“Tôi đến tìm thầy Chu, thầy ấy nhất định biết được chân tướng vụ việc.”
Ngày 25 tháng 4.
“Tôi không tài nào tiếp tục sử dụng bài Tarot được nữa.”
Ngày 27 tháng 4.
“Hình như tôi bị bệnh rồi.”
Ngày 29 tháng 4.
“Thế giới này thật là khiến con người ta tuyệt vọng.”
Tôi im lặng rất lâu, Lục Hàn nói, đội kỹ thuật đã phá giải được đáp án câu hỏi của Chu Chung Lâm, là một chuỗi mật mã “6 giờ sáng ngày 19 tháng 4, đỉnh núi Thanh Xà”
16.
Lục Hàn nhanh chóng bắt và giam giữ Chu Chung Lâm lại để điều tra, mặc dù ông ta liên tục phủ nhận.
“Cô bé ấy quả thật đã đến gặp tôi, nhưng không phải tôi g.iết người. Là t.ự s.át!”
Ánh mắt Lục Hàn lóe lên tia lạnh lùng.
“Cứ bình tĩnh đi ông Chu. Trong sáng nay, mọi hoạt động của tập đoàn Kuno đều sẽ bị đình chỉ.”
Chu Chung Lâm tỏ vẻ tức giận.
“Cậu thì có tư cách gì?! Không có chứng cứ mà dám đình chỉ việc kinh doanh của công ty chúng tôi?”
“Cậu có biết một ngày chúng tôi kiếm được bao nhiêu tiền không? Cậu có đền được không? Tôi sẽ thuê luật sư kiện các người!”
Lục Hàn bình thản châm một điếu thuốc,
“Ông Chu đừng kích động. Theo báo cáo mà chúng tôi thu thập được, công tác an toàn cháy nổ của tập đoàn Kuno các ông tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm nên Sở cứu hỏa đã ra lệnh chấn chỉnh ngay lập tức!”
Chu Chung Lâm giận tím mặt: “Tôi muốn báo cáo! Tôi muốn báo cáo! Luật sư! Tôi muốn gặp luật sư của tôi!!!”
“Nhân tiện, tôi xin nhắc lại rằng tập đoàn của ông cũng vừa vướng phải một vụ bê bối trốn thuế, đội luật sư của ông… có thể sẽ hơi nhiều việc đấy.”
“Luật sư của Sở cảnh sát chúng tôi cũng rất giỏi và công bằng! Ông có thể cân nhắc tới họ ^^”
Chu Chung Lâm tức giận đến mức bật cười: “Được rồi, vậy tới hết đi! Để tôi xem các người làm được gì!”
17.
Bằng chứng chỉ gói gọn trong một cuốn sổ mơ hồ, chưa đủ để kết tội ông ta giế.t người.
Mọi thứ dần trở nên phức tạp.
Đồn cảnh sát người ra người vào tấp nập, không khí vô cùng căng thẳng, suy cho cùng thì vụ án này cũng liên đới rất nhiều chuyện khác.
Tuy nhiên, trước áp lực từ phía trên, họ không còn cách nào khác là phải cho phép Tập đoàn Kuno hoạt động trở lại.
Nhìn mọi người bận rộn mỗi ngày, tôi không khỏi cảm thấy hụt hẫng trong lòng,
“Cảnh sát Lục, liệu chúng ta có thể thắng không?”
Anh ấy quay đầu lại, nhìn tôi một cách kiên quyết:
“Công lý sẽ không bao giờ vắng mặt, và chúng tôi sẽ không bao giờ cho phép nó vắng mặt!”
Vào ngày xét xử, Chu Chung Lâm nhìn chúng tôi và gia đình nạn nhân trên khán đài với ánh mắt khiêu khích.
Lục Hàn siết chặt nắm đấm, bên dưới tất cả chúng tôi đều cảm thấy toát mồ hôi trong lòng.
Tuy nhiên, khi video bằng chứng được trình lên, vẻ mặt của Chu Chung Lâm bắt đầu trở nên hoảng hốt.
“Không thể nào! Không thể nào!! Làm sao có được đoạn video đó! Tuyệt đối không thể nào!!! Rõ ràng là vu khống!”
Ba ngày trước phiên tòa, Hứa Thanh Hà rủ tôi đi chơi.
“Tiểu Thố Tử, sao bây giờ nhìn thấy tôi lại tức giận như vậy?”
“Tiền bối…Tiền bối đừng trêu chọc tôi nữa. Chuyện ban đầu chỉ là hiểu lầm thôi. Có phải là anh không biết đâu.”
Khung cảnh vẫn như trước, làn gió lướt qua mặt, nhưng không hiểu sao hôm nay Hứa Thanh Hà lại cảm thấy trong lòng cay đắng hơn một chút.
“Em trai tôi từng có người yêu.”
“Ừm?”
“Là con trai. Người ấy lớn hơn em tôi vài tuổi, là du học sinh ở Nhật.”
“Nhật Bản?” Tôi cau mày.
“Đúng, đúng như em nghĩ. Sau khi tốt nghiệp, người đó trở về Trung Quốc và làm việc cho tập đoàn Kuno.”
“Đây là bằng chứng về mọi tội ác phi pháp của tập đoàn Kuno mà người đó đã biên soạn sau vụ tai nạn của Hứa Lạc, trong đó có một đoạn video. “
Trong lòng tôi đã mơ hồ đoán được điều đó.
“Sau đó người đó đã…”
“Rơi vào hôn mê sâu.”
18.
Liên quan tới vụ việc nghiêm trọng “Công ty Kuno làm hại sinh viên”, tòa án đã nhanh chóng tiếp nhận và xử lý thông tin.
Vào thời điểm ông nội yêu cầu tôi kể cho ông nghe về vụ án 419 trong mơ thì bản án đã được công bố.
Tập đoàn Kuno vốn huy hoàng hơn chục năm đã sụp đổ chỉ sau một đêm.
Hơn 18 người tham gia sát hại sinh viên đại học đã bị đưa đến trước vành móng ngựa.
“Kể từ khi quân ta biết về sáu cô cậu bé sinh viên đó, cuộc chiến lại càng trở nên sôi sục tinh thần chiến đấu hơn!
Chờ khi bọn họ một lần thất thủ ông liền lãnh đạo tấn công, đánh bại tất cả những con ma xấu xa bên kia đó!”
“Mấy người bọn họ lúc còn sống cũng đánh bại không được ông nội cháu, huống chi là khi đã chết! Ha Ha!!”
“Không nói nữa, không nói nữa, ông đi bắt người tiếp đây!”
Sức khỏe của bà Lục cũng dần hồi phục, trên đường về nhà, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống, có thứ gì đó vừa va vào vai tôi.
Tôi cúi đầu nhìn kỹ hơn thì ôi mẹ ơi!!
Cái quái gì thế này!!
Tôi nhìn thấy một con quỷ nhỏ người đẫm máu, tay chân vặn ngược ra đằng sau, đang vặn vẹo bằng một tư thế kỳ dị tiến về phía tôi!
Tay tôi run cầm cập, cố lấy hết can đảm lấy điện thoại bấm số của Lục Hàn,
“Có chuyện gì vậy?” Giọng nói dịu dàng và trầm ấm của anh vang lên qua ống nghe.
“Lục…Lục Hàn, hình, hình, hình như tôi nhìn thấy…những thứ bẩn thỉu… nó…nó … đang đến gần tôi …”
Tôi gần như muốn khóc, sao tôi lại nhìn thấy ma vào ban ngày chứ?
“Tôi tới đó ngay! Cố gắng tới nơi đông người! Đừng nhìn vào nó nữa!”
Thế nhưng đã quá muộn rồi, con quỷ nhỏ đang nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt lạnh căm căm.
Chân tôi nhũn ra, ngã gục xuống đất.
Nó chầm chậm lết về phía tôi từng bước một.
Không thể nào, ngày hôm nay tôi sẽ bỏ mạng tại đây sao?
Tôi nhớ rằng từng có người nói rằng con ma nếu có mắt màu trắng là tốt, đen là xấu, đỏ là lệ quỷ, vô cùng hung ác, sẽ lấy đi mạng người.
Con này là… màu xanh lá cây???
Tôi dụi dụi mắt không tin nổi.
Cái này tôi không thấy người ta nói đến?? Con ma có đôi mắt màu xanh lá cây???
Vậy thì …
Tôi lập tức đứng phắt dậy với vẻ mặt tức giận, giơ chân đá thật mạnh vào mặt nó!!
“Con mẹ nó chứ? Sao mi dám nhìn chằm chằm bà nội mi hả? Móc con mắt mi ra bây giờ!”
Con ma chỉ vào mặt tôi với vẻ hoài nghi, cả người run lên vì tức giận.
“Còn dám chỉ tay hả? Có tin ta bẻ ngón tay mi ra ngoáy mũi không?! Đồ quỷ nhỏ ngu ngốc!”
Con ma ú ớ nói cái gì đó mà tôi nghe không hiểu, và khi tôi lắng nghe cẩn thận, hóa ra đó là “!$#%%#八GA%#!$!!!”
Mẹ kiếp, còn dám mắng tôi?
Tôi lại đá vào bụng nó và hét lên: “Quỳ xuống cho bố mày!”
Bốp – có tiếng ai đó bị quật mạnh xuống sàn.
Không sai, chính là chân tôi giẫm đã giẫm lên mặt nó rồi dụi mạnh xuống đất!
Khi ông nội đến, ông nhìn con ma đang nằm bầm dập chết lặng trên đường, yên lặng giơ ngón tay cái lên cho tôi.
“Cháu gái! Cháu… thật là mạnh mẽ!”
Tôi ngượng ngùng cười: “Chỉ là được di truyền thôi ông ~”
Ông nội kể, người trong đại đội của ông không chỉ đuổi quân xâm lược ra khỏi sông Vong Xuyên mà còn vượt cả sông Tam Đồ để tiến vào hang ổ của bọn người xấu, trực tiếp thống nhất toàn cõi.
“Khi con ma này ở dưới đó, nó là kẻ hung ác số một chuyên đi xâm lược vùng đất khác. Bọn ông đã định đày nó đến địa ngục tầng thứ mười tám, cho nó ở đó ngàn năm, nhưng không ngờ rằng trên đường áp giải nó đã bỏ chạy.”
Nghe ông nói vậy, tôi liền giơ chân lên dẫm lên người nó vài phát cho bõ ghét.
Ma quỷ tuy thân thể sẽ không thối rữa nhưng nỗi đau tâm hồn sẽ theo mi hàng vạn năm nữa nha!
Sát thương vật lý +1
Sát thương tâm lý +1000!