Người đàn ông vừa thao vừa nắm lấy đầu nhũ của cậu. Nơi đó tối qua đã bị chơi sưng lên, đụng vào là đau. Giang Dư Niên lập tức bị đùa đến phát khóc, muốn giãy giụa mà lại bị pheromone mà người đàn ông phóng ra thuần phục, ưỡn ngực chảy nước mắt mặc hắn chơi.
Bình đẳng giới, bình đẳng cái quần què.
Nam nhân buông tha cho miệng cậu, hôn lên xương quai xanh, lại hôn lấy đầu nhũ, rồi dùng răng nanh đâm đâm mở ra tuyến sữa. Giang Dư Niên vòng eo run rẩy, khóc lóc xin tha: “Đau… Đừng cắn mà…”
“Chỉ đau thôi?” Người đàn ông ưỡn eo một cái liền thao mở khoang sinh sản, Giang Dư Niên sướng đến há miệng, bên trong huyệt phun ra một dòng nước ấm.
“Em ướt đến vậy cơ mà….”
Người đàn ông cắm ngón tay trỏ và ngón tay giữa vào trong miệng Giang Dư Niên, quấy rầy đùa bỡn đầu lưỡi đỏ au của cậu, lại mô phỏng theo động tác làm tình ra ra vào vào trong miệng cậu, giống như đúc với nhịp điều mà hắn đang làm bên dưới.
“Ưm…”
Giang Dư Niên bị thao đến hoảng hốt, tay mò đến nơi tương liên giữa hai người, sờ đến một tay dính nị, lại cả nửa đoạn côn thịt đang lui ra ngoài.
Người đàn ông kéo tay cậu qua, để cho cậu sờ lên trên cán ướt át toàn là dâm thuỷ của cậu.
“Daddy chơi bé cưng sướng không?”
Nói xong, côn thịt đi vào đến tận gốc, lòng bàn tay Giang Dư Niên bị văng đầy nước, nhiệt độ của dương vật vẫn còn lưu lại ở phía trên. Cậu bị chơi từng lần từng lần, lại nhếch miệng rên rì:
“A, a, sươ… sướng… ưm…”
“Bé cưng.” Người đàn ông dỗ dành, “Kêu to lên chút nào.”
Cả phòng dâm mỹ, tiếng nước, tiếng va chạm, tiếng thở dốc, và cả tiếng rên rỉ mềm mại ngọt ngào của omega.
Lại qua một lần, nhân lúc còn tỉnh táo, Giang Dư Niên tìm điện thoại nhắn tin cho bạn học, cậu đi vệ sinh một cái mà mất tích luôn, lớp trường suýt nữa thì báo cảnh sát.
Mông dính nhơm nhớp, eo mềm, chân run, ngực đau.
Người đàn ông mang khăn nóng ra cho cậu lau mặt, Giang Dư Niên kéo tay hắn lại, đỏ mặt hỏi: “Thì… tên anh, anh tên là gì?”
Người đàn ông dừng một chút, nhẹ nhàng nở nụ cười, viết vào lòng bàn tay cậu ba chữ.
“Mục Sơn Xuyên.”