“Không biết, làm gì có chuyện bị điếc chỉ với vài cái tát?” Du Văn Chiêu nói.
“Cũng không thể nói trước. Khai Minh là một người câm điếc, có thể con gái hắn được di truyền thứ gì đó. Những đứa trẻ bình thường bị tát vài cái thì không sao, nhưng nhà Khai Minh lại khác.” Người nọ nói rất có lý, trò chuyện với ông bí thư vài câu rồi khiêng cuốc thong thả đi về phía đồi trà.
Du Văn Chiêu nghĩ một lúc, sau đó cũng đi lên đồi trà.
Vài ngày sau, cuối cùng đã đợi được hai tin tức, tin vui là Hồ Mộc Chi khập khễnh chiếc chân mang di chứng bại liệt ngày xưa đưa Du Quyên lên xe đến bệnh viện trung ương khám bệnh. Tin buồn là sau khi khám bệnh, Du Quyên không muốn đến trường nữa.
Du Nhậm đã nhiều lần đến nhà tìm cô bé, muốn tặng cho Du Quyên mì giòn, kem que và cho cô bé xem những trang truyện tranh tô màu của mình. Nhưng Du Quyên luôn ủ rũ ngồi trong góc không chịu nói chuyện với cô. Cô hỏi Du Cẩm đang vã mồ hôi dỗ dành đứa út: “Du Quyên ở nhà có nói chuyện không?”
“Thi thoảng cũng nói.” Du Cẩm cắn môi dưới nhìn chị gái, rồi nhìn em gái nằm trong tã lót, đôi mắt cô bé lấp lánh, sau cùng không nói gì nữa.
Du Nhậm đã mất đi một người bạn thân ở trường tiểu học trong thôn, cô không còn muốn nán lại đùa trong sân chơi sau giờ học vì không vui khi nhìn thấy Du Sĩ Phi vẫn tự phụ và mù mà mù mờ không biết gì, cô càng sợ nhớ lại ngày đó mình đã cổ vũ Du Quyên đánh lại Du Sĩ Phi. Mơ hồ, Du Nhậm nghĩ nếu hôm đó Du Quyên không đánh đau ở trường tiểu học, hoặc, nếu cô đấm Du Sĩ Phi thay cho Du Quyên thì chuỗi sự việc sau đó đã không xảy ra.
Nửa năm sau, vào một ngày cuối tuần khi Du Nhậm xem một chương trình pháp luật trên TV và nghe thấy hai chữ “xúi giục” và “đồng phạm”, cô chợt hiểu ra, lập tức chạy đến nhà đối diện tìm Du Quyên, đập cửa nhà và thở hổn hển nói: “Du Quyên, Du Quyên, là tại em xúi giục chị đánh nhau, đều tại em…”
Du Quyên chưa bước ra khỏi cửa bước nào, Du Nhậm đã bị Hồ Trạch Phân túm về nhà, đang khóc không ngừng thì bị ông ngoại giận dữ đá vào mông: “Sao mà nhiều chuyện thế, không dừng lại được à?”
Đó là lần đầu tiên Du Văn Chiêu đánh cháu gái, Du Nhậm bị đá đần cả người, sau khi ngừng khóc, cô sững sờ trở lại phòng, đóng sầm cửa lại.
Tiếng sập cửa ấy như thể báo trước thời dậy thì của Du Nhậm. Một tháng sau, Du Nhậm có kinh, là chuyện đau lòng nhức óc đối với Hồ Trạch Phân: “Sao chuyện này có thể xảy ra?”
Khi bà nói chuyện điện thoại với con gái Du Hiểu Mẫn, con gái ở đầu dây bên kia không hề ngạc nhiên: “Mẹ ơi, bình thường thôi, con gái của đồng nghiệp con có kinh nguyệt khi mới 10 tuổi. Chuyện này càng phổ biến hơn ở nước ngoài. Mà mẹ cũng nên hạn chế mua đồ ăn vặt cho con bé, chúng chứa nhiều kích thích tố.”
“Nhưng con bé mới 11 tuổi.” Hồ Trạch Phân có kinh năm 17 tuổi, con gái Du Hiểu Mẫn có năm 15 tuổi, đến Du Nhậm, bà không khỏi cảm thấy buồn phiền.
Du Hiểu Mẫn chỉ bằng một câu đã dập tắt nỗi đau khó nói trong lòng mẹ: “Đây không còn là ngày xưa, không phải thời khi con gái đến kỳ kinh nguyệt sẽ phải gả đi. Con bé phải được đi học hành và đi làm.”
“Đợi cuối tuần con về sẽ mua cho con bé một ít đồ dùng vệ sinh cá nhân, đồng thời dạy cho con bé một vài kiến thức sinh lý cơ bản.”
Hồ Trạch Phân dạy cho cháu gái bài học trưởng thành đầu tiên: “Thái Thái nhà ta bây giờ đã thành người lớn, sau này không được thân mật quá mức với các bạn nam đâu đấy.”
“Thân mật là gì?” Du Nhậm bới gốc dò hỏi.
“…” Hồ Trạch Phân phát hiện cháu gái không hề xấu hổ sau khi có kinh. Ngày xưa có kinh lần đầu tiên, bà xấu hổ đến mức trốn trong nhà mấy ngày không dám ra khỏi cửa, vì các cô chị em xung quanh hay nói, nếu có kinh thì phải ngủ với đàn ông để có con. Cuối cùng, Hồ Trạch Phân trả lời qua loa câu hỏi của cháu gái: “Chính là… đừng để ý bọn họ.”
Cuối tuần, Du Hiểu Mẫn vội vàng từ thành phố về nhà bắt đầu khai sáng sinh lý cho con gái, cánh cổng sân nhà Du Khai Minh đối diện con đường đá cũng tình cờ mở ra – thật hiếm có lần Du Quyên bước ra khỏi nhà. Nhìn thấy Du Hiểu Mẫn, cô bé lí nhí gọi: “Chào cô hai.”
Du Khai Minh và Du Hiểu Mẫn là anh em họ xa, theo tục làng của Du Trang, cô bé nên gọi Du Hiểu Mẫn là “cô hai”. Nhìn sang Du Nhậm, Du Quyên bỗng nhoẻn miệng cười tươi, cô bé đã trở thành một cô gái xinh đẹp, lúm đồng tiền ngây thơ khi cười nở rộ nơi khóe miệng xua tan đi vẻ u ám bấy lâu nay.
Du Nhậm cũng cười, bước tới nắm tay Du Quyên, không kìm được lớn tiếng hỏi: “Du Quyên, chị đến nhà em chơi à?”
Du Quyên không nghe thấy, nhưng vẫn cười, lắc đầu, chỉ tay lên đồi trà: “Chị đi giúp mẹ làm việc.”
“Vậy chị làm xong, nhớ về chơi với em nhé.” Du Nhậm gọi với từ sau lưng, khi ấy Du Quyên quay lại mỉm cười với cô.
Lúc này Du Nhậm mới để ý, Du Quyên đang mặc chiếc váy màu xanh nước biển yêu thích của mình. Du Quyên nói chiếc váy này là lần trước được cô họ ở thành phố đến mang cho cô, thường ngày Du Quyên rất lo lắng về chiếc váy này, chỉ mặc đúng một lần vào ngày Lễ Thiếu nhi 1/6.
“Chị ấy có thể nghe thấy, có thể nghe thấy!” Du Nhậm vui vẻ nói, Du Hiểu Mẫn nhìn cô bé bước đi đã xa với ánh mắt thương hại. Khi về nhà nói chuyện với mẹ, cô nói: “Mộc Chi đưa con bé đến bệnh viện chỗ con. Con tìm bác sĩ Tả ở khoa tai mũi họng khám cho, ban đầu tưởng bị thủng tạm thời, nhưng qua kiểm tra… dây thần kinh cũng bị tổn thương, chúng con khuyên cô ấy nên đưa cháu bé đến bệnh viện tỉnh khám lại, không biết đã đi chưa.”
“Chắc là chưa đi. Đứa trẻ này sau khi trở về cũng không ra khỏi cửa. Đây là lần đầu tiên mẹ nhìn thấy con bé sau nhiều ngày như vậy.” Tay Hồ Trạch Phân vẫn đang nhặt đỗ: “Thế thì điếc là cái chắc, đúng là nghiệt ngã.”
“Đầu thai nhầm chính là nghiệt ngã.” Du Hiểu Mẫn nhìn cô con gái đang câu cá vàng bên cạnh bồn hoa nhỏ trong sân: “Nếu không ly hôn, con sẽ càng nghiệt ngã. Nhậm Tụng Hồng quả thật có ra ngoài ăn vụng.”
Tay Hồ Trạch Phân run lên, hạt đậu rơi ra từ trong làn: “Đã bao lâu rồi?”
“Ít cũng phải ba, bốn năm. Tên khốn ấy vẫn muốn làm bí thư, thế là con viết thư cho Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật.” Du Hiểu Mẫn hận thù nói, mặc dù điều kiện sống sau ly hôn đã trở lại bình thường phần nào, nhưng những nếp nhăn và âu lo trên khuôn mặt cô vẫn không ít đi.
“Con — nói láo,” Hồ Trạch Phân nén giọng khiển trách con gái: “Cậu ta làm huyện trưởng không dễ dàng gì, nếu con hủy hoại cậu ta…” Bà lại liếc nhìn ông chồng đang tưới hoa trong sân: “Cậu ta cũng là bố của Thái Thái.”
“Tại sao lúc hắn ta ngoại tình không nghĩ đến Thái Thái?” Du Hiểu Mẫn đặt tách trà xuống định rời đi, cứ hễ nghe mẹ nói thay cho Nhậm Tụng Hồng, cô lại tức giận: “Ngay từ khi hắn đưa người phụ nữ đó lên giường con, lẽ ra nên nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay!”
Hai mẹ con lúc nào cũng chưa nói được vài câu đã chiến tranh lạnh, Hồ Trạch Phân vốn dĩ đang vui vẻ thì vào bếp hờn dỗi, Du Hiểu Mẫn thì gọi con gái vào phòng hỏi chuyện học hành, sau đó giảng giải chi tiết những chuyện cần chú ý trong thời dậy thì.
Tiếng ve sầu ngoài cửa sổ râm ran, hôm nay Du Trang không có gió, mặt trời lặng yên. Sau bữa trưa của gia đình bốn người và ba thế hệ, Du Hiểu Mẫn có một giấc ngủ ngắn hiếm hoi với con gái trong vòng tay. Qua cửa phòng, Hồ Trạch Phân nhìn hai khuôn mặt một lớn một nhỏ đều thanh tú giống nhau, vẫn đi vào đắp chăn cho họ.
Du Hiểu Mẫn sực tỉnh lại, ngơ ngác hỏi: “Mẹ, mấy giờ rồi?”
“Còn sớm, ngủ thêm đi, lâu lắm mới có dịp.” Hồ Trạch Phân nhìn đồng hồ treo trên tường, đã là ba giờ chiều.
Du Hiểu Mẫn cúi đầu lau mồ hôi trên trán cho Du Nhậm: “Đứa trẻ này hoả khí lớn.” Cô cười.
“Con cũng không kém.” Hồ Trạch Phân quở mắng liếc nhìn con gái mình. Bà ngồi bên đầu giường, muốn nói về chuyện hai mẹ con.
Bỗng có tiếng khóc xé ngang vẻ tĩnh lặng tại Du Trang, nghe có vẻ như phát ra từ phía đối diện. Hai người nghi hoặc nhìn nhau, Du Hiểu Mẫn nhẹ nhàng xuống giường ra ngoài cùng mẹ, chỉ thấy Hồ Mộc Chi què khóc lóc chạy ra cửa, theo sau là Du Khai Minh sắc mặt tái nhợt, Du Cẩm đứng ở cửa bế đứa út ngơ ngác nhìn theo bố mẹ.
Dần dần, có vài người hàng xóm xuất hiện tại nhà Du Khai Minh, Hồ Trạch Phân đang định hỏi Du Cẩm có chuyện gì thì chị dâu Khai Tường nhà bên kéo bà lại thì thầm vào tai điều gì đó, sắc mặt Hồ Trạch Phân tái mét chỉ trong tức khắc, lẩm bẩm nói: “Nghiệt ngã!”
“Mẹ?” Du Hiểu Mẫn đi đến bên cạnh bà.
“Con gái lớn nhà Khai Minh vừa… biến mất, trong khu rừng cạnh rìa vườn trà.”
……