Nhưng đáng nhắc tới nhất, vẫn là làn da trắng nõn như ngọc của cô, trắng nõn trong suốt, giống như trứng gà lột vỏ.
Người từng gặp, không ai không cảm thán vẻ đẹp trời sinh của cô.
Thịnh phu nhân không nỡ ôm lấy Thịnh Hoàn Hoàn, nghẹn ngào nói: “Nếu nó dám đối xử không tốt với con, mẹ và ba tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nó.”
Thịnh Xán khàn khàn nói: “Được rồi, ngày đại hỉ của con gái, đừng nói mấy lời này.”
Thịnh Hoàn Hoàn giữ chặt tay cha mẹ, khuôn mặt tươi đẹp kiều diễm, hạnh phúc nói: “Ba, mẹ, hai người yên tâm đi, A Tư đã nói cả đời này sẽ đối xử tốt với con, con tin anh ấy tuyệt đối sẽ không phụ con.”
Thịnh Hoàn Hoàn 22 tuổi, đối với Mộ Tư chưa bao giờ hoài nghi.
Mộ Tư là một người đàn ông hoàn mỹ, cũng là một người bạn trai hoàn mỹ, hết thảy của anh ta đều làm cho người ta không thể chê vào đâu được, cô tin tưởng anh cũng sẽ là một người chồng hoàn mỹ.
Nhưng Thịnh Xán nhìn nụ cười hạnh phúc của cô, đáy mắt lại lộ ra vẻ lo lắng.
Ba tháng trước, Mộ Thành Chu bị Mộ Tư ép đến cùng đường, ông ta đưa Bạch Tuyết tới trước mặt Thịnh Xán, để Thịnh Xán giúp ông ta thoát khỏi Hải Thành.
Khi đó Thịnh Xán mới biết có sự tồn tại của Bạch Tuyết.
Lại nói tiếp, vẻ đẹp của Bạch Tuyết cũng không đủ để khiến người ta kinh diễm, càng không thể so sánh với nhan sắc của Thịnh Hoàn Hoàn.
Thế nhưng, trên người Bạch Tuyết có một loại khí chất, đó là một loại khí chất làm cho người đàn ông sẽ không tự giác sinh ra dục vọng bảo vệ cô.
Suy nhược thanh thuần, người thấy người thương.
Sau khi Thịnh Xán thấy Bạch Tuyết, sợ tình cảm của Thịnh Hoàn Hoàn và Mộ Tư phát sinh biến cố, liền giấu Bạch Tuyết đi, cũng bắt đầu thúc giục Thịnh Hoàn Hoàn và Mộ Tư kết hôn.
Thịnh Xán vốn định chờ sau hôn lễ sẽ thẳng thắn nói chuyện này với Mộ Tư, ai ngờ tối hôm qua Bạch Tuyết mất tích, không biết hiện tại người ở nơi nào!
Nếu như bị Mộ Tư phát hiện thì phải làm sao bây giờ?
Mộ Tư vẫn cho rằng Bạch Tuyết đã chết!
Trong lòng Thịnh Xán có loại dự cảm không tốt, chuyện hắn sợ hãi có lẽ sắp phát sinh, nhưng tìm không thấy người, ông ta cũng không làm được gì.
Hiện tại, Thịnh Xán chỉ có thể cầu nguyện hôn lễ hôm nay có thể tiến hành viên mãn, không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào.
Chỉ cần bình yên vượt qua ngày hôm nay, ông sẽ nói tất cả với Mộ Tư.
Nhưng Thịnh Xán không biết, chuyện ông ta lo lắng đã xảy ra.
Mộ gia.
Trong phòng Mộ Tư có một cô gái xinh đẹp đang nằm,cô rất gầy, làn da trắng nõn làm vết thương chồng chất trên người hiện lên càng nổi bật, một bên mặt cũng sưng lên.
Cô gái này chính là Bạch Tuyết.
“Điều tra ra chưa, rốt cuộc là ai làm?”
Khuôn mặt tuấn dật ôn nhuận của Mộ Tư giờ phút này bị một tầng sương mù nồng đậm bao bọc, lạnh như băng, sắc bén, giống như trước đêm bão táp ập đến.
Mộ Tư đã sớm không còn là chàng thiếu niên ngây ngô năm đó.
Năm nay anh đã 24 tuổi, dùng thời gian sáu năm thành công ngồi lên vị trí tổng giám đốc, đoạt lại thứ đã từng thuộc về mình, trở thành tổng giám đốc trẻ tuổi tài cao nhất Hải Thành.
Nhìn những vết thương cũ mới đan xen trên người Bạch Tuyết, Mộ Tư vừa thương vừa giận, rốt cuộc là ai, dám đả thương cô như thế, người đó thật sự muốn chết sao?
Thủ hạ cúi đầu, không dám nhìn mặt Mộ Tư, “Thư ký Bạch đang điều tra, tin rằng rất nhanh sẽ có kết quả.”
Thư ký Bạch, Bạch Băng.
Bạch Băng là trợ thủ đắc lực của Mộ Tư, cũng là anh ruột của Bạch Tuyết.
Nếu Bạch Băng bắt tay vào điều tra, Mộ Tư cũng không hỏi nhiều nữa.
Mộ Tư cẩn thận từng li từng tí cầm tay Bạch Tuyết, sợ làm đau cô, ánh mắt của anh dừng ở một bên má sưng đỏ của cô.
Mộ Thịnh Chu nói cô đã chết, không ngờ cô vẫn còn sống, hơn nữa hiện tại còn đang nằm ở trước mặt anh…
“Tuyết Nhi!”
Mộ Tư ôn nhu gọi một tiếng.
Sự dịu dàng này, trong sáu năm qua Thịnh Hoàn Hoàn chưa bao giờ cảm nhận được.
Năm đó bởi vì tai nạn xe, anh đau đớn mất đi song thân, cũng mất đi nửa cái chân, là Bạch Tuyết cùng anh vượt qua đoạn quãng thời gian tuyệt vọng hắc ám nhất.
Lúc anh muốn chết, là Bạch Tuyết kéo anh trở về, ở thế giới hắc ám thê lương của anh đốt lên một ngọn nến, để cho anh một lần nữa nhìn thấy ánh sáng ấm áp của tương lai.
Đáng tiếc ngày vui không dài, nửa năm sau Bạch Tuyết đã bị Mộ Thành Chu nhốt lại, trở thành con cờ để uy hiếp Mộ Tư và Bạch Băng.
Từ đó về sau, Mộ Tư không còn nhìn thấy Bạch Tuyết nữa.
Những năm gần đây ngoại trừ Mộ Thành Chu ngẫu nhiên gửi tới vài ảnh chụp, Mộ Tư đối với chuyện của Bạch Tuyết hoàn toàn không biết gì cả, không biết cô đang ở đâu, trải qua cuộc sống như thế nào.
Về sau, Mộ Thành Chu phát hiện Mộ Tư và Bạch Băng lặng lẽ phản kháng, dần dần thoát khỏi sự khống chế của ông ta, hai người bọn họ còn âm thầm cướp đi rất nhiều cơ ngơi và sản nghiệp mà ông ta gầy dựng.