Khát vọng sở hữu đủ để thiêu hủy lí trí khiến Thịnh Tường Trinh thực hiện quyết định lớn nhất của đời mình.
Hắn sẽ hành động bằng bất cứ giá nào!
Thịnh Tường Trinh một tay ôm cổ người trong lòng, liền hung hăng hôn lên trước!
Hai mắt lần đầu tiên tiếp xúc thân mật, trong đêm tối sáng lạng tựa như khói lửa, quang hoả bắn ra bốn phía!
“Hanh ân…”
Điên cuồng mà hôn môi, điên cuồng mà dây dưa, Thịnh Tường Trinh chăm chú mà ôm lấy Lý Thanh Thạch, phát sinh tiếng rên rỉ tiêu hồn…
Mà khi đầu lưỡi dâm đãng mềm mại tựa không gì sánh được mỗi một lần đụng chạm đảo qua, Lý Thanh Thạch hệt như bị sét đánh trúng, toàn thân đều chấn động choáng váng.
Hoàn toàn mất đi khả năng lí giải xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác dã thú cho hắn biết, hiện tại kẻ đang dây dưa ở môi hắn khiến cho chính bản thân mình phát sinh vui sướng khó có thể tưởng tượng.
“Thạch ca ca…” Thịnh Tường Trinh tư thái dâm mỹ vươn đầu lưỡi nhấm nháp môi dưới Lý Thanh Thạch, trong miệng phát sinh tiếng hô hoán ngọt ngào.
“Tiểu Trinh…” Lý Thanh Thạch lần đầu tiên được người khác gọi hắn như thế, đầu khớp xương đều muốn rã rụng.
Thịnh Tường Trinh thấy người trong lòng bộ dáng ý loạn tình mê, kích động không ngớt, lập tức thừa thắng xông lên, một đường kéo áo hắn xuống tận ngực, đẩy ra vạt áo, một ngụm ngậm lấy đầu núm nâu sẫm mà cố sức hút–
“A a– tiểu Trinh–”
Chưa bao giờ biết đầu vú nam nhân cũng khả dĩ như vậy mà cường liệt vui vẻ, đột nhiên Lý Thanh Thạch gầm nhẹ một tiếng, một cú xoay người đã đem Thịnh Tường Trinh đẩy ngã xuống đất.
Hệt như dã thú ồ ồ thở dốc, Lý Thanh Thạch lung tung xé mở y phục Thịnh Tường Trinh, tại nơi trắng nõn mềm dẻo trên thân thể mà thoả thích hôn môi, cắn mút, lưu lại tầng tầng ấn kí hồng sắc đầy dâm mỹ.
Hai người kích động kêu loạn lên, toàn thân đều nóng hầm hập được bao phủ bởi mồ hôi…
Hiện nay hoàng đệ được thánh thượng sủng ái nhất, tiểu vương gia tôn quí không gì sánh được bị một đứa ở địa vị thấp kém trong vương phủ đè xuống sàn nhà đầy bụi bẩn hung hăng chà đạp, nhưng tuyệt không cảm thấy khuất nhục một chút nào, trái lại còn mừng rỡ như điên, hưng phấn mà thần hồn điên đảo.
“A…A…Thạch ca ca…Siết ta…Lại dùng lực siết ta!”
Mặc kệ bị ôm gắt gao đến thế nào vẫn là nghĩ chưa đủ, Thịnh Tường Trinh hận không thể cứ như vậy mà tiến hẳn vào trong cốt nhục của kẻ kia, vĩnh viễn cùng hắn không chia lìa.
“Tiểu Trinh, tiểu trinh! Nhĩ hảo hương…Hảo hảo ngon…Ta thế nào đều vẫn là ăn không đủ…Di, ngươi ở đây thế nào có khỏa tiểu đậu đỏ?”
Lý Thanh Thạch không biết nốt hồng ở phía dưới đầu vú bên phải của Thịnh Tường Trinh chính là tử huyệt của y, hắn chỉ cảm thấy khả ái không gì sánh được, không lưu tình chút nào mà bắt đầu dùng lực hút mạnh, khiến cho Thịnh Tường Trinh toàn thân co quắp, kêu khóc liên tục.
“A a — không được — Thạch ca ca — nơi này không được a — ngươi tha ta tha ta đi–”
“Tiểu Trinh, hảo khả ái, ngươi hảo khả ái a…” Lý Thanh Thạch chưa bao giờ chính mình nhận thức rằng người bạn thời thơ ấu dĩ nhiên cũng có bộ mặt động lòng người như thế, không khỏi giống như tiểu hài tử có món đồ chơi mới, hưng phấn mà vừa ôm vừa hôn.
Trước mặt người bên ngoài luôn luôn giữ một bộ dáng cao cao tại thượng, tiểu vương gia khả ái đến thần thánh bất khả xâm phạm, dĩ nhiên tuyệt không tức giận, trái lại vẻ mặt hài lòng vì được yêu thích lộ rõ. “Bản vương thoạt nhìn thật sự khả ái sao?”
“Khả ái, thực sự hảo khả ái, khuôn mặt đỏ hồng hệt táo chín thoạt nhìn hảo hảo ngon ác.”
“Vậy ngươi liền ăn đi…” Thịnh Tường Trinh hai mắt phủ đầy hơi nước nhìn âu yếm kẻ kia, “Đem ta ăn tươi…Làm ta hoàn toàn thuộc về ngươi…”
“Tiểu Trinh…” Nhìn Thịnh Tường Trinh nhãn thần câu nhân cùng ý tứ kia trong lời nói, Lý Thanh Thạch nghĩ bản thân nhất định đang nằm mơ.
Bình thường tiểu vương gia luôn luôn bá đạo, đối hắn vừa đánh vừa mắng, thế nào ngày hôm nay lại có khả năng nói ra những lời như vậy.
“Ngươi còn đang chờ cái gì? Ngươi ở đây cũng như thế rồi…” Thịnh Tường Trinh đưa tay nắm lấy đũng quần của Thạch Đại Đầu, một bên kéo ra côn thịt đã vô pháp trướng lớn, “Cứng quá.”
Lý Thanh Thạch bị một trảo của hắn nắm trụ lấy “ham muốn”, đầu liền trống rỗng, hắn quyết định không thèm suy nghĩ vì sao, quay về với sự thật chính mình cũng nghĩ không ra. “A — mặc kệ, ta nhịn không được nữa!”
Theo một tiếng rống to hơn, hắn tựa như dã thú động dục, hưng phấn mà xé mở đũng quần Thịnh Tường Trinh, một tay liền cầm lấy côn thịt mỹ lệ thật chẳng biết hình dung làm sao, so sánh với côn thịt dữ tợn của mình là hoàn toàn bất đồng.
“A a — Thạch ca ca –” Thịnh Tường Trinh thoải mái phát ra thanh âm dâm đãng, khó nhịn nổi mà giãy dụa vòng eo.
Đây là lần đầu tiên Lý Thanh Thạch gần gũi quan sát kê kê của người khác như vậy, không khỏi hiếu kì liền hưng phấn mà nhìn rồi nói, “Tiểu Trinh, kê kê của ngươi thật xinh đẹp ác…A, ta nghĩ tới! Liền giống hệt cây vải băng côn mà ta thích ăn? Thật trắng thật thơm, ăn vào thật ngọt ngào.
“Cáp a…Cáp a…Thạch ca ca…Vậy ngươi mau tới ăn a…Giống như liếm băng côn liền liếm đi, mút đi có được hay không?”
“Hi, tốt tốt. Ta còn sợ tiểu Trinh không chịu cho ta mút đó.”
“Ô…Thạch ca ca, van cầu ngươi nhanh lên một chút mút ta!” Thịnh Tường Trinh thèm khát đến mức nước mắt đều đã nhanh chảy xuống.
Lý Thanh Thạch vừa nhìn qua mỹ nhân biểu hiện loại này thần tình nhu nhược xót thương, lập tức thú tính trỗi dậy, hận không thể một ngụm đem y nuốt xuống dưới.
Hắn há mồm hàm trụ nam căn mỹ vị “Băng côn”, liền thô lỗ mà mút mà liếm, vẫn là liếm phía trên đỉnh một ít, sau rốt cuộc chuyển hướng từ từ xuống phía hai khoả tiểu thịt bên dưới, thẳng tiến mà khiến cho tiểu vương gia của chúng ta hồn phi phách tán, thanh âm liên tục phát ra.
“A a — trời ạ — hảo sướng hảo sướng a — đã chết — ta muốn chết — ” Thịnh Tường Trinh suối tóc dài bị xõa ra lung tung, điên cuồng thở dốc mà lớn tiếng kêu khóc.
Mặc kệ đã từng dùng qua bít tất hoặc ống tay áo thâu được của người trong lòng để tự an ủi cũng là đạt tới vui vẻ, hiện tại đều thua xa việc bị hắn hàm trụ trong miệng, cảm giác quả là tiêu hồn đến tận xương tủy.
“Ô…Ta sướng chết mất…Thạch ca ca — thạch ca ca –”
Thanh âm la khóc tràn đầy mùi vị tình dục làm Lý Thanh Thạch một thân hoả nhiệt đòi hỏi được phát tiết cấp tốc đến muốn điên, “Tiểu Trinh, làm sao bây giờ? Kê kê ta trướng lớn sắp bạo phát, ta hảo muốn đi vào bên trong ngươi, tiểu Trinh, van cầu ngươi để ta đi vào!”
Thịnh Tường Trinh nhiều năm qua dù nằm mơ đều mơ được nghe lời này từ người trong lòng, hôm nay rốt cuộc chính tai nghe được, thế nào có khả năng cự tuyệt, “Hảo, Thạch ca ca, tiến đến, nhanh lên một chút tiến đến.”
“Tiểu Trinh, ngươi đối ta thật tốt! Các cô nương khác thấy kê kê của ta đều chê là quá lớn, không cho ta đi vào.”
“Cái gì? Lẽ nào…lẽ nào ngươi chưa từng cùng các nàng chính thức làm xong?”
“Làm xong? Mỗi lần ta đi Câu Lan Viện rồi cởi quần là bắt đầu các nàng thét lên chói tai, như thế nào mà làm xong được? Ta cứng đến muốn làm, các nàng lại bắt đầu khóc lóc, nói nếu như cho ta làm một lần thì ba tháng cũng không có khả năng tiếp khách, đến cuối cùng không biết làm gì khác hơn là đưa ra đồ vật này nọ rồi tiễn ta đi. Tiểu Trinh, ngươi nói các nàng có đúng hay không là rất quá đáng?”
Thịnh Tường Trinh nghe vậy không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười.
Y nghe nói tên Thạch Đại Đầu này tính dục kỳ cường rất được các cô nương của Câu Lan Viện hoan nghênh, mỗi lần đi kỹ viện đều đem lễ vật trở về, báo hại y nghe xong ngủ không yên, không nghĩ tới sự thực dĩ nhiên là như vậy.
“Các nàng thực sự rất quá đáng. Bất quá Thạch ca ca về sau có ta, liền không bao giờ…đi đến mấy nơi đó nữa, có được hay không?”
“Đương nhiên được. Bất quá tiểu Trinh, ngươi thực sự cho ta làm? Ngươi không sợ?”
“Chớ sợ chớ sợ, Thạch ca ca, ngươi nhanh lên một chút ôm ta.”
“Tiểu Trinh, ngươi đối với ta tốt nhất!” Lý Thanh Thạch hoan hô một tiếng liền ôm lấy Thịnh Tường Trinh, đưa y xoay người đưa lưng về phía mình.
Tuy rằng Thạch Đại Đầu vốn suy nghĩ đơn giản nhưng chỉ riêng việc giường chiếu là cao thủ trời sinh.
Kỳ thật mỗi lần hắn đi Câu Lan Viện, các cô nương nơi đó đều bị công việc tiền diễn của hắn trêu đùa đến mức dục tiên dục tử, hận không thể nhanh một chút cùng hắn mây mưa vân vũ, nhưng khi mỗi người vừa nhìn qua “Quái vật lớn” kinh khủng kia, lập tức sợ đến bỏ trốn mất dạng.
Lý Thanh Thạch khẽ đẩy ra mái tóc dài của Thịnh Tường Trinh, tại trên chiếc cổ mỹ lệ mà nhẹ nhàng hôn môi khẳng cắn, làm Thịnh Tường Trinh kìm lòng không đậu phát sinh thanh âm rên rỉ vui thích, bất giác giãy dụa cái mông, hướng phía sau mà đưa đẩy.
“Hanh a…Tiểu Trinh, ngươi đừng lộn xộn, nếu không ta sẽ không khống chế được mình.” Lý Thanh Thạch tự biết đại kê kê của hắn đều không giống như người thường, bằng không hôm nay chính là hắn khi không lại nhận được một con gà giò. Vì vậy liền thực hiện nhiều việc tiền hí, khiến Thịnh Tường Trinh thật thả lỏng.
Đáng tiếc Thịnh Tường Trinh đang trong cơn dục hoả đốt người tuyệt không cảm kích.
“Ta muốn ta muốn, ngươi nhanh lên một chút đi.”
Đã liên tục mấy buổi tối thân thể không có tự an ủi, dục vọng dâng trào gần như phát cuồng. Thịnh Tường Trinh chủ động bài khai song mông mình, lộ ra cái kia huyệt khẩu hé ra co lại ngập tràn khát vọng, hoàn toàn mê hoặc kẻ phía sau.
“Thạch ca ca, nhanh lên một chút tiến đến.”
“Tiểu Trinh…Ngươi…Ngươi…”
Đại khái trên đời này không một người nam nhân bình thường nào khi nhìn thấy mỹ cảnh mê người trước mắt mà không sôi sục huyết mạch.
Lý Thanh Thạch kích động cầm lấy dương cụ cực đại dọa người, nhắm ngay huyệt khẩu dâm loạn, một cú động thân liền thẳng tắp sáp đi vào —
“A a –”
Thịnh Tường Trinh ngẩng đầu thất thanh khóc đi ra, thịt huyệt nho nhỏ bị hung khí thật lớn không gì sánh được hung hăng muốn bổ ra, huyết thống hoàng thất tôn quí không gì sánh được càng không ngừng lăn lộn trên sàn nhà dơ bẩn…
Cảm giác ngũ tạng lục phủ cũng muốn bị lôi ra, khiến tiểu vương gia đau đến chết đi sống lại, nhưng cũng đồng thời làm hắn nhận thức được một loại cảm giác khác vô pháp thay thế, cực kì vui vẻ một cách dị thường dâm mỹ!
“Ô…Thạch ca ca…Ngươi tại bên trong ta…Ngươi thực sự là ở bên trong ta…ta không phải là đang nằm mơ chứ…A a — Ngươi hảo lớn…Cứng quá a…A a — đau quá…Nhưng là hảo sướng…Hảo sướng a–”
“Cáp a…Cáp a…Tiểu Trinh — tiểu Trinh… Ngươi nơi này hảo chặt hảo nhỏ…Cắn chặt ta thật thoải mái…Ân a…Sướng đã chết…Ta muốn thao ngươi! Thao chết ngươi!”
Thạch Đại Đầu ngày trước trời sinh tính dục kì cường, dương cụ lớn một cách đặc biệt, tưởng chừng đành thương cảm mà mất đi công dụng ban đầu, tuy nhiên ngày hôm nay rốt cuộc cũng được đền bù tâm nguyện, lập tức như là ngựa hoang thoát cương, mãnh lực cưỡi lên con ngựa mẹ đang chật vật vất vã ở dưới thân.
“A a — Thạch ca ca — hảo bổng hảo bổng — nói xem, nơi này hay nơi này — ô — ngươi thao chết ta đi — ta muốn chết — a a — thao chết ta –”
Côn thịt cực đại ở trong tràng nội nho nhỏ thô bạo xuyên xỏ, như cuồng phong mưa rào mà mãnh lực trừu sáp, mỗi lần tiến đến đều đánh đúng vào một điểm cực khoái ở chỗ sâu nhất tại tràng nội, cảm giác đau đớn hòa quyện cùng kích thích sung sướng, làm Thịnh Tường Trinh kêu khóc đến không thở nổi.
Nguyên lai Thịnh Tường Trinh trong nóng ngoài lạnh, trời sinh thể chất dâm đãng, người như vậy giống nhau ở tính cách phong lưu, nam nhân sẽ đi nơi tầm hoa vấn liễu, nữ nhân mỗi người trở thành dâm phụ phóng đãng lẳng lơ, nhưng hết lần này tới lần khác tiểu vương gia của chúng ta thật đã hết hy vọng cứu vãn, không chỉ tính cách hắn kỳ lạ mà còn có khuynh hướng hưởng thụ ngược đãi, từ nhỏ luôn mộng tưởng được Thạch Đại Đầu âu yếm đối đãi một cách thô bạo, người khác căn bản hắn đều chỉ liếc mắt qua. Vậy nên nhiều năm qua vị tiểu vương gia quyền khuynh thiên hạ, tuấn mĩ vô song đều như thế “Thủ thân như ngọc”, mỗi ngày chỉ có thể len lén cầm vật gì đó của người trong lòng tạm an ủi bản thân.
Hôm nay thân thể nhiều năm qua cơn khát rốt cuộc cũng được thoả mãn, không khỏi như thú mẹ nổi cơn điên thoả thích hò hét, ra sức giãy dụa cái mông, dĩ nhiên ý muốn hùa theo người trong lòng thật hung thật kịch liệt thao kiền.
“Cáp a…Tiểu Trinh…Đi, chúng ta lại đổi một tư thế.”
Lý Thanh Thạch cứ giữ nguyên tư thế như vậy cắm ở trong cơ thể Thịnh Tường Trinh, ngạnh lên mà đưa y đảo lộn nhiều lần–
“A a –” quy đầu thật lớn cứ thế hung hăng thổi qua tràng nội yếu đuối mẫn cảm, quá mức kích thích cường liệt vui vẻ, khiến Thịnh Tường Trinh một trận co quắp mạnh, kêu lên ai oán mà bắn đi ra–
“Ác ác — tiểu Trinh không nên hấp chặt như thế — a a — không được, ta muốn tiết — a –”
Thịt huyệt nho nhỏ thình lình xảy ra cường lực co rút làm lưng Lý Thanh Thạch một trận tê rần, thình lình tinh quan mở rộng ra, kêu to một phát bắn đi ra–
Một lượng thật lớn tinh dịch vừa nóng vừa đặc ngập đầy tràng nội, làm tiểu vương gia dâm đãng của chúng ta vừa một trận run run thét chói tai…
Hai người chẳng hề mệt mỏi rã rời, lòng tham không đáy mà làm tình tròn một đêm.
Thẳng đến ngày rạng sáng, rốt cục cũng cảm thấy mỹ mãn liền cùng ôm nhau chìm vào mộng đẹp.
—————-
Tử An tiên sinh: ai chà, cái chương này thật đáp ứng đúng kỳ vọng của lớp hậu bối đối với Mê Dương tỷ tỷ à nha =]]!