Bình thường Hà Tử Vi cũng đâm chọt sau lưng Đường Chu không ít, ác ý vô tình, nhưng đều là chút trò đùa trẻ con chẳng đáng kể. Đối với Đường Chu mà nói, chỉ sợ giống như vết muỗi cắn, tầm thường không mấy quan trọng, đợi vài ngày là gió êm sóng lặng ngay.
Rõ ràng Hà Tử Vi không ngờ tới lần trước lỡ miệng lại gây ra tác động lớn như vậy, mặc dù vui như mở cờ với tin đồn này, nội tâm còn thoáng chút sảng khoái, nhưng Hà Tử Vi biết rõ đằng sau vụ lộn xộn yêu đương đời tư lẫn tình dục phóng túng này đều bắt nguồn từ việc cậu hèn hạ xé bưu kiện của Đường Chu. Chờ Đường Chu trở về, quan hệ bạn cùng phòng ở ngoài yên ổn thực chất sóng to gió lớn giương cung bạt kiếm e rằng phải triệt để giải quyết một lần.
Mua đồ là vấn đề sinh dục, cởi đồ là vấn đề danh dự. Chạm đến ranh giới cuối cùng của hiệp ước hòa bình, Đường Chu giỏi nhịn đến đâu cũng chả nhịn nổi. Trong lòng Hà Tử Vi hoảng loạn, cậu liên tục suy đoán Đường Chu định dùng phương thức nào trả thù cậu, cậu biết tỏng Đường Chu sẽ không lãng phí miệng lưỡi tranh chấp với cậu đâu.
Chẳng lẽ muốn choảng một trận? Đánh solo hay đánh hội đồng?
Yên lặng tự so sánh vũ lực chênh lệch giữa mình với Đường Chu, Hà Tử Vi có chút sợ hãi, rồi lại cảm thấy không thể dễ dàng yếu đuối như vậy được.
Đánh thì đánh! Muốn đầu có đầu muốn mạng có mạng! Cùng lắm thì… Cùng lắm thì chờ đến lúc định tẩn lại xin lỗi năn nỉ thằng cha đó?
Không sai, Hà Tử Vi vẫn là sợ muốn chết.