Trường Minh không nghĩ gì nữa, cậu nhanh chóng dọn bát đũa rồi tranh thủ ngủ trưa trên ghế sô pha.
Khi Trường Minh thức dậy đã là chập tối, cậu mở điện thoại ra xem giờ thì đã hơn sáu giờ.
Trường Minh: “…”
Chưa bao giờ cậu lại ngủ nhiều đến thế.
Cậu ngồi dậy định đi rửa mặt thì hết cả hồn với một đống đồ trước mặt.
Trường Minh bước xuống kiểm tra, nhiều đồ như thế nhưng tổng kết lại thì chỉ có một vài đồ như thức ăn sấy khô, đồ ăn hộp, mỳ gói, quần áo, đồ vệ sinh cá nhân và nước.
Số lượng của các món đồ rất nhiều, cậu đếm đến hoa cả mắt cũng không biết rốt cuộc số lượng là bao nhiêu cả.
Nhưng Trường Minh cũng không ngạc nhiên cho lắm, vì cậu đoán đây là đồ dự trữ khi đại dịch Zombie diễn ra.
Dù sao thì trên phim hay tiểu thuyết đều nói, đại dịch xảy ra thì đồ ăn ngày càng trở khan hiếm mà.
Nhớ hồi đại dịch SARS-CoV-2 diễn ra, cậu đã phải nhịn đói hơn năm ngày vì không được ra khỏi nhà và đồ ăn ít ỏi.
Mà đại dịch Zombie có khi còn ghê gớm hơn Covid cơ, lớ ngớ một phát bị tấn công cái là hết đường sống luôn.
Lúc này, Thỏ từ bên ngoài trở về, hắn không nói gì mà thu hết đồ vật vào trong không gian. Nhưng trong mắt Trường Minh thì đồ vật tự dưng biến mất không dấu vết gì.
Cậu cũng không nói gì, chỉ tròn xoe đôi mắt nhìn Thỏ. Đôi mắt phượng sáng long lanh như các vì sao, con ngươi đen láy phản chiếu chỉ duy nhất bóng hình của hắn.
Thỏ: “…”
Sao hắn không nhớ bản thân của quá khứ thích làm nũng vậy nhỉ.
Thỏ thở dài, không chịu nổi ánh mắt như thế này của Trường Minh. Hắn cũng không giải thích gì nhiều mà đưa cậu vào không gian của hắn.
Thực ra không gian này của Thỏ không ai có thể vào được ngoại trừ hắn. Nhưng Trường Minh là hắn, theo lý thuyết thì có thể vào được.
Vậy nên giây trước Trường Minh đang ở trong phòng khách, giây sau cậu lại ở một nơi xa lạ hoàn toàn.
Xung quanh bốn bề đều là một màn trắng không có điểm dừng, nhưng nơi cậu ở giống như một căn nhà không có tường vậy. Có bàn ghế, có giường ngủ, có bếp để nấu ăn, có tủ sách, tủ quần áo và tủ đựng đồ ăn. Ngoài ra, mấy dụng cụ để tập gym cũng có nốt.
Nhìn ra xa một chút, cậu thấy mấy đồng đồ hồi nãy đã biến mất bây giờ lại xuất hiện.
Trường Minh nhìn Thỏ, khuôn mặt nhỏ phấn khích đến đỏ bừng: “Đây.. đây là không gian phải không ạ?”
Hắn nhìn cậu có chút hài lòng, còn tốt, cậu cũng không đến nỗi ngốc, đỡ phải giải thích dài dòng.
Thực ra Trường Minh chỉ tiếp xúc với khái niệm siêu năng lực qua sự tưởng tượng của loài người. Cậu cũng chưa bao giờ cho rằng siêu năng lực lại thực sự tồn tại, vậy mà hôm nay cậu lại được tận mắt chiêm ngưỡng. Thật sự rất rất vui lắm!
Thỏ biết cậu nghĩ gì, cũng không ngại kích thêm cho cậu: “Sau này cậu cũng có, giống tôi.”
Dù sao thì hắn là cậu của tương lai, hắn có gì thì cậu sẽ có cái đó. Mà hiện tại hắn đã ở đây, Trường Minh chỉ có thể có nhiều thứ hơn.
Trường Minh cực kỳ vui vẻ, nhưng chưa vui được bao lâu thì bị bảng kế hoạch rèn luyện sức khoẻ của Thỏ dọa hết hồn.
Gập bụng 5000 lần? 50 lần là cậu đã muốn chết lắm rồi.
Chống đẩy 5000 lần? Thôi trực tiếp giết cậu luôn cũng được.
Chạy bộ 10 km? 1 km thôi được không nhỉ?
Thỏ như không cảm nhận được tâm trạng của Trường Minh. Trong mắt hắn, làm mấy động tác này dễ như ăn cháo vậy. Thậm chí là số lần làm vẫn còn quá ít. Hắn vì nghĩ cho Trường Minh mới tập lần đầu mà cho số lần đã ít lắm rồi. Hắn còn định, sau này sẽ tăng số lần tập lên nữa cơ.
Trường Minh mà biết được suy nghĩ của Thỏ thì chắc cậu trực tiếp đầu hàng luôn rồi.
Cậu mở to hai mắt, rưng rưng nhìn hắn: “Anh ơi, em làm không được.. Anh có thể giảm được không ạ?”
Thỏ: “…”
Giảm thì giảm, làm nũng làm cái gì. Chả đáng mặt đàn ông gì hết.
“Cậu muốn làm bao nhiêu?” Hắn nhíu mày.
Trường Minh: “30 lần thôi được không ạ?”
Thỏ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu.
“Vậy 40 lần?”
“…”
Chốt lại, Trường Minh gập bụng và chống đẩy 100 lần, còn số km chạy bộ vẫn giữ nguyên.
Và công cuộc tập luyện địa ngục từ đó bắt đầu. Mỗi ngày, Trường Minh phải chống cái thân eo mỏi lưng đau để mà đi học, ban đêm về thì lại bắt đầu gập bụng, chống đẩy, chạy bộ cho đến khi kiệt sức mới thôi.
Mấy ngày đầu, cậu vì mệt quá mà vừa tập xong cái là ngủ li bì luôn. Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu lại thấy thân thể mình sạch sẽ khoan khoái.
Không lẽ, Thỏ đã tắm cho cậu? Trường Minh nghĩ thế liền đỏ mặt.
Bởi vì trước giờ cậu không thích người khác động chạm vào bản thân mình, chứ đừng nói là lõa thể trước mặt một ai đó. Dù Thỏ có là chính bản thân cậu thì cũng không được. Vì chính cậu chưa bao giờ cho rằng hắn và cậu là cùng một người cả.
Mà Trường Minh nghĩ, cậu không ghét hắn chạm vào cậu gì cả, nhưng vẫn cứ thấy ngại ngại sao á.
Trải qua một tháng tập luyện, Trường Minh cũng đã quen dần với các bài tập, không còn thấy kiệt sức nữa. Cậu mới có gan mà đi hỏi Thỏ.
“Em hỏi nhé, trước kia là anh tắm cho em à?”
Thỏ gật đầu. Nhưng chưa kịp đợi cậu đỏ mặt ngại ngùng các kiểu đồ thì hắn đã điều khiển dòng nước bao trùm lấy cậu.
Trường Minh cảm thấy bản thân đang ngâm mình trong làn nước mát dịu, nhưng cũng không khó thở. Sau khi nước rút thì cậu thấy thoải mái như vừa mới tắm xong.
Trường Minh: “…”
Là cậu nghĩ nhiều.
Sau đó hình như cậu nhớ ra điều gì đó và hỏi tiếp: “À, đống vật dụng lúc trước anh lấy đâu ra thế ạ?”
Thỏ: “Mua.”
Cậu ngạc nhiên: “Anh lấy tiền đâu mua thế?” Cậu không ngờ hắn lại giàu vậy á. Mua đống đồ đó cũng ngốn hết gần trăm triệu đồng rồi.
Thỏ hơi khinh bỉ về cung phản xạ của Trường Minh, chuyện của tháng trước mà giờ mới hỏi: “Tiền của cậu, tôi lấy trong sổ tiết kiệm.”
Trường Minh nghe xong mà hóa đá tại chỗ. Đó là số tiền mà ba mẹ cậu và dì cậu để lại, cậu định khi lên đại học thì mới dùng..
Thỏ như biết cậu nghĩ gì. Hắn biết cậu tiếc số tiền đó, nhưng hắn không biết phải an ủi cậu như thế nào cả.
Thế là hắn đành nói suy nghĩ thật của hắn: “Khi đại dịch xảy ra, tiền bạc cũng chỉ là những tờ giấy vô dụng. Đồ ăn mới có giá trị. Cậu đừng buồn.”
Trường Minh cũng không buồn gì nhiều, chỉ hơi tiếc thôi. Hơn nữa cậu vẫn luôn tin tưởng Thỏ, vậy nên cậu không trách hắn vì đã tự tiện sử dụng số tiền đó.
Cậu cười cười nhìn hắn: “Còn hơn trăm triệu nữa, mai bọn mình dùng toàn bộ số tiền đó để mua thức ăn nha?”
Thỏ hơi ngạc nhiên, hắn cứ nghĩ loại người yếu đuối như Trường Minh sẽ buồn bã hoặc trách hắn chứ: “Cậu.. không giận à?”
Trường Minh lắc đầu, đôi mắt lấp lánh in bóng hình hắn: “Em hiểu mà. Em tin anh.”
Tin.
Hắn cũng từng tin tưởng một ai đó, nhưng cái kết nhận lại là sự phản bội.
Cũng có ai đó tin tưởng hắn, nhưng cuối cùng hắn chẳng thể bảo vệ được ai cả.
Nhìn cậu thiếu niên chưa trải qua sinh tử trước mặt lại dễ dàng nói lời tin tưởng với hắn, Thỏ bỗng cảm thấy trái tim như có một ngọn lửa nào đó, ấm áp vây lấy.
Mắt hắn tối lại, dâng lên một cảm xúc phức tạp nào đó: “Nghe tôi, sau này dừng dễ dàng tin ai cả nếu không muốn bị phản bội.”
Trường Minh cái hiểu cái không gật đầu: “Nhưng mà em tin anh nha!”
Thỏ hết cách, hắn chỉ có thể mà toàn tâm toàn ý mà bảo vệ cậu thiếu niên rạng ngời này thôi.