Như thể đang nói việc ấy vốn nên thế, chỉ có bọn hành chính ngu ngốc chưa trải sự đời mới sợ bóng sợ gió.
Sĩ quan hành chính Ngô không muốn bị mất mặt trước một người cùng cấp với mình như Roy nên cố kiềm chế không nói gì cả, run run vai, cố gắng ngồi yên.
Không phải chuyện to tát gì cả, cứ theo dõi tiếp đi. Bà ta nhủ lòng thế.
Biết đâu đây là phương cách đặc biệt gì đó thật thì sao. Dù sao những kẻ muốn gia nhập tổ nghiên cứu đặc biệt đều là quái thai còn gì. Cái tổ ấy trời không ưa đất chẳng mừng, không có lấy một người phụ trách chính thức nên chứa chấp toàn lũ quái thai.
Ôi! Vẫn không tài nào hình dung nổi!
Bà ta lén nhìn Roy, thấy Roy đang vắt chân ngồi vênh váo, trưng vẻ mặt ta đây không việc gì phải giải thích ra.
Nhưng bà ta đâu biết rằng trong thâm tâm, Roy cũng chẳng hiểu mô tê gì.
Cô bé này đang làm gì thế?
Ông ta không biết, nhưng ông ta chẳng buồn quan tâm vì cô bé này là người phe mình, còn cái nhiệm vụ ngu ngốc bên Cục quản lý quân nhân có hoàn thành hay không đâu phải điều ông ta cần lo chứ.
Lâm Uyển bóp cằm gã kia rồi rót cạn một ly nước đầy cho hắn.
Cô nhìn anh uống sạch giọt cuối cùng trong ly nước, hé mở đôi môi nứt nẻ, hổn hển thở hắt ra vài hơi.
ống nước trong tay cô xong, anh bèn quay ngoắt đầu hòng thoát khỏi sự khống chế của cô rồi ngước lên nhìn cô.
Khuôn mặt anh bê bết máu, mái tóc đen dơ dáy rủ xuống trước mí mắt trông thảm hại không tả nổi.
Nhưng khi anh ngước mắt lên thì ánh mắt sau làn tóc bẩn thỉu vẫn trông giống hệt chàng trai trẻ trong đêm tuyết năm nào.
Đầy lạnh lùng ngạo mạn, hung hãn không chịu khuất phục, hệt như một con dao sắc lẹm phản chiếu màu tuyết.
Lâm Uyển chà đầu ngón tay vào nhau để làm sạch vết máu dính trên tay.
Sau đó, cô xòe bàn tay ra, che kín mắt lính gác, ấn trọn bàn tay lên trán anh.
…
Lâm Uyển nhận ra mình vừa sa vào một vùng biển mênh mông với vô tận nước biển, xa xa là màu xanh ngọc, gần hơn thì biêng biếc xanh.
Cô lập tức gieo người xuống biển không chút do dự.
Có sóng vỗ bên người cô, và ánh mặt rọi xuống biển, dát vàng cho từng bọt sóng li ti.
Lặn xuống vùng biển này như vùi mình vào một khối phỉ thủy trong suốt khổng lồ, đẹp tuyệt vời như cảnh chiêm bao.
Một vẻ đẹp bất tận và thần bí khiến người ta sinh lòng sợ hãi.
Hóa ra đây là lá chắn tinh thần của Nghê Tễ, không ngờ lá chắn tinh thần của anh lại là một vùng biển.
Mọi lính gác đều có bức tranh tinh thần riêng của mình, nơi ấy vừa yếu ớt vừa riêng tư.
Nó cụ thể hóa tâm trạng và cảm xúc của họ, đồng thời cất giữ những ký ức thầm kín mà họ không muốn để ai biết.
Bởi vậy, họ luôn xây một bức tường cao che chở vườn hoa bí mật nhất nơi đáy lòng mình.
Lá chắn tinh thần chính là bức tường kiên cố mà mỗi lính gác dùng để bảo vệ bức tranh tinh thần của mình.
Lâm Uyển đã thấy rất nhiều lá chắn tinh thần của lính gác.
Hầu hết chúng đều được cụ thể hóa thành thứ gì đó kiên cố và có giới hạn, ví như bức tường bằng sắt, bằng đá hay những bụi gai nhọn.
Đây là lần đầu tiên cô thấy lá chắn tinh thần là một vùng biển vô cùng vô tận.
Nước biển là thứ dịu êm nhất, nhưng cũng là thứ dữ dội mạnh mẽ nhất.
Lâm Uyển nghĩ nếu không phải cô thì có lẽ không có một hướng đạo nào khác dám bất chấp tất cả mà nhảy xuống vùng biển sâu như thế này.
Cô liên tục lặn sâu xuống biển, đến khi ánh mặt trời rọi xuống biển đã yếu đi rất nhiều, biến thành những sợi chỉ vàng bám trên người cô.
Nước biển đang bủa vây cô thoạt trông rất dịu êm và hiền hòa, không có bất cứ phản ứng tiêu cực nào với sự xâm lấn của Lâm Uyển.
Trông giống hệt một vùng biển thật.
Nhưng Lâm Uyển biết đây là thế giới tinh thần của Nghê Tễ nên sóng thần hay lốc xoáy sẽ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào hòng tấn công kẻ xâm lấn không chút kiêng dè.
Thế nhưng cô không hề thấy sợ hãi mà bình tĩnh chờ đợi thời khắc giao chiến đến.
Cô cứ thế bơi một mạch xuống đáy biển.
Những lớp váy bồng bềnh trôi nổi phía sau khi cô lặn xuống. Ở dưới biển, cô hành động tự nhiên y như một loài sinh vật đã quen sống dưới đáy biển sâu.
Nhác có vài bóng dáng khổng lồ dập dềnh như rong biển thò ra từ tà váy cô, vui vẻ vươn khắp bốn phương tám hướng.
Lâm Uyển tự thấy tâm trạng mình không tồi chút nào, rõ ràng đang làm một chuyện nguy hiểm nhưng cô lại thấy vui sướng.
Lâu lắm rồi cô mới xúc động như vậy.
Lúc này, cô sực nhớ Giang Dương Sóc toàn chê cô bị thiếu hụt cảm xúc, không giống một hướng đạo bình thường.
Thật ra suốt mấy năm qua, cô luôn cố gắng trông giống một người bình thường, cố gắng giữ dáng vẻ mà một hướng đạo bình thường nên có, cố gắng sống một cuộc đời bình thường mà mọi người cho rằng nên như thế.
Nhưng mọi cố gắng đều vô ích.
Đáy biển rất yên ắng, yên ắng đến mức khiến cô thấy thoải mái. Từ chốn thăm thẳm đằng xa vọng lại tiếng rền hư ảo và xa xăm như tiếng kêu của một loài cá voi hay cá lớn nào đó, hoặc cũng có thể một loài sinh vật biển cổ xưa, thúc giục cô hãy bơi về hướng ấy.
Lâm Uyển đã nhìn rõ đáy biển, cũng thấy cả khu vườn ẩn sâu dưới lòng đáy biển.
Nơi ấy có rong biển mềm mại và san hô xinh đẹp. Chúng giống như một khu rừng khổng lồ, cứ lay mãi theo nhịp sóng như đang hô hấp. Đám cá nhỏ hò bạn kéo bè bơi xuyên qua chúng, còn đám ốc sò đáng yêu thì đang phơi mình trên bờ cát.
Những rạn san hô khổng lồ cao có thấp có nằm rải rác khắp nơi, lấp lánh đủ mọi màu sắc rực rỡ, nối nhau kéo dài mãi không nhìn thấy đâu là điểm cuối.
Thì ra nơi này là thế giới tinh thần của một người lính gác.
Phong phú đa dạng, thần bí nhu hòa, khiến người ta mê đắm.
Đám xúc tu nảy sinh ham muốn với nơi này trước cả Lâm Uyển. Cái nào trong số chúng cũng muốn vọt tới đáy biển, lăn bừa mấy vòng, phá hư thứ gì đó, sau đó bơi đi khám giá các rạn san hô.
Lâm Uyển cố gắng khống chế thôi thúc xấu xa ấy.
Hướng đạo hẳn nên dịu dàng và điềm tĩnh, luôn tràn đầy tình yêu thương và lòng trắc ẩn với những thứ đẹp đẽ.
Không nên giống như cô.
Lâm Uyển nghe tiếng cá voi kêu rõ mồn một vọng ra từ mớ rong biển khổng lồ.
Một con cá voi rất to xuất hiện trong khu rừng rong biển tối tăm.
Lưng con cá ấy đen như mực, bụng trắng muốt, cái đuôi to và mạnh mẽ, vây lưng hình lưỡi mác nhô cao trên lưng, bên dưới mỗi mắt đều có một đốm trắng.
Đó là một con cá voi sát thủ – loài mãnh thú dưới lòng biển sâu
Rắn chắc, mạnh mẽ, có kích thước khổng lồ, quả xứng danh thợ săn khét tiếng của đại dương.
Đây là thể tinh thần của tù nhân kia. Sức mạnh tinh thần của lính gác luôn được cụ thể hoá thành một loài động vật, và của anh cũng thế.
Lâm Uyển không ngờ suốt cả quá trình, người lính gác này không hề ngăn cản cô, để mặc cô tiến quân thần tốc tới tận đây. Hóa ra anh muốn giao đấu với cô ở khu vực rìa thế giới tinh thần.
Đúng là đồ điên, Lâm Uyển nghĩ bụng.
Một gã ngông quá sức tự tin về sức mạnh của bản thân đến độ dám thử liếm máu trên lưỡi dao.
Đột nhiên cô thấy hơi phấn khích, bất giác muốn cắn móng tay.
Dưới đáy lòng, lớp vỏ dày mà cô dày công vun đắp bỗng nứt toác ra một khe hở. Một mầm non nhòn nhọn nẩy lên ngay, nhưng nhanh chóng bị Lâm Uyển đưa tay ấn xuống.
Hướng đạo không nên như thế, hướng đạo hẳn nên điềm tĩnh một chút, hướng đạo không nên phấn khích vì chiến đấu.
Trận chiến bắt đầu trong tích tắc.
Một xúc tu thô to khổng lồ thình lình chọc thủng lớp đất dưới đáy biển để chui lên, quấn chặt lấy đuôi con cá voi sát thủ ngay lập tức.
Giác hút trên xúc tu hít chặt lấy làn da bóng loáng của cá voi sát thủ, kéo tuột nó xuống khe sâu dưới đáy biển.
Một xúc tu khác men theo đuôi cá lẹ làng bò lên trên khóa cứng vây lưng và phần bụng trơn bóng, rồi tiếp tục trườn tiếp lên.
Bất thình lình, xúc tu ấy bị một bàn tay mạnh mẽ khỏe khoắn nắm lấy. Đó là tay của đàn ông, trên cổ tay vẫn còn hiện rõ màu xanh tím của vết bầm, ấy thế mà vẫn cứng rắn hệt như chiếc kìm sắt siết lấy cái xúc tu trơn trượt bóng loáng kia.
Sau đó dí sát con dao bén ngót vào da xúc tu.
Rừng rong biển thôi khuấy động, nước biển đang đục ngầu từ từ trong lại.
Đủ để nhìn rõ mọi thứ.
Phần đuôi màu đen của con cá voi sát thủ kia đang bị một xúc tu to quấn lấy, nửa người trên của nó đã biến thành một người đàn ông, lộ ra khuôn mặt chàng lính gác Lâm Uyển từng gặp. Anh vươn cánh tay săn chắc ra túm lấy xúc tu rồi dùng một con dao sắc ghìm chặt nó.
Dòng nước cuồn cuộn tuôn khắp bốn phía, đám cây cỏ và san hô bị xúc tu quật nát trong trận chiến hóa thành bọt biển chứa ký ức trôi nổi khắp nơi
Có thể thấy lác đác khuôn mặt non nớt của lính gác trong những bọt ký ức ấy.
Lúc thì cười, lúc thì cạn ly với đồng đội, lúc thì chiến đấu ngoài sa trường.
Nơi này vốn là thế giới được xây bằng ký ức của anh. Mỗi một thứ bị phá hoại nghiêm trọng đều khiến tinh thần lính gác gặp bất ổn và đau đớn.
Nhưng giờ phút này, chàng lính gác nửa người nửa cá lại bình tĩnh đứng giữa đám bọt biển đang trôi tứ tán, im lặng đối đầu với Lâm Uyển.
Anh dùng một tay giữ xúc tu, còn tay kia cầm con dao sắc, cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay căng cứng hết sức. Chẳng ai nghi ngờ việc anh hoàn toàn có đủ khả năng chém đứt nguyên xúc tu chỉ với một nhát dao.
– Sẽ đau đấy.
Anh nhìn chằm chằm Lâm Uyển cảnh cáo:
– Bị thương trong thế giới tinh thần sẽ khó chịu hơn ngoài thực tế nhiều.
Nơi này là biển tinh thần của anh, chỉ cần anh nghĩ mình có dao thì anh sẽ có dao. Chỉ cần anh nghĩ con dao ấy có sức sát thương thì nó sẽ đủ sức chặt đứt xúc tu tinh thần của Lâm Uyển.
Cảm giác khi con dao sắc kia chạm vào da thịt hiện rõ mồn một trong đầu Lâm Uyển, cùng với đó là chút đau nhói.
Một cảm giác na ná như đêm tuyết năm ấy.
Nguy hiểm trí mạng, khiến máu cô sục sôi.
Hướng đạo bình thường không nên như vậy, hướng đạo hẳn nên…
Hẳn nên cái máu lìn.
Dịu dàng điềm tĩnh cái máu lìn.
Lâm Uyển tự nhủ với bản thân mình: Rõ ràng mình thích điều đó, rõ ràng sâu trong thâm tâm, mình khao khát điều đó.
Mình không thích chờ đợi một cách dịu dàng điềm tĩnh, mà thích tấn công, thích chủ động phá hủy, thích kiểm soát mọi thứ.
Mình thích mặc sức làm những việc mà “hướng đạo không nên làm”.
Bởi vốn dĩ mình không phải là một hướng đạo bình thường.