Có lẽ là vì suy nhược và không có sức, sự u uất được tích tụ lâu ngày cùng chứng mất ngủ trầm trọng đã khiến cho cơ thể cô bị mài mòn không ít.
Máu cứ không ngừng chảy, môi cô bị cắn nát nhưng mà ngay cả cái đầu đứa bé cũng không thấy, nếu cứ tiếp tục như này chắc chắn cả mẹ và con đều không ổn.
Đây cũng là lần hiếm hoi họ thấy một sản phụ sinh non lại phải cự khổ đến vậy, nên sau nhiều lần không thành, họ đã quyết định mổ lấy đứa bé ra.
Sau nhiều tiếng vật lộn với tử thần, cuối cùng đứa bé cũng được bình an ra đời, tiếng khóc rất vang, cũng rất nặng kí và khoẻ mạnh.
Chỉ là Dĩ Ái bị mất máu và mất sức quá nhiều nên đã ngất đi, sau khi đứa bé được lấy ra, cô trở nên gầy gò và xanh xao đến khó tin, đến các vị bác sĩ cũng phải cau mày.
Tối hôm đó, khi Cung Trạch vừa xong việc liền đến bệnh viện, mẹ anh vui vẻ dẫn anh đến phòng kính nhìn bé con.
Nhìn thấy đứa bé, tim anh nhìn mềm nhũn ra, đứa bé rất giống anh, mắt mũi miệng đều giống, không cần xét nghiệm huyết thống cũng biết đó là con của anh.
Một lúc sau, anh mới bắt đầu nghiêm túc: “Mẹ nói con nghe, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Mẹ anh có chút né tránh, sau đó thì thẹn quá hoá giận: “Con nhìn mẹ bằng ánh mắt đó làm gì? Con nghĩ mẹ là loại người nào rồi? Là do cô ta tự mình ngã, trách mẹ sao?”
Cung Trạch thở dài, nhìn sang bé con, lòng anh có chút khó chịu, anh nói: “Dù sao cô ra cũng đã sinh cháu cho mẹ, sau này mẹ đừng làm khó cô ta nữa.”
“Làm khó? Mẹ như vậy là dễ dãi với cô ta lắm rồi. Hơn nữa con quên rằng cô ta đã dùng cách gì để ép con cưới cô ta rồi à? Cô ta bị như vậy cũng là đáng đời. Vã lại sớm muộn gì cũng phải ly hôn, con lo cái gì?” Mẹ anh thờ ơ nói, thể hiện sự ghét bỏ ra mặt.
Vốn dĩ trước đây anh cũng có suy nghĩ như vậy, nhưng mà… dù sao thì cô cũng là mẹ của con anh, anh lại không thể quá tàn nhẫn với cô, sau này lỡ như để bé con biết được, anh sợ con bé sẽ hận anh.
Dẫu sau cũng đã làm ba rồi, có nhiều thứ phải lo nghĩ hơn, đặt biệt là về tương lai.
Mặc dù sớm muộn gì anh và cô cũng ly hôn, cơ mà… bây giờ vẫn chưa phải là lúc, bé con vẫn cần sữa mẹ, hơn nữa anh cũng không nợ chia cắt hai mẹ con cô sớm như vậy. Kéo dài thêm một thời gian nữa cũng đâu có sao.
Sau đó anh đã kêu tài xế đưa mẹ mình về nhà nghỉ ngơi trước, còn anh thì tự đến phòng bệnh thăm cô.
Khi nhìn thấy cô nằn trên giường bệnh, yếu ớt, gầy trơ xương, anh đã có chút giật mình, chỉ mấy ngày không gặp mà cô đã thành ra bộ dạng này rồi.
Lúc trước anh không để ý, bây giờ nhớ lại dáng vẻ lúc trước của cô, quả thật cô rất gầy, chỉ có cái bụng là phình to bất thường, nhìn kiểu nào cũng không giống một sản phụ bình thường.
Lúc trước vợ của bạn anh có thay, cậu ta còn nói với anh, khi đẻ xong vợ cậu ta còn mập lên mấy kí, lúc mang thai ăn đặc biệt nhiều, còn rất thích ăn đồ ngọt.
Còn anh, hầu như không quan tâm gì đến cô, ngay cả việc đi khám thai cũng để cô tự đi, làm sao có thể biết cô thích ăn gì, ghét gì được.
Thỉnh thoảng về sớm, anh có thấy cô ngồi ăn cơm một mình nhưng lại ăn rất ít, còn chưa đến nửa bát. Vậy mà bé con lại ú nu như vậy, lại còn là sinh non, xem ra cô ăn gì đều bị bé con hấp thụ hết.
Không hiểu sao Cung Trạch lại cảm thấy có chút đau lòng, anh bất giác đi đến, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô.
Anh ôn nhu nói: “Vất vả cho cô rồi.”
Đây là câu nói dịu dàng nhất từ khi cô gặp lại anh, chủ đáng tiếc là cô không nghe thấy được, cũng không cảm nhận được.
Cố Dĩ Ái vẫn chìm vào cơn ngủ sâu miên man vô lối. Phải chăng… cô không muốn tỉnh lại nữa?