Còn mấy bà dì cô lại sôi nổi nói đề tài vừa rồi. Dì ba có chút mê tín nói: “Chắc là có duyên với Phương Linh ấy.”
Dì tư lại không cho là đúng nói: “Chắc nó từ hồ nước nào bò lên thôi. Tiếc là nhỏ quá nếu lớn chút hầm cho Phương Linh ăn thật tốt. Nghe nói ăn thịt rùa bổ lắm.”
Còn đang mon men đến gần bát cháo gà quái thú nghe có người muốn hầm nó thì tức điên rồi. Bọn phàm nhân ngu xuẩn này dám mơ ước ăn nó. Nó đường đường thần thú giờ bị bọn phàm nhân này coi như đồ nấu canh. Càng nghĩ quái thú càng cuồng loạn nó lao tới muốn sống mái với dì tư. Chạy được nửa đường bị mẹ Phương Linh xách lên đặt ở vị trí cũ còn mắng: “Chạy loạn gì? Không thấy cả người con bé là thương sao?”
Quái thú nghe này thì bất động. Nhưng Phương Linh có thể nghe được nó lầm bầm: “Có tâm đầu huyết của lão tử làm sao mà chết được.”
Hóa ra cô nhanh hồi phục như vậy là nhờ nó. Coi như nó còn chút lương tâm. Phương Linh thầm nghĩ. Lúc này cháo đã có thể ăn, mẹ cô lấy chiếc khăn vây quanh cổ rồi cầm thìa đút cháo cho cô. Vừa đút bà vừa mắng: “Lần sau không được chạy đến chỗ như vậy nữa nghe không?”
Mẹ cô là giáo viên dạy Toán lại là chủ nhiệm lớp nữa nên đặc biệt nghiêm khắc. Lúc bà mắng người chỉ cần gật đầu là được nếu không thì sẽ có món măng xào thịt ăn ngay. Tuy miệng hùng hổ hăm dọa Phương Linh nhưng tay đút cháo lại rất nhẹ nhàng. Bà tỉ mỉ lau sạch vệt cháo lem trên mặt cô. Phương Linh ăn sạch hai bát cháo mới dừng lại vì no rồi. Mẹ cô thu dọn cặp lồng cháo lại phát hiện quái thú đang chìm nổi trong cặp lồng cháo nóng kia. Bà vội vàng vớt nó ra khỏi cặp lồng chỉ vào đầu nó răn dạy: “Không nghĩ tới ngươi lại có linh tính thế này. Muốn hiến thân để tẩm bổ cho Linh thì phải đợi lớn lên chút nữa nhé!”
Quái thú mặt dại ra, cái gì hiến thân. Mẹ nó, lão tử đây là đói quá hiểu không?