Nghê Yến Quy ngồi bật dậy. Sau khi Trần Nhung phát biểu xong Nghê Yến Quy mới nhớ ra, tại sao mình lại không chụp ảnh cậu lại làm kỷ niệm.
Khôi phục lại tinh thần, Nghê Yến Quy cầm bao thuốc lá và bật lửa rồi đi lên sân thượng.
Liễu Mộc Hi cười. “Cái này chắc cũng dư sức đổi được một bữa ra trò nhỉ?”
Nghê Yến Quy ngậm một điếu thuốc. “Được.”
Một ngọn lửa bốc lên từ chiếc bật lửa, đung đưa theo chiều gió, cô nhìn lâu thật lâu rồi đóng nắp lại. Một tiếng “Tách” giòn giã vang lên, ngọn lửa biến mất ở nơi cách thuốc lá chừng ba cm.
Liễu Mộc Hi uể oải trông qua. “Sao đấy?”
Nghê Yến Quy lấy điếu thuốc chưa châm xuống. “Nhớ đến “Mười hai điếu thuốc” cũng ngồi dưới khán đài nghe tớ đọc bản kiểm điểm, tớ lại không cam tâm.”
Liễu Mộc Hi hỏi. “Thật là cậu không thấy đối phương?”
Nghê Yến Quy lắc đầu. “Không thấy. Tớ thấy dưới đất đầy mẩu thuốc lá nên nổi lên cơn thèm. Tớ còn chưa hút hơi nào thì mấy thầy cô Hội đồng trường đã tới nhanh như chớp.”
“Mười hai điếu thuốc…” Liễu Mộc Hi suy nghĩ. “Có lẽ không chỉ có một người hút.”
“Là một người. Chiều dài còn lại của đống mẩu thuốc lá kia đều là một phần ba, y chang như đo bằng thước.” Sinh viên mỹ thuật có độ nhạy cảm đối với tỉ lệ hình dạng chuẩn cao hơn người bình thường, đến hút thuốc lá mà cũng kỹ tính như vậy. Nghê Yến Quy nói. “Người này chắc chắn mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.”
“Chung bệnh.” Liễu Mộc Hi cũng mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, Chữ “Hi (曦)” không có bộ mộc (木) nằm cạnh làm cô cảm thấy tên của mình thiếu đi chút hương vị. Nhưng, người lớn trong nhà lại không đồng ý để cô nàng đổi tên thành “Liễu Mộc Hi (桸)”.
“Nếu để tớ bắt được ai là “Mười hai điếu thuốc”, tớ sẽ lột da người đấy.” Nghê Yến Quy cắn đầu lọc thuốc lá, xòe tay về phía Liễu Mộc Hi.
Liễu Mộc Hi đơ người, mù mờ hỏi. “Muốn gì?”
“Video cậu quay Trần Nhung.”
“Ồ.” Liễu Mộc Hi gửi video cho cô. “Tớ phát hiện, Trần Nhung khá ăn ảnh, chỉnh thêm vài lớp ánh sáng mềm là trông giống như thần tượng vườn trường vậy.”
Nghê Yến Quy cười. “Tất nhiên rồi, người tớ thích sao mà kém cho được.”
Cô bạn cùng phòng khác của cô, tên là Kiều Na, đang bê chậu đi qua.
Thấy cô ấy muốn phơi quần áo, Liễu Mộc Hi liền quay về.
Nghê Yến Quy chưa hút thuốc xong, đang tựa vào góc ban công xem video của Trần Nhung.
Kiều Na treo một chiếc váy dài màu đen, bên cạnh là chiếc váy ngắn màu xanh khổng tước của Nghê Yến Quy. So sánh hai chiếc váy với nhau, vải chiếc váy dài cũng đủ cắt được ba chiếc váy ngắn của cô rồi.
Nghê Yến Quy bỗng hỏi. “Trong số những chàng trai theo đuổi cậu, có phải đa phần là những người có tính cách hướng nội không?”
Kiều Na có đôi mắt không quá linh động, là minh chứng vẽ sai được giáo viên mỹ thuật đề cập đến trong khi dạy vẽ mắt. Lý thuyết là thứ chết, động thái của con người mới tươi tắn. Đôi mắt oán hận rất đặc biệt, kết hợp cùng mái bằng dày thật dày, ở Kiều Na in chút bóng dáng của nhân vật Tomie trong truyện tranh, cô nàng được rất nhiều người trong trường theo đuổi.
“Tại sao cậu hỏi vậy?” Đôi mắt của Kiều Na tựa ao nước chết.
Nghê Yến Quy cười, nhả ra những vòng khói liên tiếp. Bởi vì người nào đó nhìn thấy đùi của cô, xấu hổ không dám nhìn nhiều. Với lá gan của cậu thì chỉ có thể theo đuổi những cô gái bảo thủ.
Trong sách nói rằng, hồ ly thích cám dỗ những chàng thư sinh.
Chàng trai thật thà thật sự làm người khác thương yêu mà.
*
Nghê Yến Quy khoanh một vòng tròn trên lịch.
Cô dùng bút nhớ màu đỏ vẽ một biểu tượng may mắn. Bởi vì ấy là ngày cô tái xuất giang hồ.
Nửa tháng cũng đã đủ cho Trần Nhung quên đi một cô bạn học không quan trọng rồi nhỉ?
Một người bạn của Lư Vĩ cùng khoa với Trần Nhung cho hay, Trần Nhung không có bạn gái.
Nghê Yến Quy xem Trần Nhung là người độc thân.
Về phần Lý Quân, có lẽ là đối thủ cạnh tranh?
*
Cuối tháng chín, các câu lạc bộ của trường lần lượt tuyển thành viên, mỗi câu lạc bộ đều dựng một cái lều ở quảng trường trung tâm hồ.
Đỏ, xanh, vàng, lục, từ trên tầng nhìn xuống, trông giống khối rubik đã được giải.
Khi học cấp ba, Liễu Mộc Hi thường tận dụng thời gian ngoài giờ học để vẽ truyện tranh dài kỳ, không ngờ bộ truyện ấy nổi tiếng, đến nay vẫn còn được đăng. Khi điền phiếu nguyện vọng đại học, không biết trúng cái khỉ gió gì mà cô chọn ngành Sơn dầu. Khi nhập học rồi mới hối hận, cô thật sự không thích phong cách của tranh sơn dầu.
Xuất phát từ góc độ thu thập tư liệu, Liễu Mộc Hi thường chạy đến những nơi đông người. Tưng bừng ở quảng trường trung tâm hồ đương nhiên không thể thiếu đi bóng dáng cô nàng.
Liễu Mộc Hi hỏi, “Hoạt động của câu lạc bộ bắt đầu rồi, cuối tuần mình đi dạo chút không?”
“Được.” Nghê Yến Quy đang trong giai đoạn nghỉ ngơi dưỡng sức, chán nản ủ rũ.
Rất nhiều áp phích tuyên truyền được dựng ở quảng trường trung tâm hồ. Có một câu lạc bộ 2D còn bày cả mô hình Gundam. Các câu lạc bộ dùng đủ mọi cách lôi kéo sinh viên năm nhất tham gia.
Suốt dọc đường đi, cô nghe thấy rất nhiều tiếng gọi “Vào đây, vào đây em ơi!”, nhưng tiếng mời gọi phát ra từ câu lạc bộ nào thì đã không còn phân biệt được nữa rồi.
Liễu Mộc Hi cầm một đống tờ rơi, càng nhiều lựa chọn lại càng khiến người ta hoang mang.
Nghê Yến Quy hỏi, “Cậu muốn đi đâu?”
“Điều gì có thể khơi dậy nguồn cảm hứng sáng tác? Kịch nói? Điện ảnh? Âm nhạc?” Liễu Mộc Hi ngẩng đầu nhìn thấy chiếc lều trước mặt mình có dựng bốn tấm áp phích to, vẽ khác nhau, chữ rất trật tự – Câu lạc bộ quyền anh.
Trên tấm áp phích gần nhất có in gương mặt của một chàng trai. Nhưng cậu ta cúi đầu, từ bức ảnh không thể nhìn thấy được biểu cảm đầy đủ của cậu ta. Không hiểu tại sao Liễu Mộc Hi có cảm giác cậu ta đang không vui. Cô nàng nói, “Thì ra con trai chơi quyền anh ngon thế này.”
Câu lạc bộ quyền anh không chỉ có các chàng trai đứng ở đấy mà bây giờ có hai bạn nữ cũng ở đây.
“Nghê Yến Quy? Cậu là Nghê Yến Quy?” Một người ở chỗ tuyển thành viên kêu loạn cả lên.
Khóe miệng Nghê Yến Quy khẽ cong khóe môi. Quả nhiên là cô nổi tiếng rồi, chỉ mong Trần Nhung đừng nhớ sự tích chói lọi của cô.
Trong số mấy cô bạn nữ, có một cô bạn nhìn sang phía Nghê Yến Quy.
Một bạn học khác hỏi: “Hà Tư Ly, cậu có vào câu lạc bộ quyền anh không?”
Nghê Yến Quy lập tức quay đầu nhìn, bắt gặp ánh mắt của Hà Tư Ly.
Hai người không nói, chỉ nhìn lẫn nhau.
Hà Tư Ly để kiểu tóc bob, mày xếch mắt hạnh, gương mặt trẻ con non nớt.
Hà Tư Ly là người thu lại ánh nhìn trước: “Để tớ nghĩ đã.” Nói rồi, cô ta rời đi.
Liễu Mộc Hi huých Nghê Yến Quy: “Sao đấy? Cậu quen cô ấy à?”
Nghê Yến Quy cười: “Nào biết đâu.”
Lâm Tu đang hướng về phía này, trên tay cũng cầm một xấp tờ rơi dày, cậu chàng không gấp mà cuộn nó thành hình tròn. Lâm Tu bước đến, hỏi hai người, “Hai cậu định tham gia câu lạc bộ nào?”
Liễu Mộc Hi nói: “Đang suy nghĩ.”
Lâm Tu chú ý đến tấm áp phách câu lạc bộ quyền anh phía sau: “Yến Quy tham gia câu lạc bộ đấy à?”
Nghê Yến Quy lắc đầu: “Không đi, không đi.”
Ba người không có mục tiêu cho mình.
Đến lều của một câu lạc bộ khác, Nghê Yến Quy lại gặp được Hà Tư Ly.
Có lẽ Hà Tư Ly tìm hiểu xong rồi, đã quay gót đi.
Nghê Yến Quy nhìn qua, lại là câu lạc bộ đối kháng, lần này là tán thủ (**)
Lâm Tu cũng đã nhận được đơn đăng ký của câu lạc bộ tán thủ, cậu để ở phía dưới cùng. Cậu không phải là một người yêu thích đối kháng, mới nãy qua đây vốn chỉ định dạo một vòng rồi đi. Nhưng chàng trai tuyển thành viên cứ thuyết phục cậu mãi, Lâm Tu xem như làm từ thiện, cầm lấy rồi đi.
Chàng trai kia nghĩ rằng Lâm Tu quay lại nộp đơn đăng ký, vẫy tay nhiệt tình: “Sao? Thế nào? Tham gia đi em.”
Lâm Tu từ chối: “Có lẽ tôi thích hợp với những câu lạc bộ yên tĩnh hơn.”
Liễu Mộc Hi nhìn trái ngó phải.
Câu lạc bộ tuyển thành viên rất đơn giản, đến lều cũng chẳng thèm trang trí, chỉ có một chiếc bàn dài, một cái ghế và một chàng trai.
Trên áp phích của câu lạc bộ quyền anh còn liệt kê các giải thưởng khác nhau của thành viên trong câu lạc bộ, còn câu lạc bộ này đến một tấm áp phích cũng không có.
Liễu Mộc Hi hỏi. “Quyền anh có gì khác Tán thủ?”
Nghê Yến Quy trả lời: “Nói cho dễ hiểu thì quyền anh dùng nắm đấm. Còn tán thủ dùng cả nắm đấm lẫn chân.”
Lâm Tu hỏi: “Yến Quy, cậu có muốn luyện tập tán thủ không? Cậu có kungfu đá chân, luyện quyền không thôi thì phí của trời.”
“Tán thủ? Đối kháng?” Nghê Yến Quy lắc nhẹ chiếc quạt: “Con gái con nứa đánh đánh đấm đấm, sợ, đáng sợ quá.”
Lâm Tu: “…”
____________
(*) Câu thơ xuất từ bài thơ Thục Tường – Đỗ Phủ (Bản dịch của Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995)
(**) Tán thủ là võ chiến đấu tay không tự do ra đời ở Trung Quốc chú trọng vào các dạng chiến đấu tự do thực tế, đòi hỏi sự thành thạo các kỹ thuật võ thuật Trung Hoa (còn gọi là kungfu).
– Hết chương 3 –