!
Giường còn rất êm nữa… Sở Kiều buông người nằm xuống, cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
…
Ở giữa hai chân đột nhiên lạnh toát, có thứ gì đó…đang ngọ nguậy trong tiểu huyệt của cô. Đầu Sở Kiều nóng ran, cô co quắp. Nó cứ di chuyển như một con giun vậy…
Sở Kiều bừng tỉnh, cô hoảng hốt nhìn Quản Gia đang vùi đầu vào giữa hai chân mình, mái tóc màu bạch kim liên tục ma sát với bụng cô, váy được vén cao lên bụng. Mũi anh ta cọ cọ vào Tiểu Đậu Đậu khiến cô không kìm được mà rên rỉ thành tiếng.
“Quản gia…anh…anh làm gì vậy…um…”
Lưỡi anh ta di chuyển thành hình chữ Z, uốn lượn xung quanh khiến cho đầu óc cô mơ màng lâng lâng.
Dương Minh không ngờ nữ nhân dâm đãng này hôm nay lại khít như vậy, nhìn qua còn tưởng xử nữ ai biết được cô ta đã lên giường mới bao nhiêu người.
Mới bước vào phòng, hắn thấy cô đang nằm ngủ, váy không phòng hờ gì và tốc lên cao để lộ quần lót ren màu đen trong suốt.
Yết hầu của hắn di chuyển, tiểu huyệt cô không một chút lông mao, phấn nộn, hai cánh hoa màu hồng nhạt trông rất đẹp mắt. Dương Minh ghé mũi ngửi ngửi, phát hiện có mùi rất thơm khiến phía dưới của hắn trướng lên.
Hắn đưa lưỡi ra, liếm nhẹ. Tiểu huyệt hồng hào khẽ giật giật tiết ra một chút dâm dịch trong suốt. Dương Minh cho lưỡi vào trong, thụt ra thụt vào, bên trong cô rất ấm, mềm mại, ướt át. Dâm dịch Sở Kiều liên tục trào ra, hắn đưa lưỡi ra liếm sạch, càng liếm không hiểu sao hắn càng thấy hứng, côn th*t phía dưới đã trướng đến phát đau.
Sở Kiều cắn môi, hai chân cô kẹp chặt đầu hắn, rên rỉ liên hồi. Không phải Dương Minh vô cùng ghét Vương Sở Kiều sao? Hôm nay lại tự động đến hiến thân?
Hắn nhìn tiểu Đậu Đậu tròn vo kia, khẽ nhếch môi, mút mạnh.
“Aa…a..” Sở Kiều đạt đến cao trào, ngón chân cô co lại, nước văng tung tóe lên mặt hắn.