6. …”
“Hay không?” Trương Linh Dật đắc ý, “Mặc dù tôi chưa từng làm gay nhưng nam nam với nam nữ không khác bao nhiêu, dù sao cũng là yêu đương hẹn hò, chúng ta làm theo cái danh sách này chắc cũng không xê xích nhiều đâu.”
Mặt Vương Nghiễm Ninh tối sầm, mồ hôi chảy ròng ròng nói: “Cậu tìm ra cái danh sách này ở đâu vậy?”
“Trên weibo, lượng trích đăng rất cao,” Trương Linh Dật nói, “Tôi thấy rất nhiều cô gái bình luận nói nó rất lãng mạn, không sai được, làm theo cái này nhất định sẽ có một đống nữ sinh tức chết!”
“Được rồi.” Vương Nghiễm Ninh không hài lòng lắm nhưng không thể nào nghĩ ra cách tốt hơn, xem ra Trương Linh Dật đã có tính toán trước rồi, lại nhớ cậu ta cũng từng giành được học bổng, chỉ số IQ chắc cũng khá, thôi thì tạm tin một lần coi sao, “Vậy làm theo danh sách này đi. Khi nào thì bắt đầu đây?”
“Nói nhiều không bằng làm liều, ngày mai luôn đi.” Trương Linh Dật chà xát tay, giọng nói mang chút hưng phấn, “Tôi nghĩ rằng, chúng ta mỗi ngày làm một chuyện, xong cái danh sách này vừa đúng 30 ngày.”
Vương Nghiễm Ninh suy nghĩ một chút, gật đầu: “30 ngày cũng được, tôi không muốn cùng cậu làm quá lâu.”
Trương Linh Dật liếc mắt: “Đừng có làm bộ như uất ức quá vậy. Bổn thiếu gia địa vị cao lại nhân nhượng người có địa vị thấp có được hay không?”
Nhìn bảng danh sách 30 ngày, Vương Nghiễm Ninh quyết định không so đo với cậu ta, làm như không nghe thấy: “Vậy hôm nay dừng ở đây đi. Sáng ngày mai 8 giờ tại nơi này… uh, làm điều đầu tiên!”
Mặc đồ đôi đi với nhau, chắc cũng không khó lắm đâu ha?
Vương Nghiễm Ninh tưởng tượng cảnh cậu và Trương Linh Dật mặc đồ đôi nắm tay nhau đi trên đường.
Tuy cái mặt cậu ta trông rất đáng ghét, nhưng so với nhiều việc khác trong danh sách thì mặc đồ đôi đã là dễ lắm rồi.
Mặc dù giả làm gay cũng phải giả cho có chất lượng!
“Đợi một chút!” Thấy Vương Nghiễm Ninh vừa đứng lên, Trương Linh Dật vội ngăn cản.
“Chuyện gì?” Vương Nghiễm Ninh mất kiên nhẫn.
“Chúng ta còn chưa quyết định ai công ai thụ!” Trương Linh Dật thốt ra một câu kinh người.
“Hứ, phân công thụ làm cái gì?” Vương Nghiễm Ninh không thể nào hiểu nổi Trương Linh Dật, dù cậu không phải gay nhưng trên weibo hủ nữ tung hoành như vậy cũng biết sơ vài thuật ngữ, “Chúng ta chỉ diễn trò thôi mà, đâu cần phải nghiêm túc như thế!”
“Vậy không được.” Trương Linh Dật nghiêm túc: “Diễn kịch cũng phải viễn cho trọn vẹn, nếu không nhập vai bằng niềm tin à? Thế thì sao diễn giống thật được?”
Vương Nghiễm Ninh không muốn cùng cậu đôi co vấn đề nhỏ nhặt như vậy, liền khoát tay: “Được rồi được rồi, chia thì chia, tôi làm công cậu làm thụ.”
“Cái gì?” Trương Linh Dật lập tức phản kích, “Bổn thiếu gia manly như này, đương nhiên phải làm công!”
“Tôi nhổ vào, bụng tôi có bốn múi đương nhiên là công!” Vương Nghiễm Ninh hếch cằm, muốn dùng khí thế để giành phần thắng.
“Tôi có sáu múi lận.” Trương Linh Dật liếc nhìn bốn phía không một bóng người, vội vén áo lên, “Thấy không? Gay lấy số múi bụng quyết định công thụ, cậu thua!”
Vương Nghiễm Ninh máu trào lên họng: “Đàn ông thì dựa vào sức mạnh!”
“Tôi nhất định có thể áp đảo cậu!” Trương Linh Dật ngẩng đầu ưỡn ngực, hết sức hùng dũng oai vệ.
Hai người không ai nhường ai, dần lâm vào cục diện bế tắc.
Bất chợt mắt Vương Nghiễm Ninh loé sáng: “Nếu vậy thì chúng ta tung đồng xu đi!”
Trương Linh Dật hơi bất ngờ nhưng sau đó gật đầu: “Tốt, quyết định vậy đi.”
Hai người buổi chiều đứng trong quán cà phê, nghiêm túc lấy ra hai đồng xu.
“Lát nữa ném được mặt số 1 là công, mặt hoa cúc chính là thụ.”
“Được thôi.”
“Tốt, nghe tôi đếm 1, 2, 3, …”
Hai đồng xu được tung lên không, ánh sáng của kim loại rực rỡ trong nắng mặt trời mùa đông ấm áp, phảng phất còn có thể nghe tiếng kim loại chạm vào nhau.
Và sau đó rơi xuống một bàn tay, lại bị một bàn tay khác đặt lên.
Vương Nghiễm Ninh cùng Trương Linh Dật không hẹn mà cùng quay lại nhìn đối phương một cái, mơ hồ cảm thấy khẩn trương.
Hai người ba năm qua cạnh tranh không phân được cao thấp, lần quyết định công thụ này có thể nói là bước thắng lợi đầu tiên.
Đàn ông chân chính sẽ phải làm công!
Đây chính là tiếng lòng của cả hai người.
Cũng hết sức ăn ý YY trong đầu đem đối phương áp đảo.
Thực sự rất hấp dẫn nha~
“Mở ra!” Trương Linh Dật thanh âm tràn đầy hưng phấn.
Vương Nghiễm Ninh gật đầu, hai bàn tay đặt trên hai đồng xu lần lượt mở ra…
“Woah~ Ha ha ha!” Trương Linh Dật cười một tràng, “Bổn thiếu gia là công!”
Đồng xu trên tay Trương Linh Dật rõ ràng là mặt số 1.
Mà mặt đồng xu trên tay Vương Nghiễm Ninh lại là đoá hoa cúc đáng giận.
“Tiểu thụ đừng đau lòng, anh sẽ yêu thương cưng hết mực~” Có được thắng lợi bước đầu trong cuộc cạnh tranh với Vương Nghiễm Ninh, Trương Linh Dật hết sức đắc ý, cười đến đau quặn cả ruột.
Vương Nghiễm Ninh mặt đen như than. Mình và Trương Linh Dật cạnh tranh không ngừng, khí thế ngang nhau, không nghĩ lại có một ngày vì chuyện phân công thụ lại để cho Trương Linh Dật đắc ý. Cơn giận này thật sự khó mà nuốt xuống.
Nhưng là chủ ý của mình, không thể phản bác được!
Vương Nghiễm Ninh nhịn không nổi, cầm đồng xu trên bàn nổi giận đùng đùng bỏ đi.
Trương Linh Dật phía sau liều mạng bỏ đá xuống giếng: “Thụ thụ, đừng quên ngày mai đến đúng giờ nha~”
.
.
.
[1] Ý chỉ tin đồn ngày tận thế năm 2012. [2] Hoành Địch: tức cặp đôi Vương Lực Hoành x Lý Vân Địch. Vương Lực Hoành là ca sĩ nổi tiếng, Lý Vân Địch là nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới người Trung Quốc. [3] JQ: Gian tình.