Giản Tùy Lâm đã thấy hắn từ xa, vội chạy nhanh đến, cười toe toét: “Anh, anh đến rồi.”
“Ừ.” Giản Tùy Anh bâng quơ nhìn Giản Tùy Lâm, mắt thì nhìn sang phía Lý Ngọc. Trên người Lý Ngọc là áo sơ mi đồng phục đã thấm đẫm mồ hôi, ống quần xắn đến đầu gối, lộ ra bắp chân thon dài săn chắc. Ánh mặt trời tản mạn trên người cậu sáng rỡ không thốt được thành lời, chẳng trách xung quanh sân bóng có rất nhiều cô gái nhìn cậu với vẻ si mê.
Động tác ba bước nhảy treo bóng lên giỏ của cậu rất đẹp, đám con gái liên tục thét chói tai. Sau đó cậu bỏ bóng xuống, nhìn trái nhìn phải như tìm người. Cuối cùng thấy bọn họ ở bên kia, cậu dừng một lát rồi chạy tới.
Tầm mắt Giản Tùy Anh đã hoàn toàn bị cậu hấp dẫn, mỉm cười khi thấy khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, từng bước ấy như giẫm vào lòng hắn. Giản Tùy Anh thật sự không ngờ cũng có lúc tim mình lại đập nhanh vì một người đến vậy, mà người đó còn là một tên nhóc. Cảm giác này rất mới mẻ và rất đẹp đẽ, làm hắn cảm tưởng như bản thân đang quay trở về thời niên thiếu.
Khoảng thời gian hắn không gặp Lý Ngọc đã khiến hắn quên đi ham muốn với người này, nhưng giờ phút này lại như muốn bùng nổ.
Lý Ngọc gật đầu với hắn: “Anh Giản.”
Giản Tùy Anh cười nói: “Lý Ngọc.” Hắn chậm rãi gọi tên như thể đang nhẹ nhàng nhấm nuốt, tinh tế thưởng thức. “Lâu rồi không gặp, chắc phải hai, ba tuần rồi.”
“Dạ, phải.” Lý Ngọc thuận miệng trả lời rồi quay sang bên Giản Tùy Lâm, “Đi được chưa?”
Giản Tùy Lâm gật đầu “Đi thôi.”
Giản Tùy Anh như mở cờ trong bụng, cố gắng kiềm chế bản thân để không lộ ra sơ hở nào, “Cậu ta cũng đến hả?”
“Đúng vậy, em còn mời mấy bạn nữa nhưng Lý Ngọc đi với chúng ta về nhà ăn cơm trước.”
Giản Tùy Anh còn đang muốn hỏi Giản Tùy Lâm là còn mời thêm bạn làm gì.
Lý Ngọc như nhìn ra suy nghĩ của hắn, giọng hơi lạnh: “Hôm nay là sinh nhật Tùy Lâm.”
Giản Tùy Anh “Ừ” một tiếng, cũng không nói gì nữa, “Đi thôi.”
Trong mắt Giản Tùy Lâm vụt qua một tia thất vọng thì bị Lý Ngọc phát hiện, vẻ mặt của cậu càng thêm lạnh lùng.
Trên đường đi, Lý Ngọc chỉ đối đáp cho có lệ với Giản Tùy Anh, không thêm thắt một câu nào. Giản Tùy Anh cảm thấy mất mặt nên đành im lặng. Ba người có tâm sự riêng của mình, đều tự nhìn ra ngoài cửa sổ.
Về đến nhà thì đã thấy đèn sáng trưng, ở cửa có mấy chiếc xe, Giản Tùy Anh biết là mấy người họ hàng đến.
Lúc vừa vào đến nhà, tất cả ánh nhìn đều tập trung lên người hắn.
“Tùy Anh đã về rồi à.” Cô hai mỉm cười đón hắn, nhìn thấy hắn thì mặt mày đã tươi tỉnh.
“Cô hai, chú.”
Giản Tùy Anh chào hỏi từng người một, cuối cùng đường nhìn mới dừng trên người ngồi ở sô pha trong góc.
Đó là một người phụ nữ xinh đẹp, thanh nhã, nhìn như chưa đến ba mươi, vẻ mặt hơi lạnh lùng, rõ ràng là bị cô lập ở nơi đó, cả phòng họ hàng thân thích đều xem như không thấy. Cho đến khi Giản Tùy Lâm đi đến ngồi vào bên cạnh, gọi một tiếng “Mẹ”, vẻ mặt bà mới dịu xuống một chút.
Giản Tùy Anh mỉm cười đầy châm chọc.
Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Giản Tùy Lâm, coi như là một ngày ý nghĩa nên họ hàng thân thích đến không ít, trong nhà rất rộn ràng.
Trên bàn cơm, mọi người cũng chỉ hỏi tình hình học tập gần đây của Giản Tùy Lâm là chủ yếu, hết người này đến người kia phân tích thành tích rồi khuyên bảo nên chọn trường gì mới tốt, không khí như một buổi liên hoan gia đình bình thường.
Giản Tùy Anh cố ý ngồi gần Lý Ngọc, chuyện của mấy người kia thì không thèm quan tâm, nhưng hắn cứ luôn theo sát Lý Ngọc hỏi han. Nhưng Lý Ngọc cũng bận chẳng kém gì, cháu trai của ông Lý đến nên họ hàng trong nhà đều vô cùng khách sáo, hỏi chuyện Giản Tùy Lâm rồi cũng hỏi sang luôn Lý Ngọc, ai bảo cả hai là bạn học chứ.
Giản Tùy Anh cảm thấy mất mặt vô cùng.
Cơm nước xong, các trưởng bối bắt đầu cho Giản Tùy Lâm tiền lì xì.
Giản Tùy Anh thấy Giản Tùy Lâm cầm trong tay một đống bao lì xì, rút trong túi ra một tờ chi phiếu rồi ghi một số tiền vào đó cho em trai, “Này, cầm mà tiêu.”
Giản Tùy Lâm từ tốn nhận lấy, trên mặt không có biểu cảm gì: “Cảm ơn anh.”
Ba của hai người vừa lúc đứng cạnh bên, mắt nhìn chi phiếu bèn nói với vẻ khó chịu: “Tùy Anh, con không biết chọn quà cho em trai gì cả. Nó mới là học sinh mười tám tuổi mà cho nhiều tiền như vậy làm gì, không được.”
Giản Tùy Anh không thèm quan tâm: “Nó lớn rồi, tự biết cách dùng.”
Giản Đông Viễn nhíu mày hừ một tiếng, rõ ràng là không hài lòng. Ông nói với Giản Tùy Lâm: “Con cũng lớn rồi, đừng chỉ biết tiêu mà không biết kiếm tiền. Sau này còn phải học hỏi anh con nhiều hơn.”
“Vâng, thưa ba.” Giản Tùy Lâm gật đầu, đôi mắt như pha lê nhìn anh trai của mình.
“Được rồi, kêu chú Mã đưa đến chỗ tụ tập với bạn đi, đêm nay cứ chơi vui vẻ.”
Giản Tùy Anh cướp lời: “Để con đưa bọn nó đi.”
Giản Đông Viễn hỏi: “Con không ở lại nói chuyện với mọi người hả?”
Giản Tùy Anh đã muốn chuồn sớm, nghĩ thầm, ở lại với các ông bà già thì có cái gì tâm sự chứ, “Không, buổi tối con còn có việc, tiện đường thì đưa bọn nó đi luôn.”
“Thế đi đi.”
Giản Tùy Anh như được đại xá, mang hai cậu nhóc kia nhanh chóng rút lui.
Giản Tùy Anh đưa hai người đến một KTV, luyến tiếc nhìn Lý Ngọc rồi tính đi luôn.
Giản Tùy Lâm do dự hỏi hắn: “Anh, vào chơi một chút đã.”
Giản Tùy Anh: “Đi gì, không phải đều là bạn học của bọn cậu sao?”
Giản Tùy Lâm cắn môi, nói lí nhí: “Thì cứ lên ngồi một lát thôi….”
Giản Tùy Anh trừng mắt liếc cậu ta: “Cậu bảo anh và đám nhóc bọn cậu ngồi với nhau thì chơi cái trò khỉ gì?” Nói xong đã khởi động xe. Hắn mới chẳng thèm ngồi nhìn một đám choai choai đâu.
Lý Ngọc bỗng nói: “Anh Giản, vào ngồi một lát đi, hôm nay là sinh nhật Giản Tùy Lâm mà.”
Giản Tùy Anh đang khởi động xe, chìa khóa chưa vặn xong thì động cơ tắt phựt.
Hắn xoay mặt nhìn Lý Ngọc, gương mặt thiếu niên đẹp trai trong ánh đèn nê-ông lúc sáng lúc tối, nhìn qua có hơi gợi tình.
Đôi mắt Lý Ngọc nhìn hắn đầy trông chờ.
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân.
Giản Tùy Anh rút chìa khóa ra: “Thôi được rồi, hôm nay anh hy sinh chút thời gian đi chơi với các cậu.”