Một nam sinh cao ráo với khuôn mặt điển trai cùng ánh mắt có chút lạnh lùng hướng về phía Thư Yến, cảnh cáo.
“Kiều Như, cô dám tấn công người khác giữa thanh thiên bạch nhật như vậy sao? Cô còn xem người khác ra gì nữa? Dù sao thì Kiều Hạ cũng là chị của cô đó.”
Kiều Hạ nhìn thấy Vương Thiên Bảo, vội bật chế độ yếu đuối, ngã vào lòng anh ta ra vẻ đáng thương mà nói:
“Thiên Bảo, đừng trách em ấy, dù sao em cũng chỉ là con nuôi nhà họ Kiều, em ấy cảm thấy cay mắt em là điều dĩ nhiên…”
Thiên Bảo tiến tới bóp lấy hai má của Thư Yến một cách thô bạo, gằn giọng:
“Kiều Như, đừng tưởng cô và tôi có hôn ước thì tôi sẽ không làm gì được, sớm muộn gì tôi cũng sẽ hủy bỏ cái hôn ước chết tiệt đó rồi rước Kiều Hạ về nhà tôi, vì vậy cô đừng suốt ngày bày mấy trò điên khùng chia rẻ chúng tôi nữa, nó chỉ càng khiến tôi thêm kinh tởm cô.”
Thư Yến bị bóp hai má có chút đau nhói, cô tức giận vùng vẫy hất tay anh ta ra.
Nam chính này có phải là tự phụ quá mức không? Đột nhiên xuất hiện sau đó cho rằng cô có ý tấn công Kiều Hạ vì tranh giành anh ta.
Phải, Kiều Như của trước kia thì sẽ như vậy, nhưng Lý Thư Yến cô thì chỉ muốn nhìn thấy anh ta và nữ chính có một kết cục bi thảm để hoàn thành nhiệm vụ thôi.
Thư Yến đẩy Thiên Bảo ra.
“Tôi chỉ đánh trả lại người đã đánh tôi trước.”
Thiên Bảo quay sang Kiều Hạ, Kiều Hạ ngay lập tức chối bỏ.
“Em đừng vu khống chị…”
Vương Thiên Bảo tất nhiên là tin Kiều Hạ, anh ta nhìn Kiều Như một cách ghét bỏ:
“Mau xin lỗi chị gái của cô đi.”
Thư Yến khinh thường nhìn nam chính và nữ chính,sao cô phải nghe mệnh lệnh của anh ta chứ?
“Vậy thì bảo cô ta tự tát vào mặt mình mười cái đi rồi tôi sẽ xin lỗi cô ta.”
Vương Thiên Bảo bị chọc cho nổi đóa.
“Cô dám thách thức tôi?”
Thư Yến cười tự tin:
“Vì sao tôi lại không dám?”
Cả hai người Vương Thiên Bảo và Kiều Hạ điều cảm thấy kì lạ, thường ngày Kiều Như rất ngang ngược nhưng luôn chịu trận trước Vương Thiên Bảo, vậy mà lần này lại đứng trước mặt anh mà thách thức như vậy.
Kiều Hạ nắm lấy cánh tay của Vương Thiên Bảo kéo kéo.
“Thiên Bảo, đừng để ý đến em ấy làm gì, chúng ta đi thôi, nếu không con bé sẽ nói với cha mẹ rằng em ức hiếp nó.”
Vương Thiên Bảo chần chừ một lúc rồi cũng đi theo Kiều Hạ.
“Cô ta không dám đâu.”
Nói rồi Vương Thiên Bảo trừng mắt với Kiều Như:
“Tôi sẽ không tha cho cô nếu như bắt gặp cô ức hiếp Kiều Hạ một lần nào nữa.”
Thư Yến cảm thấy tức cười, từ đầu tới cuối là hai bọn họ tự biên tự diễn sau đó tự cho rằng cô là người gây chuyện với bọn họ.
Còn nữa, hai người cứ chờ đó, cô mới chính là người sẽ không tha cho hai người!