“Chúng ta đây chẳng phải là chỉ có thể bó tay chịu trói?” Lâm Thu Thạch nhíu mày.
“Kỳ thật mấy thứ kia cũng không thể tùy tiện giết người.” Hùng Tất nói, “Chúng nó cũng cần một vài điều kiện để giết người, thế giới bên trong cửa độ khó càng cao, điều kiện càng nhiều, hơn nữa có một số điều kiện cực kỳ…… Làm người khó có thể lý giải.”
Lâm Thu Thạch: “Tỷ như?”
Hùng Tất nói: “Tỷ như được giết những người trên chân mang giày.”
Lâm Thu Thạch: “……” Hắn yên lặng nhìn giày trên chân mình.
Hùng Tất thấy bộ dáng hắn, nở nụ cười: “Tôi chỉ tuỳ tiện lấy ví dụ thôi, biết đâu điều kiện là được giết người trên chân không mang giày thì sao, còn không phải vừa cởi giày ra đã chết. Chưa kể điều kiện không phải chỉ có một, có điều kiện cần rất nhiều yêu cầu chồng lên nhau, cho nên tổng kết lại các quy luật, buổi tối một giấc ngủ đến hừng đông lại là cách an toàn.” Anh ta nói tới đây, tạm dừng một chút, “Đương nhiên, tiền đề là cậu có thể ngủ.”
Lâm Thu Thạch bởi vì lời Hùng Tất nói mà nhớ tới chuyện phát sinh tối hôm qua, hắn nhìn Nguyễn Bạch Khiết bên cạnh không chút để ý đang ngồi cắn hạt dưa, chung quy cảm thấy mình cũng mới cùng Tử Thần gặp gỡ qua.
Dường như chỉ cần không cẩn thận một chút, chính mình sẽ giống như hai bộ thi thể lạnh băng trên tầng ba.
“Đi ngủ đi.” Hùng Tất nói, “Ngủ ngon.”
Lâm Thu Thạch gật gật đầu: “Ngủ ngon.” Hắn lại gọi Nguyễn Bạch Khiết một tiếng, kêu cô cùng đi ngủ.
Nguyễn Bạch Khiết ngáp một cái, tuỳ tay đặt hạt dưa dư lại lên trên bàn, cô dụi dụi mắt, lẩm bẩm: “Buồn ngủ quá đi, hôm nay đi ngủ sớm một chút.”
Lâm Thu Thạch nói: “Được, đi ngủ sớm một chút.”
Bởi vì chuyện tối qua mà tầng ba đã hoàn toàn không thể sử dụng, vì thế tất cả mọi người dọn xuống tầng hai.
Lâm Thu Thạch ngủ trên cùng một giường với Nguyễn Bạch Khiết như cũ, lần này hắn có chuẩn bị, quyết định khóa kỹ cửa sổ trước, tính kéo cả rèm lại, nhưng tấm rèm này giống như lâu rồi chưa ai sửa dụng, kéo thế nào cũng không nhúc nhích.
Nguyễn Bạch Khiết mặc áo ngủ nằm trong chăn rầm rì: “Thu Thạch, lạnh quá.”
Lâm Thu Thạch còn đang nghiên cứu tấm rèm, nghe vậy cũng không quay đầu lại: “Lạnh thì mặc nhiều thêm một chút.”
Nguyễn Bạch Khiết: “…… Anh không có bạn gái?”
Lâm Thu Thạch không thể hiểu được: “Bạn gái, tại sao phải có bạn gái?”
Nguyễn Bạch Khiết lâm vào trầm mặc, chờ Lâm Thu Thạch kéo được tấm rèm xoay người trở về, cô đã như con cá chết nằm ngửa trên giường.
Lâm Thu Thạch khó hiểu: “Cô làm sao vậy?”
Nguyễn Bạch Khiết thanh âm nhẹ nhàng, cô nói: “Anh…… không có gì muốn nói sao?”
Lâm Thu Thạch lâm vào trầm tư, hắn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Nguyễn Bạch Khiết, rốt cuộc nghĩ ra, hắn nói: “Có.”
Nguyễn Bạch Khiết lộ ra vừa lòng tươi cười: “Anh muốn nói gì?”
Lâm Thu Thạch: “Cái kia, chính là cái kia…… Hôm nay nếu như tôi lại gặp quỷ, cô có thể chạy chậm một chút không?”
Nguyễn Bạch Khiết lạnh mặt: “Không được.”
Lâm Thu Thạch nổi giận: “Vậy cô con mẹ nó hỏi tôi muốn nói cái gì, ngủ!”
Vì thế ai về nhà nấy, ai tìm chăn người ấy, đưa lưng về phía nhau bắt đầu chuẩn bị ngủ.
Vốn dĩ theo cách nói của Hùng Tất, có thể an ổn ngủ qua đêm là tình huống tốt nhất, nhưng trong đầu Lâm Thu Thạch toàn bộ đều là suy nghĩ đủ loại kiểu dáng, trong lúc nhất thời hoàn toàn vô pháp đi vào giấc ngủ. Nguyễn Bạch Khiết phía sau lại giống như heo, đôi mắt vừa nhắm liền ngủ, Lâm Thu Thạch tức giận đến ngứa răng.
Càng về khuya, độ ấm cũng càng giảm. Cũng may chăn khá dày, bên cạnh lại có nhiệt độ cơ thể người sống, nên chung quy đêm lạnh cũng không quá khó khăn.
Lâm Thu Thạch nhắm mắt lại, sắp xếp lại manh mối ban ngày, ý thức bắt đầu dần dần mơ hồ, gần như liền phải lâm vào ngủ say. Nhưng tại thời điểm hắn sắp ngủ, lại mơ hồ nghe thấy âm thanh kỳ lạ. Khác với ngày hôm qua, âm thanh này phát ra từ trên trần nhà, là một loại vật nặng dính dớp, bò trên mái nhà tầng ba. Thính lực Lâm Thu Thạch nhạy bén, cơn buồn ngủ bay sạch, hô hấp của hắn dừng một chút, mắt mở to, nhìn về phía trần nhà.
Trên trần nhà cái gì cũng không có, chỉ có xà gỗ cổ xưa.
Nhưng mà cơ thể Lâm Thu Thạch lại bắt đầu rét run, bởi vì hắn rõ ràng nghe thấy, âm thanh kia chuyển động đến đỉnh đầu hắn đột nhiên ngừng lại.
“Xoạch, xoạch.” Âm thanh dinh dính kích thích màng tai hắn, tiếng động càng lúc càng vang, làm toàn thân Lâm Thu Thạch nổi da gà, hắn cắn chặt răng, đang muốn từ trên giường ngồi dậy, bên cạnh lại vươn một bàn tay ôm eo hắn.
“Anh đang làm gì thế.” Là giọng Nguyễn Bạch Khiết mơ mơ màng màng.
“Cô có nghe thấy âm thanh gì lạ không.” Lâm Thu Thạch đè thấp giọng, “Trên mái nhà.”
“Âm thanh? Âm thanh gì.” Nguyễn Bạch Khiết nói, “Tôi cái gì cũng không nghe thấy, anh đừng động đậy, tôi lạnh.” Hơi thở cô nhẹ nhàng phả bên tai Lâm Thu Thạch, mang theo chút khí lạnh.
“Cô……” Lâm Thu Thạch còn muốn nói cái gì, lại cảm giác Nguyễn Bạch Khiết cầm tay hắn chặt một chút.
“Ngủ đi.” Nguyễn Bạch Khiết nói như vậy.
Lâm Thu Thạch đành phải nhắm mắt lại.
Nguyễn Bạch Khiết dùng ngón tay nhẹ nhàng cọ bên sườn Lâm Thu Thạch, hành động này vốn có chút mờ ám, vào lúc này lại như muốn trấn an.
Âm thanh trên mái nhà vẫn còn tiếp tục, Lâm Thu Thạch lại không còn sợ hãi giống như vừa rồi, cơn buồn ngủ lại tới, hắn rốt cuộc đã ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Lâm Thu Thạch tỉnh dậy từ trong ngực Nguyễn Bạch Khiết.
Nguyễn Bạch Khiết thò cánh tay ra, ôm cả người hắn vào trong ngực, cằm dựa trên đỉnh đầu hắn, bị hắn đánh thức còn mơ mơ màng màng cọ xát: “Đừng nháo, ngủ tiếp một lát.”
Lâm Thu Thạch: “……” Chết tiệt.
Hắn nằm một lát, thấy Nguyễn Bạch Khiết vẫn là không định rời giường, đành phải nói: “Tôi muốn đứng lên.”
Nguyễn Bạch Khiết: “Ừ……”
Lâm Thu Thạch: “Nguyễn Bạch Khiết?”
Nguyễn Bạch Khiết: “Đêm qua gọi người ta Tiểu Điềm Điềm, hôm nay đã gọi người ta Nguyễn Bạch Khiết.”
Lâm Thu Thạch: “……”
Nhưng tuy rằng nói như vậy, Nguyễn Bạch Khiết vẫn buông lỏng tay, sau đó dựa vào đầu giường nhìn Lâm Thu Thạch mặc quần áo. Lâm Thu Thạch mặc quần áo cũng không yên, cân nhắc một chút quay đầu nhìn về phía Nguyễn Bạch Khiết: “Cô có thể đừng nhìn như vậy không?”
Nguyễn Bạch Khiết: “Nhìn gì như vậy? Tiền ở trên bàn, anh tự cầm đi, đưa thuốc cho tôi, tôi muốn hút một điếu.”
Lâm Thu Thạch: “……” Đây là xong việc thì hút thuốc à?
Nguyễn Bạch Khiết: “Như thế nào, còn không chịu đi à, 500 là hôm qua chúng ta đã thương lượng rồi, nhiều thêm một đồng cũng đừng nghĩ.”
Lâm Thu Thạch không lời nào để nói, mặc xong quần áo thì cộp cộp cộp đi xuống tầng.
Những người khác đã ngồi ở phòng khách, ăn bữa sáng thôn dân đưa tới, Lâm Thu Thạch theo thường lệ kiểm nhân số, phát hiện trừ Nguyễn Bạch Khiết, trong phòng thiếu ba người.
Hùng Tất thấy hắn, ý bảo hắn ngồi đi.
“Ngày hôm qua không phát sinh cái gì đi?” Lâm Thu Thạch hỏi.
“Không có.” Hùng Tất nói, “Không chết người.”
Không chết người thì tốt, Lâm Thu Thạch thở phào nhẹ nhõm.
Trên thực tế đêm qua rất bình thường, thậm chí mọi người không ai nghe thấy âm thanh nào dư thừa. Lâm Thu Thạch định hỏi mọi người có nghe thấy tiếng gì trên tầng, cách nói của mọi người lại đồng nhất —— một đêm an tĩnh, trừ tiếng gió bên ngoài, thì không có tiếng gì khác.
“Cơm nước xong chúng ta đi đốn cây bó củi đưa qua cho thợ mộc, tốc độ nhanh một chút.” Hùng Tất nói, “Nhìn thời tiết chỉ biết càng ngày càng lạnh, hơn nữa đêm qua vậy mà lại không xảy ra chuyện……” Cách anh ta nói chuyện dường như có chút nghi hoặc.
“Phải, đúng vậy.” Lâm Thu Thạch thuận miệng đáp lại.
Ba người còn lại cũng lục tục đi xuống tầng, Nguyễn Bạch Khiết là người cuối cùng, cô vẫn mặc một chiếc váy dài xinh đẹp như cũ, chỉ là ở bên ngoài khoác thêm hai cái áo tương đối dày, còn mặc thêm một cái quần bông. Bởi vì váy rất dài, cho nên cô đi đường rất chậm, tư thế cũng mười phần ưu nhã.
Lâm Thu Thạch nhìn thấy cô tới, không được tự nhiên dời ánh mắt.
“Thu Thạch.” Nguyễn Bạch Khiết gọi tên của hắn.
Lâm Thu Thạch bất đắc dĩ ừ một tiếng.
“Tại sao không để ý tới người ta.” Nguyễn Bạch Khiết, “Người ta muốn ăn mì sợi anh nấu.”
Lâm Thu Thạch: “Giữa trưa tôi làm cho cô, hiện tại không còn kịp rồi.”
Nguyễn Bạch Khiết: “Lúc anh ở trên giường đêm qua cũng không phải nói như vậy.”
Tiểu Kha đang ăn cháo, nghe thế phụt một tiếng thiếu chút nữa sặc chết. Hùng Tất biểu tình cũng khó tả, ánh mắt cố ý vô tình băn khoăn nhìn Lâm Thu Thạch cùng Nguyễn Bạch Khiết.
Lâm Thu Thạch dở khóc dở cười: “Được rồi, đừng náo loạn, đêm qua đúng ra cũng nên cảm ơn cô, giữa trưa sẽ làm cho cô mì sợi, chiên thêm cho cô hai quả trứng.”
“Được thôi.” Nguyễn Bạch Khiết thỏa hiệp, “Có hành thái thì càng tốt.”
Trời lạnh như vậy, có rau dưa ăn đã rất may mắn, hành thái gì đó cũng đừng mơ tưởng.
Mọi người nhanh chóng ăn bữa sáng, mặc áo chống lạnh, đoàn người mang theo rìu chuẩn bị ra cửa.
Nơi có thể chặt cây là ở khu rừng ngoài biên giới thôn, chỉ có một con đường nhỏ có thể đi thông nơi đó. Bởi vì tuyết rơi, đường nhỏ trở nên càng thêm hẹp, chỉ có thể đủ một người đi qua.
Hiện tại lên núi còn đỡ, thời điểm xuống núi có vẻ kéo theo bó củi càng thêm phiền toái, Lâm Thu Thạch đi trên đường nhỏ thầm nghĩ trong lòng.
Bọn họ có mười ba người, lại may mắn có một người từng làm nghề mộc, là một nam nhân trung niên hơn ba mươi, tự xưng là thợ mộc, dụng cụ chặt cây với gia cụ đơn giản đều có thể làm, nhưng đóng quan tài lại không hiểu lắm. Anh ta đi trước, chọn mấy cây sau đó bắt đầu chỉ mọi người cách chặt cây.
Nơi đây đa số mọi người chưa từng trải qua chuyện này, tuy rằng có người dạy, nhưng lần đầu tiên làm vẫn đều có chút chưa quen.
Lâm Thu Thạch cầm rìu khoa tay múa chân chặt hai nhát, chỉ thấy ở trên thân cây để lại dấu vết nhàn nhạt.
“Cách anh chặt không đúng.” Nguyễn Bạch Khiết đứng ở bên cạnh, hai tay đút túi, hà ra khói trắng, “Lực chặt xuống quá thiếu, chứ rìu nặng như vậy làm sao không để lại vết.”
Lâm Thu Thạch: “Cô từng chặt cây?”
Nguyễn Bạch Khiết: “Tôi từng xem người khác chặt cây.”
Lâm Thu Thạch đáp à.
Nguyễn Bạch Khiết nói: “Cẩn thận một chút, đừng tự làm mình bị thương.”
Lâm Thu Thạch gật gật đầu, tiếp tục vung rìu. Việc này so với bọn họ tưởng tượng còn phiền toái hơn, mất hết một buổi sáng mấy người nam thay phiên nhau chặt mới đốn ngã được một cây.
“Làm sao bây giờ, Hùng ca.” Có người hỏi, “Làm sao bây giờ?”
Hùng Tất nhìn thời tiết, khẽ cắn môi: “Đi thôi, khiêng cái cây này về trước, ngày mai lại tiếp tục.”
Tuy rằng mới buổi chiều hơn ba giờ, nhưng sắc trời đã tối sầm xuống, không trung lại bắt đầu rơi từng bông tuyết lớn, có vẻ buổi tối khả năng sẽ có một trận bão tuyết.
Lâm Thu Thạch nói: “Đóng một chiếc quan tài cần bao nhiêu cây?”
“Thôn trưởng nói là ba cây.” Hùng Tất nói, “Nỗ lực hai ngày, thì cũng gần như được rồi, nào, ai lại đây giúp tôi một tay.”
Lâm Thu Thạch đang muốn tiến lên khiêng cây, lại nghe Nguyễn Bạch Khiết nói: “Ui da, hình như tôi bị trẹo chân rồi, Thu Thạch anh đỡ tôi xuống núi đi.”
Lâm Thu Thạch: “Sao?”
Nguyễn Bạch Khiết: “Sao cái gì, nhanh lên, ở đây không phải có nhiều người như vậy sao, anh góp vui cái gì.”
Lâm Thu Thạch đang muốn nói chuyện, Hùng Tất vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói: “Đi đi.”
Lâm Thu Thạch: “……” Hắn nhìn thoáng qua biểu tình của Nguyễn Bạch Khiết, vẫn chưa moi được từ bộ dáng nhu nhược đáng thương đó nhìn ra cái gì khác, nhưng hắn mẫn cảm cảm nhận được một loại manh mối tử khí, giống như Nguyễn Bạch Khiết thình lình ra yêu cầu, cũng hình như không đơn giản như vậy.
Tác giả có lời muốn nói: Nguyễn Bạch Khiết là công đó ha ha ha ha, cảm giác mọi người đều đoán được.
Hôm nay 100 cái bao lì xì, tới trước được trước ~
Nguyễn Bạch Khiết sử dụng kỹ năng: Hức đánh trời cao.
Lâm Thu Thạch bị hức đánh trúng, rớt trên mặt đất bị Nguyễn Bạch Khiết kéo về nhà ăn luôn.