Nó thấy rất mệt ấy, hay là tại say xe, mà nó có bao giờ say xe đâu nhỉ? Với cái kiểu này thì làm sao mà thi cho tốt được.
Tới khách sạn thì 4 người ở chung một phòng, còn được anh họ đưa tới ghế ngồi, cầm balo dùm nó trong lúc đợi nhận chìa khóa phòng, đúng là khách sạn 4 nó cũng sang chảnh ghê ấy. Được lúc thấy có chai nước mát áp vào má, mệt mỏi ngóc đầu dậy, là cái anh đẹp trai nhất đội tuyển Hóa trường nó, cười một cái rồi đưa cho nó, bộ tính gì đây, chẳng hiểu sao nó lại đỏ ửng cả mặt, hơi bối rối một chút, tụi kia thấy thì ồ lên, mệt ghê. Nó cũng mỉm cười nhận lấy, dù sao cũng đang khát mà.
Chẹp chẹp tự nhiên đi học đội tuyển ấy, mọi người mới biết tới nó nhiều hơn, lại còn dành sự quan tâm đặc biệt như kiểu này làm nó hay bị bối rối. Đúng là lúc thì chẳng ai ngó lúc thì đầy ra thế này à, cứ hỏi thăm làm nó chỉ biết cười chẳng biết nói gì cả.
Nó được đưa vào tận phòng, có người cầm balo vào tận chỗ, đúng là đối xử với người ốm tốt tốt một chút, mấy thầy cô còn thay nhau hỏi nó có muốn ăn gì không, rồi lại bảo có muốn ăn gì thì bảo để đặt nhà bếp làm riêng cho. Nó chỉ biết từ chối, vì nó chẳng muốn ăn gì cả. Nó chỉ muốn nằm ngủ một lát thôi, thấy vậy nên chẳng ai muốn làm phiền và đi ra ngoài tham quan hết còn mình nó ngủ trong phòng. Rất cô đơn nhưng nó chẳng thể nào ra ngoài được ấy.
Vừa nằm được lúc thì má gọi, than thở với mẹ một hồi lâu rồi mới ngủ tiếp, số nó đúng là đáng thương mà.
Chiều tối tới giờ ăn, cố lết cái xác xuống nhà hàng dưới tầng 1 đi ăn, ôi nó vào thì thi nhau nhường ghế cho nó, đấy là mấy anh con trai còn trừ mấy chị đội tuyển với nó còn lại nhìn nó với ánh mắt có vẻ không thích cho lắm khi mọi sự tập chung cứ dồn hết vào nó, dù sao bên đội tuyển văn cũng có một chị xinh gái lắm luôn nhưng không ai để ý lắm.
Kệ đi, nó ngồi cùng bàn với đội tuyển anh của nó rồi, mấy chị cứ gắp cho nó đầy đồ ăn mà nó chẳng muốn nuốt, cô lớp nó thì đi lại chỗ nó xem nó ăn uống thế nào rồi cô mới đi ăn. Nó muốn ăn thật nhanh, rồi muốn ra ngoài đi dạo một chút cho thoải mái để vào ôn lại bài mai thi cho tốt, chứ cứ nằm mãi cũng không được. Nói nhỏ với cô một chút rồi nó với mấy chị lẻn đi ra ngoài không ai hay biết, nhiều người đi cùng cũng không thích, đúng là ra ngoài không khí tốt hẳn.
” Chị thấy tụi kia cứ nhìn em ghen tị lắm ấy, bọn nó còn dám nói em giả vờ và chị vừa chửi cho rồi”
” Khổ thân em mà” Nó thở dài, nó muốn ăn đồ ăn vặt ghê, vì nhiều đồ ngon quá, cơm thì không muốn ăn chẳng hiểu sao ra đây nó lại hứng thú với mấy thứ này, mặc dù bị cấm ăn lung tung vì sợ đau bụng nhưng nó vẫn muốn thử và đương nhiên sẽ chẳng gì ngăn cản được, nó sẽ ăn và mấy chị kia cũng ăn, khá là ngon nha. Mấy đứa còn chụp thật nhiều ảnh nữa, thú vị ghê. Biết trước thế này lúc chiều đã cố gắng đi lượn lờ một chút rồi, tiếc là nó đã nằm bẹp trong phòng
Lượn lờ một lúc đã thấy cô gọi về để ôn bài, giờ ngoài chỗ đi bộ mới có trai đẹp, nỡ sao cô gọi bọn nó về cơ chứ, nhưng dù sao vẫn phải về mà.
Đúng là lang thang một chút nó thoải mái hơn nhiều, cô bảo cô lo cho nó lắm luôn, nhỡ nó không làm được bài thì cô chết mất, giờ túm lại là ai ai cũng đang lo là nhỡ ngày mai nó cứ mệt kiểu này thì xong đời luôn ấy. Công sức ôn mấy tháng trời vất vả, học ngày học đêm, luyện đọc muốn méo cả mồm miệng, đã thế lại còn thức khuya nhiều quầng mắt cũng bị thâm, trên mặt chẳng mấy khi có mụn giờ cũng xuất hiện vài cái, đấy nó đã hy sinh như vậy cơ mà giờ mà tại cái sức khỏe mà nó bỏ lỡ cơ hội thì thà chết đi cho rồi.
Mẹ nó cũng không ngoại lệ, cứ tí là gọi xem thế nào, haizz nó không muốn ở trong phòng, muốn đi ra ngoài cơ. Nhưng cô bắt học nhanh còn phải đi ngủ sớm, nó ghét đi ngủ sớm. Bình thường ở nhà toàn hơn 11 giờ hoặc 12 giờ mới đi ngủ, học xong thì nghịch điện thoại chứ chẳng mấy khi đi ngủ sớm như vậy.
Thành phố về đêm đúng là toẹt vời mà, đứng trên cao nhìn xuống dưới thú vị ghê ấy, được mấy đứa lớp nó gọi video nhóm, chúng nó đều kêu nó không phải khoe, nhanh về mà mua quà, hơ hơ là nó đang đi thi mà nhỉ? Nhẽ ra chúng nó phải mua quà tổ chức tiệc chào mừng ngày đón nó trở về ấy.
Đúng 10 giờ thầy cô bắt đi ngủ hết, đi tận từng phòng kiểu tra, nó thì phải chui trong chăn nghịch điện thoại một lúc, đúng là học thì đau đầu nhưng chơi điện thoại không đau chút nào.
Hy vọng ngày mai tâm trạng thật tốt để đi thi, chứ không thì mệt lắm, làm không được bài sẽ bị buồn cho xem, rồi lại mang tiếng ra thế nên tốt nhất là nên làm bài thật tốt, và hy vọng có trai đẹp, hí hí trai đẹp để tiếp thêm động lực thi cho tốt.
” Chị có nghĩ là mấy anh ban tự nhiên học trường thành phố ngày mai sẽ xuất hiện nhiều nhân tố đẹp trai không?”
Đang yên tĩnh tự nhiên nó nói làm mấy chị kia cũng xôn xao cả lên
” Nhưng nhỡ bọn trai đẹp nó không học giỏi, với lại mấy đứa học giỏi thường dị dị ấy” Chị Trang nói
” Ơ nhưng kiểu gì mấy người đấy cũng sẽ ăn mặc thật quý tộc chứ không giống mấy thằng trường mình đâu” Vâng là chị Ly
” Em tin là sẽ có trai đẹp cho xem, chị thử nghĩ xem, mấy anh đẹp trai thường sáng sủa, mà nhìn sáng sủa thì có thể thông minh lắm, hy vọng là có trai đẹp ư ư thích quá”
Nó lại bắt đầu mơ mộng rồi
Mấy chị phì cười, nói thêm được vài câu rồi đi ngủ không sợ mấy cô đi kiểm tra.