Tay ta vô thức nắm chặt.
Tô Mộ Hàn khẽ ho nhưng y nhanh chóng phủ nhận: “Không phải.”
Không phải.
Ở một nơi sâu thẳm nào đó trong trái tim ta vừa cảm thấy nhẹ nhõm vừa cảm thấy thất vọng. Giây phút đó, ta không rõ rốt cuộc là cảm giác gì. Câutrả lời của y giống như thứ ta hy vọng nhưng lại không giống.
Mâu thuẫn, phức tạp.
Bỗng nhiên sực tỉnh, ta nhanh chóng quên đi sự lúng túng ban đầu, lên tiếng: “Tử Nhi tới để tạm biệt tiên sinh, ngày mai phải tiến cung rồi.”
Một lúc lâu sau y mới lạnh nhạt “ừ” một tiếng.
Ta lại nói: “Mấy năm nay, đa tạ tiên sinh chỉ giáo, Tử Nhi nhất định sẽ ghi tạc trong lòng.”
Tô Mộ Hàn bỗng nở nụ cười, lắc đầu nói: “Nữ tử thông minh như ngươi, không có ta cũng sẽ không bị chôn vùi.”
Ta im lặng, không biết lời của y rốt cuộc là tán dương hay chê bai.
Giọng nói sau tấm rèm cũng dần biến mất.
Một lúc lâu sau, y mới nói: “Không còn sớm nữa, ngươi mau về đi!”
“Không.” Ta nhanh chóng trả lời. “Hôm nay ta không muốn về.” Ngày mai tiến cungrồi, ta không muốn sau này nhớ lại, tất cả chỉ là sự lạnh lẽo đến cực độ tại Tang phủ.
Tô Mộ Hàn ngẩn người nhưng không đuổi ta đi nữa, chỉ nói: “Vậy thì ngươi ngủ lại ở gian phòng phía sân sau đi!”
Ta gật đầu.
Đối diện với y, lần đầu tiên ta có dũng khí yêu cầu: “Tiên sinh, có thể cho ta nhìn người một chút không?” Gương mặt ẩn giấu sau tấm rèm ấy khôngbiết sẽ làm rung động lòng người như thế nào.
Không biết vì sao ta lại nghĩ đến bốn từ “rung động lòng người”, chỉ nghĩ đến một cách lạ lùng như vậy.
“Không được!”
Quả nhiên y cự tuyệt không chút do dự.
“Vì sao?” Ta không cam lòng. Có lẽ, cả đời này không còn cơ hội nữa, y cũng không đồng ý ư?
Lần này, y im lặng một lát rồi mới nói: “Ta rất xấu, sẽ dọa ngươi sợ.”
Y nói y rất xấu, sẽ dọa ta sợ. Nhưng giây phút ấy, ta lại cười. Đây làlần đầu tiên ta thấy Tô Mộ Hàn như vậy. Lời của y, ta hoàn toàn khôngtin. Đó chẳng qua chỉ là lời nói dối y buột miệng thốt ra vì không muốnđể ta nhìn thấy dung mạo của mình mà thôi. Có điều, ta chưa từng nghĩtiên sinh với sức mạnh vô song trong ký ức khi bịa chuyện lại có thể ấutrĩ và buồn cười như vậy.
Giây phút đó, Tô Mộ Hàn đã làm mất đisự thần bí trong lòng ta, chỉ còn là một nam tử bình thường nhất. Y cũng lo lắng, cũng để ý một vài điều, ví dụ như dáng vẻ xấu xí không muốn ta nhìn thấy.
Ta khẽ lắc đầu, cho dù y thực sự rất xấu cũng khôngdọa nổi ta. Ngoài sợ sấm, lá gan ta vẫn rất lớn. Có điều ta không muốntiếp tục quấy rầy. Tô Mộ Hàn, ta quá hiểu con người y.
Nghĩ ngày mai tiến cung rồi, ta và y càng khó có cơ hội gặp gỡ. Không gặp cũng được, ít nhất ta cũng bớt đi một sự ràng buộc.
Đợi một lúc lâu sau, có thể thấy rõ sự mệt mỏi qua giọng nói của y. Ta cũng hơi mệt, bèn đứng lên, nói: “Ta đi nghỉ ngơi trước, tiên sinh cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé!”
Vừa xoay người, Tô Mộ Hàn bỗng nói: “Ta còn có thứ cho ngươi.”
Ta ngẩn người, kinh ngạc quay lại, rốt cuộc là thứ gì mà nhất định phảiđợi ta sắp đi mới lấy ra? Thấy y rút thứ gì đó từ trong tay áo rộng, đưa ra.
Ngón tay y khẽ vén rèm, bàn tay đẹp đẽ, trắng nõn, thon dài như khi đưa ra nhận cái tên do ta viết vào ba năm trước. Trong tay y là hai túi gấm tinh xảo, trên đó còn có ký hiệu.
Y nói: “Ở đây có hai túi gấm, đợi sau khi ngươi tiến cung thuận lợi thì hãy mở cái thứ nhất.”
“Vậy còn cái thứ hai?” Ta không kìm được, hỏi.
Y cười. “Xem xong cái thứ nhất, khi nào được mở cái thứ hai, trong lòngngươi sẽ rõ.” Giọng nói chắc chắn của y giống như đã sớm dự liệu đượctất cả. Ta không biết y đã chuẩn bị hai túi gấm này cho ta từ lúc nàonhưng ta vô cùng cảm động.
Ta giơ tay ra, nắm chặt túi gấm.Trong khoảnh khắc ấy, ta đột nhiên rất muốn nắm lấy tay y, có thể rất ấm áp, cũng có thể sẽ lạnh băng. Nhưng ta vẫn kìm nén.
Y đưa tay về, tấm rèm khẽ lay động, ngăn cách ta và y.
Tô Mộ Hàn lại nói: “Trong cung không giống ngoài cung, một mình cô lúc nào cũng phải cẩn thận. Phải biết ẩn nhẫn, phải học được cách quan sát lờinói, sắc mặt của người khác. Điều quan trọng nhất là bất cứ việc gì, côcũng phải đi trước người khác một bước.”
Ta gật đầu, thầm ghi nhớ.
“Vậy thì về nghỉ ngơi đi!” Tô Mộ Hàn nói.
Xoay người bước đi vài bước, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ta quay lại, hỏi:“Tiên sinh chắc còn nhớ người từng dạy ta Tam tự kinh chứ?”
TôMộ Hàn hơi ngẩn người. Ta lại cười, nói: “Nhân chi sơ, tính bản thiện.Tiên sinh, người tin tính bản thiện của con người không?”
Vậycòn ta? Rốt cuộc từ khi nào ta đã bắt đầu biết cách mưu tính, học đượccách trở nên ti tiện trong mắt người khác? Thậm chí, từng bước đi cũngkhông còn để lộ dấu vết?
Người sau tấm rèm khẽ bật cười, nhẹ giọng nói: “Thiện ác vốn không có giới hạn, khác nhau chỉ ở lý do của ngươi.”
Thật ra tối đó Tô Mộ Hàn không hề nói cho ta biết y tin tưởng điều gì, songta nhớ tới lời y từng nói, sự hận thù của ta. Khi đó ta nhanh chóng phủnhận, cho rằng không cam lòng không có nghĩa là thù hận.
Y chỉ cười.
Trời chưa sáng, mãi đến giờ Mão ta vẫn không thể nào chợp mắt.
Đẩy cửa, bên ngoài quả nhiên đang mưa rất to. Ta dọn dẹp một chút rồi rakhỏi phòng, khi đi qua gian phòng của Tô Mộ Hàn, ta hơi chần chừ, cuốicùng cũng không tiến vào. Mưa rơi xuống chiếc ô tạo thành âm thanh rấtlớn, giống như lần đầu tiên ta đến đây hồi ba năm trước. Có điều khôngcó tiếng sấm.
Lúc ta về tới Tang phủ, mưa vẫn chưa ngừng rơi.
Vẫn lặng lẽ đi vào từ cổng phụ, khi tới phòng ngủ, ta thấy một bóng ngườibé nhỏ đang quanh quẩn trước cửa. Ta cụp ô, bước lên nói: “Ngọc Nhi?”
Ngọc Nhi hơi giật mình, quay đầu nhìn thấy ta, vội chạy lên nói: “Tam tiểu thư, cô đi đâu đấy? Nô tỳ còn tưởng…”
“Tưởng ta nuốt lời à?” Ta khẽ cười, đẩy cửa phòng, Ngọc Nhi theo ta vào. Ta lại nói: “Đã chuẩn bị xong hết đồ chưa?”
Nàng ta gật đầu thật mạnh, cẩn thận đưa túi đồ đang ôm trong lòng cho ta,lên tiếng: “Nô tỳ đã hỏi rồi, kiệu của hai tiểu thư xuất phát vào đúnggiờ Tỵ một khắc. Đồ ở trong này, nô tỳ còn có việc, nô tỳ ra ngoàitrước. Tam tiểu thư nhớ khi ấy chờ ở chỗ rẽ trước cửa lớn là được.” Nóixong, nàng ta vội vàng rời đi.
“Giờ Tỵ một khắc.” Ta nhẩm lại, khẽ bật cười.
Giơ tay mở nút túi, khóe miệng khẽ cong lên. A hoàn này khá lắm, chưa tớihai ngày mà có thể may được bộ y phục giống hệt bộ nàng ta mặc. Ha, cũng đúng thôi, đây là cơ hội duy nhất để nàng ta không phải tiến cung mà!
Quay người, ngồi trước bàn trang điểm, ngước mắt nhìn chiếc lược gỗ cài trên mái tóc. Ngón tay lướt qua, đột nhiên ta nhớ đến dáng vẻ của Cố KhanhHằng khi chải mớ tóc mái rối trước trán ta trên đường lớn hôm đó, nụcười của huynh ấy ấm áp và thoải mái. Nhưng sau này, ta sẽ không đượcnhìn thấy nụ cười ấy nữa.
Khẽ thở dài một tiếng, ta và huynh ấy vốn đã quá khác nhau.
Do dự một lát, vẫn gỡ cây lược xuống, ta cẩn thận cất vào trong áo cùng với túi gấm Tô Mộ Hàn đưa.
Nhìn vào gương, chỉnh lại mái tóc của mình, đen nhánh, thơm tho, mượt mà.
Vẫn còn sớm, bên ngoài lại đang mưa, trong căn phòng càng thêm tối tăm. Takhẽ xoa gương mặt, kết quả cuối cùng ư? Ha, ta của thời điểm hiện tạinhất định sẽ khiến hai tỷ tỷ của ta kinh ngạc lắm nhỉ?
Ta ngồi rất lâu trong phòng, bên ngoài mới bắt đầu có tiếng ồn ào.
Ta tính toán thời gian, cũng sắp đến giờ rồi. Đứng lên, thay bộ y phụcNgọc Nhi đưa, đẩy cửa, vẫn đi ra từ cổng phụ. Đối với Tang phủ thì hômnay là một ngày rất quan trọng. Ánh mắt của mọi người đều hướng về haivị tỷ tỷ của ta, không ai để ý ta đi đâu.
Trước cổng lớn, cha và phu nhân kéo tay Thiên Phi và Thiên Lục, dặn dò gì đó, vì cách xa quánên ta không nghe thấy. Song trên gương mặt họ là nụ cười tươi như hoanở. Ta liền nghĩ, sau này, đến khi cha phát hiện không thấy ta, ông ấysẽ như thế nào nhỉ?
Có lẽ chỉ thất vọng thở dài một tiếng? Ông chỉ tiếc một đứa con gái vốn có thể làm thiếp của Cố phủ?
Bất giác cười gằn, ta quay người bước lên phía trước. Tựa dưới mái hiên,chờ đợi, tới khi có một nhóm người đi về phía này. Mưa đã tạnh.
Ta căng thẳng nhìn xung quanh, thấy một hàng ngũ rất dài, hùng dũng, khíthế đang đi tới. Sau đó, ta thấy Ngọc Nhi, nàng ta bám sát bên kiệu. Tanghĩ trong kiệu nhất định là Thiên Phi. Lúc này, ánh mắt Ngọc Nhi nhìnvề phía ta. Xa xa, dường như ta nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng củanàng ta.
Đoàn người đi qua ta, Ngọc Nhi đột ngột trốn ra sau ta, nói nhỏ: “Tam tiểu thư, mau đi theo!”
Ta cúi đầu chạy vài bước, đột nhiên quay đầu, nói với nàng ta: “Giúp tanói với Cố thiếu gia một tiếng, bảo huynh ấy quên ta đi!”
“Tam tiểu thư…”
Ta không nghe thấy Ngọc Nhi nói gì nữa, có lẽ nàng ta nói nàng ta sẽ không đến Cố phủ, hoặc nàng ta chỉ muốn nói cảm ơn chăng? Ha, ai biết chứ!
Ta cúi đầu chạy ra, bám sát bên kiệu của Thiên Phi. Không ai hỏi ta vừa đi đâu, không ai để ý đến ta.
Qua tấm rèm cửa sổ, ta liếc thấy Thiên Phi ngồi bên trong, trên gương mặt tỷ ta lộ ra nụ cười tự hào, ánh mắt vô cùng rạng rỡ.
Kiệu của Thiên Lục đi sát theo sau, ta nhìn thấy Cúc Vận lặng lẽ đi bên cạnh, vẻ mặt không biểu hiện điều gì.
Đi rất lâu mới lờ mờ thấy cánh cổng hoàng cung cao vút.
Bức tường màu vàng của hoàng cung dựng đứng trước mặt, ta thầm nghiến răng. Không gì sâu bằng cánh cổng hoàng cung. Ta không biết thế giới phía sau đó sẽ xa hoa và tàn nhẫn thế nào.
Tuy mưa đã tạnh nhưng ánh mặt trời chưa ló ra. Ngói màu ngọc lưu ly nhàn nhạt phủ men sáng bóng, giản dị khiến người ta bất an.
Các tú nữ đã lần lượt tới. Bên ngoài cánh cổng hoàng cung, kiệu, xe ngựacùng với âm thanh huyên náo vẽ nên một bức tranh đặc sắc trên quảngtrường rộng lớn này.
Cổng cung chưa mở, rèm xe chưa vén.
Từng tú nữ đều e dè chờ đợi bên trong, hoặc thi thoảng hỏi a hoàn đứng bên.Ta vui mừng vì Thiên Phi chưa hề nói chuyện với mình.
Qua khoảng một khắc, cánh cổng hoàng cung màu đỏ son mới từ từ mở ra. Cánh cổngrất nặng, rất dày, được mở ra từng chút một. Âm thanh đó già nua nhưnglàm người ta khiếp sợ.
Lập tức có một đoàn người từ bên trong đi ra.
Ta đưa mắt nhìn, đi đầu là một thái giám. Ông ta cầm cây phất trần, đội mũ có tua hai bên. Từ lâu ta đã nghe nói thái giám bị “cung hình” nên cũng không thể coi là nam nhân. Hôm nay ta coi như đã được mở mang kiếnthức, nhìn bộ dạng ông ta bước từng bước thướt tha thực sự rất buồncười.
Phía sau ông ta là một đám tiểu thái giám và cung tỳ, sắcmặt mỗi người đều vô cảm, dường như chỉ bước theo ông ta một cách máymóc.
“Đến rồi à?” Ta đang nhìn, đột nhiên Thiên Phi hỏi.
Ta giật mình, cố bình tĩnh lại, trả lời qua quýt: “Vâng!”
Hình như Thiên Phi vẫn còn muốn nói gì đó nhưng đã nghe thấy vị thái giám nọ cao giọng: “Mời các vị tiểu thư theo ta vào cung!”
Ông ta vừa dứt lời, phía dưới lập tức trở nên ồn ào.
Ta vội vén rèm, ngón tay thon dài của Thiên Phi nắm lấy thành kiệu, thòngười ra. Tỷ ta bị thu hút bởi tất cả mọi thứ trong hoàng cung nên chưahề nhìn ta.
“Tỷ!” Thiên Lục bước lên trước.
Ta vội lùi sang một bên, cúi đầu.
Các tú nữ bước ra, tự giác đứng thành hàng. Ánh mắt vị thái giám liếc nhìnmột lượt, rất hài lòng. Vung vẩy cây phất trần trong tay, ông ta nói:“Trong cung không giống như phủ của các vị tiểu thư, ta khuyên các vịđừng quá tò mò!”
Ngữ khí của ông ta thật ghê gớm.
“Hừ, loại nô tài chó cậy thế chủ!” Thiên Phi bất mãn mắng chửi.
Thiên Lục lập tức bịt miệng tỷ ta, khẽ nói: “Tỷ, đừng nói lung tung!”
Ta cười thầm, chó cậy thế chủ? “Thế” này là hoàng thượng đấy! Nếu để người khác nghe thấy, những ngày tháng sau này chắc tỷ ta sẽ được lĩnh ngộ!
Thấy vị thái giám kia xoay người, mọi người ào ào tiến lên.
Thiên Phi vội đi theo. Thiên Lục quay đầu, nói với đám gia đinh phía sau:“Các ngươi về đi, nói với cha mẹ ta, không cần lo lắng cho bọn ta.”
“Vâng!”
Đám người hầu đáp lời, Thiên Lục mới cất bước rời đi.
Ta chậm rãi bước đi, đột nhiên nghe thấy Cúc Vận gọi: “Ngọc Nhi?” Ta cóthể nghe thấy trong giọng nói của nàng ta có sự nghi ngờ. Trong lòngkhông khỏi kinh ngạc, chẳng lẽ ta đã bất cẩn để nàng ta nhìn thấy gươngmặt mình ư?
Nhưng rõ ràng ta đã rất cẩn thận, luôn cúi đầu mà. Nghĩ vậy, ta cố ý mặc kệ nàng ta, bước thật nhanh.
“Ngọc Nhi!” Nàng ta lại gọi một tiếng.
Ta vẫn mặc kệ.
Lúc này đã qua cổng hoàng cung, Cúc Vận không dám to tiếng, cuối cùng đành bỏ qua.
Các tú nữ được sắp xếp ở Tương Tú viện, nghe nói ba ngày sau lễ tuyển tú mới chính thức bắt đầu.
Ba ngày này sẽ có ma ma dạy các tú nữ phải chú ý điều gì khi ở trong cung. Ngôn ngữ cử chỉ, tôn ti trật tự, tất cả đều không được vượt quá quy củcủa hoàng thất. Thậm chí sau này, ai có thể lọt vào mắt xanh của hoàngthượng cũng phải dựa vào bản lĩnh của bản thân.
Ngồi trong chiếc sân nhỏ nơi đám người hầu ở, ta tiện tay bẻ cành cây rủ xuống, lòngthầm nghĩ, ma ma dạy dỗ chẳng qua chỉ là cái cớ, mấy người quanh năm ởtrong cung đều muốn nhân cơ hội này kiếm được món tiền bất chính.
Những tú nữ kia, có ai không muốn tranh thủ mấy ngày này để tạo mối quan hệtốt với các ma ma, thái giám? Tất cả đều nôn nóng, hy vọng sau này, lúccần dùng đến những mối quan hệ này, cho dù là chuyện nhỏ nhặt thì cũngsẽ có người dốc hết sức lực.
Nhưng những việc như vậy không phải chuyện ta nên lo, có lẽ trước khi Thiên Phi và Thiên Lục tiến cung, cha và Cố đại nhân đã sắp xếp ổn thỏa rồi nhỉ?
Vứt cành cây trêntay đi, ta quay người, nhìn thấy một kẻ đứng ngay sau lưng. Thấy ta quay lại, trong mắt nàng ta lộ rõ vẻ kinh ngạc, chỉ tay vào ta, run rẩy nói: “Cô… cô là… tam tiểu thư!”
Là Cúc Vận, a hoàn bên cạnh Thiên Lục.
Còn chuyện nàng ta có phải tâm phúc của Thiên Lục hay không, ta không biết. Có lẽ phải, cũng có lẽ không. Có lẽ bây giờ phải nhưng sau này thì chưa hẳn. Ha, ai biết chứ?
Nàng ta và ta đều là a hoàn đi theo Thiên Phi và Thiên Lục, được sắp xếp ở trong cùng một viện cũng là lẽ thường. Ta cũng biết, có giấu cũng chẳng giấu nổi. Nghĩ vậy, ta liền thoải máicười với nàng ta, khẽ lên tiếng: “Ngươi nhận nhầm người rồi, ta khôngphải tam tiểu thư gì đó.” Nói xong, ta không nhìn nàng ta, cất bước điqua.
Lời nói này của ta không phải để phủ nhận, ta chỉ đang nóicho nàng ta biết, từ hôm nay trở đi, ta không còn là tam tiểu thư củaTang phủ nữa, ta chỉ là Tang Tử.
Đôi mắt Cúc Vận lóe lên một tia kinh ngạc nhưng nàng ta cũng không gọi ta lại.
Ta nghĩ, rất nhanh thôi, Thiên Phi và Thiên Lục sẽ biết chuyện này. Nhưngta không còn sợ nữa, đã vào cung rồi, cho dù họ biết thì có thể làm gì?Chẳng lẽ muốn đuổi ta ra khỏi cung? Ha, dẫu bọn họ muốn cũng chưa chắclàm được.
Xuất cung, ở đâu ra chuyện dễ dàng như vậy?
Trở về phòng, nằm nghiêng trên giường. Đột nhiên ta nhớ ra điều gì đó, thòtay vào trong tay áo, chạm vào thứ đồ mềm mại đó mới khẽ thở phào. ThứTô Mộ Hàn đưa ta vẫn còn.
Một lúc sau, ta nghe thấy tiếng ai đóchạy vào sân, rồi sau đó là tiếng gọi lớn: “Người trong viện đều ra hếtđây, Phương Hàm cô cô có lời muốn nói!”
Nghe vậy, ta giật mình đứng dậy, các a hoàn ở cùng ta cũng đều bật dậy. Ta chỉnh lại y phục, mở cửa bước ra.
Trong phút chốc, bốn phía đều có tiếng mở cửa, các a hoàn nhanh chóng đứng trước cửa phòng mình, ai cũng ngơ ngơ ngác ngác.
Ta cúi đầu, không biết rốt cuộc Phương Hàm cô cô là người thế nào.
Cúc Vận liếc ta một cái, cũng đứng ngay ngắn.
Sau đó, ta nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếp theo là giọng nói củanữ tử: “Các ngươi qua hết đây!” Giọng nói của nàng ta không lớn nhưngrất rõ ràng, âm sắc rõ nét, có vẻ nàng ta cũng còn rất trẻ.
Ta cùng mọi người đi tới giữa sân, tự giác đứng thành hàng.
Phương Hàm đi tới trước mặt ta rồi đứng lại. Ta cúi đầu, chỉ thấy mũi giày của nàng ta thêu bông hoa đỗ quyên tinh xảo, dường như còn tỏa hương ngàongạt trong không khí sau cơn mưa. Bàn chân của nàng ta rất xinh xắn, tamuốn ngước mắt nhìn, thậm chí còn cảm nhận một cách mãnh liệt, chắc nàng ta cũng xinh đẹp như đôi bàn chân này.
“Tất cả ngẩng lên chota!” Giọng nói của Phương Hàm trong trẻo, ta thấy nàng ta khẽ vung chiếc khăn trong tay, động tác vô cùng tự nhiên.
Các a hoàn nghe thấy đều ngẩng lên.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy nữ nhân tên Phương Hàm này. Nếu nói Tô MộHàn dạy ta những điều căn bản của cuộc sống nơi hậu cung thì Phương Hàmlại dạy ta thủ đoạn để sinh tồn trong chốn hậu cung.
Còn nhớ khi đó nàng ta mặc y phục màu tím, trên búi tóc cài những đồ trang sức ta chưa từng nhìn thấy.
Ánh mắt lặng lẽ dừng trên gương mặt nàng ta, vẻ đẹp tao nhã, giống như tadự đoán, nàng ta còn rất trẻ. Gương mặt trang điểm nhạt, thần sắc lãnhđạm. Tóm lại, mọi thứ ở nàng ta đều toát lên vẻ thản nhiên, hờ hững.
Phương Hàm hơi nghiêng mặt, đột nhiên ta thấy một vết sẹo xấu xí từ phía bêntai trái kéo xuống tận cổ nàng ta, vết sẹo rất nổi bật.
Ta hít sâu một hơi, vội nhìn sang hướng khác.
Quả nhiên, rất nhiều người cũng để ý thấy, xung quanh bỗng có những tiếng xì xào khe khẽ.
Phương Hàm dường như không quan tâm, nhìn các a hoàn, lên tiếng: “Các ngươiđều là a hoàn được các vị tiểu thư đưa tới, e rằng chưa hiểu quy tắctrong cung. Hôm nay hoàng thượng lệnh cho ta đến chẳng qua cũng chỉ làdạy bảo các ngươi biết cách giữ nghiêm quy củ trong cung. Sau này cácngươi cứ gọi ta một tiếng cô cô là được.”
“Vâng, cô cô!” Các a hoàn nhanh chóng đáp lời.
Phương Hàm lại nói: “Mấy ngày này sẽ có ma ma đến dạy dỗ lễ nghi cho các tiểu chủ, vì vậy các ngươi không cần hầu hạ.”
Cúc Vận “á” một tiếng, ta nhìn về phía nàng ta, gương mặt nàng ta dường như che giấu một tia ngạc nhiên. Ta bỗng hiểu ra, có lẽ bởi nàng ta chưakịp báo cáo các tỷ tỷ về chuyện của ta chăng?
Ha, thực ra nàng ta không cần bận tâm, bởi ta hoàn toàn không quan tâm.
Lúc này, thái giám bước lên trước, lệnh cho những người phía sau đặt đồtrong tay xuống, giọng nói the thé: “Đây là y phục phủ Nội vụ đưa tới,các ngươi về phòng thay, trong vòng một tuần hương lại tập trung tạiđây, tác phong phải nhanh lên!”
“Vâng!” Khẩu khí của thái giám không dễ nghe chút nào, đám a hoàn xúm đến lấy y phục.
Vừa tiến lên nửa bước, không biết ai đẩy mạnh vai ta khiến ta kêu lên mộttiếng, bất cẩn ngã nhào dưới chân Phương Hàm. Phương Hàm dường như cũngbị giật mình, lùi lại sau nửa bước, cúi đầu nhìn chăm chú.
Ta thầm kêu không xong rồi, vội bò dậy, quỳ xuống, cúi đầu nói: “Cô cô thứ tội!”
Phương Hàm chưa lên tiếng đã có thái giám bước lên, vung cây phất trần trêntay, giọng nói lạnh nhạt: “Không để ý à?” Nói xong liền chuẩn bị đánh ta bằng cây phất trần.
Ta sợ hãi nhắm mắt song cây phất trần trong tay thái giám chưa rơi xuống người ta thì giọng nói của Phương Hàm đãtruyền đến: “Hôm nay không cẩn thận một chút thì có thể bỏ qua, sau nàykhông được phép như vậy nữa!”
Nói xong liền không truy cứu nữa.
Ta vội gật đầu, thưa “vâng”. Phương Hàm lại nói: “Đi thay y phục đi!”
Ta bò dậy, lấy y phục, quay người về phía gian phòng. Cúc Vận nhìn theo ta bằng ánh mắt hoài nghi, ta biết, nàng ta nhất định không hiểu. Dù không nhận được ân sủng nhưng ở Tang gia, tốt xấu gì ta cũng là tiểu thư,thân phận cao hơn a hoàn. Trong lòng ta thầm giễu cợt, sao nàng ta cóthể hiểu rõ chuyện của ta chứ?
Đóng cửa phòng, các a hoàn ở cùng phòng đã nhanh chóng thay xong y phục. Ta đặt y phục trên giường, cũng bắt đầu thay.
Một a hoàn nhìn ta rồi quay sang nói với người bên cạnh: “Hóa ra ở trongcung không hề đáng sợ như những gì người ta vẫn đồn. Nhìn xem, PhươngHàm cô cô đó cũng không hề nghiêm khắc nhỉ!”
“Ha ha, cũng đúng! Có điều ta, ngươi đều là hạ nhân, nếu không đắc tội với người khác, cuộc sống chắc cũng sẽ dễ chịu.”
Ta tiếp tục thay y phục nhưng trong lòng đã nghĩ thông suốt. Nhất định bọn họ đã tưởng vậy khi thấy cảnh tượng vừa nãy. Ha ha, có điều lòng ngườitrong cung đâu có nông cạn thế chứ!
Thay y phục xong, thấyPhương Hàm vẫn đứng im ở trong sân. Thái giám bên cạnh nàng ta cười hihi, nói gì đó nhưng nàng ta chỉ cười lãnh đạm, không tiếp lời.
Các a hoàn được dặn dò, xếp thành hàng ngay ngắn như cũ. Phương Hàm hàilòng liếc nhìn một cái, khẽ ho một tiếng rồi nói: “Sau này sẽ mặc y phục như thế này, y phục mang từ ngoài cung vào không cần dùng đến nữa. Nếukhông vừa thì bảo người của phủ Nội vụ đổi cho.”
Ta hơi tò mò,rốt cuộc nàng ta sẽ dạy chúng ta cái gì. Nếu là lễ nghi trong hoàngthất, vậy cũng quá đao to búa lớn rồi, đây là thứ các tiểu chủ mới phảihọc, còn chúng ta chẳng qua chỉ là a hoàn với thân phận thấp kém màthôi.
Nhưng Phương Hàm nói xong mấy lời này thì không nói nữa,chỉ dặn dò nếu không có việc gì thì đừng chạy lung tung rồi xoay ngườirời đi.
Vị thái giám cũng thu lại nụ cười, lên tiếng: “Lời củaPhương Hàm cô cô, các ngươi đã nghe thấy cả chưa? Vậy thì về phòng đi!”Hắn ta khẽ “hừ” một tiếng rồi quay người đuổi theo Phương Hàm.
Chờ bọn họ đi hết, trong sân bắt đầu ầm ĩ, các a hoàn líu lo bình luận: “Cô cô lợi hại lắm nhỉ?”
“Đó là nữ quan hàng ngũ phẩm trở lên, đến tiểu chủ vừa tiến vị cũng phải nhìn sắc mặt của nàng ta đấy!”
“A, vậy hả?”
…
Bọn họ nói không ngừng, càng nói càng hưng phấn. Cúc Vận không tham gia mà đi về phía ta, khẽ gọi: “Tam tiểu thư!”
Ta nhìn nàng ta, cười nói: “Ta là Tang Tử!” Nàng ta ngẩn người, ta lạinói: “Làm gì có tam tiểu thư gì đó chứ? Ở Tang phủ, ta chẳng qua chỉ làngười ngoài mang họ Tang mà thôi. Đừng tưởng ta không biết, khi còn ởTang phủ, các ngươi đều coi ta như vậy còn gì?”
Nàng ta bị chặnhọng, không nói được lời nào. Ta hít một hơi thật sâu, nói tiếp: “Thôiđi, ngươi hãy coi như đã quên hết mọi chuyện.”
Quên đi Tang Tử của quá khứ, quên đi Tang Tử từng bị bọn họ lãng quên, lăng nhục.
Ta xoay người, đi thẳng vào phòng. Cúc Vận đột nhiên chạy tới, lên tiếng hỏi: “Nhưng sao… sao cô có thể tiến cung?”
Sao có thể tiến cung? Ta thầm cười nhạo. “Chẳng qua có người không muốntiến cung, còn ta lại muốn, như vậy, ai nấy đều đạt được thứ mình cần.”
Nàng ta cười. “Cô không quên được lời tiên đoán đó.”
Nàng ta không nói rõ nhưng đương nhiên ta vẫn hiểu nàng ta ám chỉ điều gì,song nói như vậy cũng đúng. Ta không cam lòng, vì sao bọn họ là mệnhphượng hoàng còn ta chỉ có thể làm thiếp?
Mỗi lần nghĩ tới việc này, mọi uất ức xen lẫn sự phẫn nộ trong lòng ta ùa ra như ong vỡ tổ.
Cúc Vận không nhìn thấy sự khác thường của ta, lại nói: “Nếu các tiểu thưbiết, đặc biệt là đại tiểu thư, họ nhất định sẽ không buông tha cho côđâu!”
Sao ta không nghĩ tới vấn đề này chứ? Cùng lắm cũng chỉ là hành hạ, gây khó dễ. Mười lăm năm qua ta đã từng chịu đựng, bây giờ còn có thể sợ ư? Huống hồ ở trong cung không giống như trong phủ, rất nhiều chuyện dù là Thiên Phi cũng sẽ không thể tự mình làm chủ. Ta “hừ” mộttiếng, không muốn nói chuyện với nàng ta nữa, đi về phía gian phòng ở.
“Thực ra làm thiếp của Cố thiếu gia cũng không tồi, có một số người… Nhưng thật không thể ngờ cô lại…”
Ta không nghe thấy lời nói sau đó của Cúc Vận song ta hiểu ý tứ của nàngta. Ta đã tiến cung, rất nhiều chuyện muốn nghĩ nữa cũng vô dụng, càngkhông thể khiến ta hối hận.
Đêm khuya, nằm trên giường nhưng không sao ngủ được. Thời tiết mùa đông tuy có mưa nhưng không khí vẫn rất khô hanh.
Tiếng trở mình của cả phòng, xem ra họ cũng giống ta.
Ta luôn nửa vô tình nửa cố ý chạm vào hai chiếc túi gấm Tô Mộ Hàn đưa, khi chắc chắn chúng vẫn còn đó mới yên tâm. Y nói, đợi mọi chuyện yên ổnthì có thể mở ra xem. Ta hiểu ý y, bây giờ vẫn chưa tới lúc.
Bất cẩn chạm vào một vật cứng, đó là chiếc lược Cố Khanh Hằng tặng, tronglòng ta bỗng cảm thấy bi ai. Ta luôn thấy áy náy với huynh ấy. Những thứ ta nợ huynh ấy, cả đời này e là cũng không thể trả hết.
Khẽ thở dài, ta chỉ hy vọng huynh ấy có thể quên ta, sau đó có một nữ tử tốtgấp nghìn, gấp vạn lần ta yêu thương huynh ấy thật lòng.
Khó chịu vô cùng, ta liền ngồi dậy, rón rén đi ra ngoài.
Vừa đi ra bên ngoài, ta đã nghe thấy một giọng nói lạnh băng: “Đi đâu?”
Ta giật mình, nhìn rõ đó là một vị thái giám, có lẽ là trực đêm, đành đáp: “Ta mót quá!”
Vẻ mặt thái giám rõ ràng có chút lúng túng, hắng giọng nói: “Vậy mau đi đi!”
Ta gật đầu, đi vài bước mới nhớ ra: “Công công, xin hỏi đi về hướng nàovậy?” Không phải ta muốn đi vệ sinh, nhưng đã giả vờ thì phải giả vờ cho giống.
Thái giám có phần hết kiên nhẫn, chỉ về phía trước. “Đi thẳng, rẽ phải!”
Ta cảm ơn rồi chạy thật chậm, cho tới khi quay đầu không nhìn rõ bóng dáng gã thái giám mới dần dừng lại. Khóe miệng khẽ nhếch lên, ta quay ngườiđi ra.
Lúc tiến cung, vì sợ người khác nhận ra nên ta luôn cúiđầu, chưa nhìn kĩ nơi khiến ta một nửa muốn theo đuổi, một nửa sợ hãi.Lúc này, tuy khắp nơi đều thắp đèn nhưng vì là đêm tối nên vẫn vô cùngmờ nhạt. Ta chỉ biết đây là một nơi rất rộng lớn.
Trên đường đi, lúc vô tình gặp ngự lâm quân cầm đuốc đi tuần, ta im lặng lùi sang mộtbên. Bởi đã mặc phục trang của cung tỳ, không ai quá chú ý đến ta.
Không có mục tiêu, không có mục đích, ta chỉ đi lung tung một chuyến. Khi sực tỉnh vì không biết mình đã đi tới nơi nào, ta chần chừ có nên đi về hay không nhưng vừa quay đầu liền sững lại. Ban đầu vốn nghĩ, nếu bị tráchtội, ta sẽ lấy cớ lạc đường, có điều bây giờ đã thực sự lạc đường. Đường cũ? Làm gì có con đường nào mà nói là đường cũ!
Lắc lắc đầu, ta bật cười, có lẽ trong tiềm thức, ta không hề muốn quay về nơi đó.
Đi tiếp một đoạn, ta mơ hồ cảm thấy hình như đã ngược đường nhưng vẫnkhông dừng lại. Thậm chí còn có chút vui vẻ bởi chỉ có lúc này, conđường phía trước đủ khiến bản thân ta phải tìm kiếm, cố gắng đạt được.Rất nhiều người tới nơi hoàng cung thâm sâu này liền bị trói chặt, cònta không giống, nó giúp ta hoàn toàn được phóng thích.
Lúc này, đột nhiên ta nghe thấy tiếng bước chân lao nhanh từ phía sau.
“Nàng đến rồi!”
Nam tử cười nói với vẻ vui mừng.
Ta sững lại, phản ứng đầu tiên là nghĩ tới cuộc hẹn hò riêng tư giữa thịvệ và cung tỳ trong cung. Việc hẹn hò lén lút này nếu bị phát hiện sẽ bị xử tội chết. Nghĩ vậy, trong lòng ta rất kinh sợ, vội lách mình trốnsau chiếc cột bên cạnh.
Dù đã trốn nhưng ta vẫn rất tò mò.
Khẽ thò đầu ra, quả nhiên ta thấy một góc váy của cung tỳ, lại nhìn lên, là vẻ mặt đầy sợ hãi của nàng ta. Ta khẽ cười, nhìn nàng ta, có gan lénlút hẹn hò còn sợ cái gì? Thân hình nam tử đó bị che khuất bởi khóm câybên cạnh, ta chỉ nghe thấy giọng nói.
“Buông ta ra!” Cung tỳ khẽ kêu lên.
Hắn không buông, một lát sau mới lên tiếng hỏi: “Ngươi là ai?” Ngữ khí lạnh băng, mơ hồ xen lẫn sự tức giận.
Sắc mặt cung tỳ đó càng trở nên khó coi, giọng nói run rẩy: “Như… Như Mộng!”
“Như Mộng là ai?” Hắn lại hỏi.
Ta cười thầm, đây là câu hỏi gì vậy?
Có lẽ cung tỳ đó cũng ngạc nhiên, lần này nàng ta không trả lời, hỏi ngược lại: “Vậy ngươi là ai?”
Hắn cười một tiếng, cuối cùng buông cánh tay đang ôm nàng ta ra. “Hạ Hầu Tử Khâm.”
Nếu ta không nghe nhầm, hắn nói, hắn tên là… Hạ Hầu Tử Khâm.
Ta giật bắn mình, đó là…
Cung tỳ kia cũng giật mình, lùi lại nửa bước, vội dập đầu. “Nô tỳ không biết là Hoàng thượng, nô tỳ đáng chết! Mong Hoàng thượng thứ tội! Mong Hoàng thượng thứ tội!” Như Mộng vẫn dập đầu, nói năng lộn xộn.
Cánhtay đang chống lên cột của ta khẽ run rẩy. Hạ Hầu Tử Khâm tức giận rồià? Hắn tức giận sẽ như thế nào? Nhưng đáng tiếc, ta không nhìn thấy dáng vẻ của hắn, lại không dám tùy tiện bước ra.
“Ngẩng lên!” Hắn ra lệnh.
Hai vai Như Mộng khẽ run. Nàng ta ngập ngừng, cuối cùng cũng từ từ ngước lên.
Hạ Hầu Tử Khâm nhẹ nhàng di chuyển nửa bước, ta lờ mờ thấy long bào màuvàng trên thân hình hắn. Ánh đèn lúc ẩn lúc hiện rọi xuống lại càng tỏrõ vẻ nghiêm trang, mông lung. Mái tóc dài dưới chiếc mũ vàng tung baytheo làn gió lạnh, vài lọn còn rủ xuống bên tai, ta còn như có thể thấyđược ánh mắt sắc bén của hắn.
Hắn im lặng. Như Mộng không dámnhúc nhích. Ta cũng không dám, thậm chí bất giấc nín thở, không biết hắn sẽ xử lý nàng ta thế nào.
Cứ như vậy, hắn nhìn chằm chằm nàngta rất lâu, đột nhiên nghiêng người, giơ tay túm lấy cằm nàng ta, lạnhgiọng nói: “Dò la biết được trẫm sẽ đến đây, ngươi đã phí không ít côngsức nhỉ?”
Ta chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng nghiêngnghiêng của hắn nhưng khi nghe hắn nói, ta không khỏi rùng mình. Hắn nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ cung tỳ này muốn…
Ta đưa tay bịt miệng. Quyến rũ hoàng đế ư? Tội danh này còn nặng hơn rất nhiều so với việc hẹn hò lén lút với thị vệ.
Hạ Hầu Tử Khâm lại nói: “Ừm, để trẫm đoán xem ngươi là cung tỳ của cung nào.”
Xem ra hắn cho rằng nàng ta thực sự có âm mưu khi đến đây.
“Cảnh Thái cung, Ngọc Thanh cung hay là…”
“Hoàng thượng!” Như Mộng lấy hết dũng khí lên tiếng. “Nô tỳ không phải…”
“Chủ nhân của ngươi đâu?” Hắn không thèm để ý đến lời nàng ta nói, quay đầunhìn, dọa ta sợ tới nỗi lập tức rụt đầu vào. Giọng hắn lại truyền tới:“Ngươi không sợ nếu chủ nhân của ngươi biết sẽ không bỏ qua cho ngươi ư? Ha, trẫm biết rồi, ngươi muốn bay lên ngọn cây biến thành phượnghoàng.”
Giọng điệu của hắn rất đắc ý, ta không kìm được lại nhìn ra. Như Mộng khẽ cau mày, có lẽ là lực tay của hắn mạnh quá mà nàng takhông dám kêu.
“Trẫm đang nghĩ, nếu giao ngươi cho chủ nhân củangươi, ngươi sẽ có kết cục thảm như thế nào.” Thấy trong đáy mắt NhưMộng lóe lên tia sợ hãi, Hạ Hầu Tử Khâm lại nói: “Có điều trẫm khôngđịnh làm vậy.”
Ánh đèn hắt trên gương mặt trắng nhợt của NhưMộng, nàng ta cắn môi, dường như hạ quyết tâm, lên tiếng: “Hoàng thượngđoán sai rồi, nô tỳ không hề biết Hoàng thượng ở đây.” Nàng ta nói nàngta vô tình xông vào.
Ta không biết có nên tin không, rốt cuộc ta cũng vô tình ở đây.
“Trẫm không tin.”
Hắn nói một cách hời hợt, qua loa nhưng lại rất chắc chắn.
Ta dường như sớm đã đoán ra câu trả lời của hắn nhưng không biết hắn sẽ xử lý nàng ta thế nào, bỏ qua hay giết?
Đúng lúc này, nghe rõ tiếng bước chân vội vàng từ phía sau hắn, ta nhìntheo, chỉ thấy một bóng dáng mảnh mai đang chạy tới, tiếp theo là tiếngthở hổn hển của nữ tử: “Hoàng thượng, thần… thần thiếp tới muộn!” Nghegiọng nàng ta, hình như đã chạy rất nhanh.
Hạ Hầu Tử Khâm không hề quay lại, chỉ lạnh nhạt trả lời: “Nguyễn Tiệp dư[4] , nàng thực sự đến muộn rồi!”
[4] Tiệp dư: tên nữ quan thời xưa, là phi tần của vua chúa.Hắn vừa dứt lời, đột nhiên khom người, ôm ngang người Như Mộng. Như Mộnghoảng sợ kêu lên một tiếng, túm chặt vạt áo trước ngực hắn theo bảnnăng, gọi lớn: “Hoàng thượng!”
Sắc mặt Nguyễn Tiệp dư đã trắngbệch do thở gấp, bây giờ nhìn thấy hành động này của Hạ Hầu Tử Khâm thìcàng trở nên trắng hơn. Nàng ta sợ hãi mở to đôi mắt xinh đẹp, ngón taynhỏ bé chỉ về phía Như Mộng, run rẩy hỏi: “Nàng ta… nàng ta là ai?”
Hạ Hầu Tử Khâm nhìn nữ tử trong lòng nhưng không phải nói với nàng ta:“Nàng đến muộn, đương nhiên sẽ có người thay thế.” Hắn nói xong liền ômcung tỳ, quay người đi về phía ta.
Ta thầm run rẩy, nếu bị hắnphát hiện ta trốn sau cột thì thật không hay. Không biết vì sao, ta cảmthấy Hạ Hầu Tử Khâm không đơn giản.
Sau lưng hắn, Nguyễn Tiệp dư lớn tiếng kêu: “Hoàng thượng, nàng ta chẳng qua chỉ là một cung tỳ.”
“Cung tỳ thì sao?” Hạ Hầu Tử Khâm lạnh giọng hỏi lại nhưng không hề nhìn nàng ta, ôm Như Mộng đi thẳng về phía ta…
Ta sợ hãi, xoay người đẩy cánh cửa gần nhất, xông vào trong ẩn náu, nhưngdường như vận may chẳng tốt chút nào. Hạ Hầu Tử Khâm ôm nữ tử tronglòng, đẩy cửa bước vào. Ta cắn môi, đành bò xuống gầm giường. Đúng thậtlà… kế hoạch không theo kịp sự thay đổi. Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ gặpđược hoàng đế trong tình cảnh này.
Nguyễn Tiệp dư không cam lòng, đuổi theo, nói: “Hoàng thượng, vì thần thiếp bị lạc đường nên mới… mới đến muộn một chút.”
Hạ Hầu Tử Khâm ném nữ tử lên giường, lạnh lùng “hừ” một tiếng, nói: “Lưu Phúc, đóng cửa!”
“Vâng!” Giọng nói của gã thái giám truyền đến, sau đó là tiếng đóng cửa.
Ta không biết hắn có tin lời của Nguyễn Tiệp dư không, nhưng ta tin. Hắnhưng phấn hẹn phi tần tới đây, ta nghĩ chỉ cần là nữ nhân trong cung,chắc chắn sẽ không lỡ hẹn.
“Hoàng… Hoàng thượng, người muốn làm gì?” Giọng nói của Như Mộng mang theo chút run rẩy.
“Ngươi biết trẫm muốn làm gì.” Giọng nói của Hạ Hầu Tử Khâm trầm trầm. Ta bòdưới gầm giường, cố gắng hít thở thật khẽ. Ta không muốn sau khi bị phát hiện sẽ bị coi là thích khách rồi đưa đi hành hình.
Hắn cười thoải mái. “Hôm nay trẫm sẽ làm như ngươi mong muốn.”
“Hoàng… ưm…” Nữ tử mới nói được một nửa liền bị chặn miệng.
Tiếng động trên giường càng lúc càng lớn, còn ta vẫn giữ tư thế ban đầu, không dám động đậy.
Ta nghĩ ta đã biết họ đang làm gì.
“Hoàng thượng, a…”
Không biết vì sao, âm thanh đó lại khiến cả cơ thể ta căng ra, tim đập nhanh. Ta ấn vào lồng ngực, cảm thấy có chút khó chịu.
“Muốn không?” Giọng nói của nam tử đột nhiên trở nên vô cùng quyến rũ.
“Hoàng thượng… Nô tỳ, nô tỳ muốn… ưm… A…”
Hai bàn tay siết chặt, nàng ta càng kêu lớn, hai má ta càng nóng bừng.
Cả căn phòng được bao phủ bởi long diên hương nồng đậm. Ta nằm sấp trênnền nhà lạnh giá, buồn ngủ. Tiếng động trên giường nhỏ dần, cuối cùngchỉ còn lại tiếng thở hổn hển yếu ớt.
Lại qua một lúc, loáng thoáng nghe thấy có tiếng người ngồi dậy, rồi tiếng Hạ Hầu Tử Khâm gọi: “Lưu Phúc!”
“Có lão nô!” Cửa được khẽ đẩy ra, ta lờ mờ nhìn thấy đôi giày màu xanh lamsẫm, sau đó nghe thấy ông ta nói: “Hoàng thượng muốn về Thiên Dận cungạ?”
Nghe ông ta nói vậy, ta mới nhớ nơi này không phải tẩm cungcủa Hạ Hầu Tử Khâm. Chẳng qua hắn chỉ tùy tiện chọn một nơi, muốn quađêm với một cung tỳ.
Hạ Hầu Tử Khâm chỉ khẽ “ừ” một tiếng liềnthấy Lưu Phúc bước nhanh lên phía trước, dìu hắn đứng dậy. Sau đó liềncó cung tỳ tiến vào, bước chân nhẹ nhàng. Ta như ngửi thấy mùi thuốcthoang thoảng.
“Uống đi!”
Là giọng nói của Hạ Hầu Tử Khâm.
“Hoàng thượng, đây… là cái gì?” Giọng Như Mộng có chút hoảng hốt, mang theo nỗi sợ hãi.
Ta giật mình, lẽ nào hoàng thượng ban cho nàng ta thuốc độc ư?
Lưu Phúc quát: “Bảo ngươi uống thì uống đi!”
Hạ Hầu Tử Khâm đã đứng lên, Lưu Phúc vội đi theo, khẽ nói: “Hoàng thượng,Phương Hàm cô cô đã đợi ở ngoài rất lâu rồi, lão nô kêu nàng ta vào haylà…”
“Kêu nàng ta vào đi!”
“Vâng!” Lưu Phúc quay người đi ra.
Hạ Hầu Tử Khâm lại quay người, giọng điệu lạnh lùng: “Không phải nữ nhânnào nhận được ơn trạch của trẫm cũng có thể bay lên ngọn cây biến thànhphượng hoàng đâu!”
Ý tứ của hắn vô cùng rõ ràng.
Hítthật sâu, ta cố gắng rạp người thấp hơn chút nữa, hận không thể bịt chặt tai mình. Ta sợ hắn ban thuốc độc cho Như Mộng, ta sợ nghe thấy tiếngrên đau đớn của nàng ta. Nhưng đợi rất lâu sau vẫn không có động tĩnhgì. Cung tỳ vừa tiến vào giờ đã lui ra.
Ta nghĩ một lát, có lẽ không phải thuốc độc.
Phương Hàm tiến vào, vẫn nói bằng giọng lãnh đạm: “Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế!”
“Có chuyện gì?”
“Việc của Tương Tú viện đã giải quyết ổn thỏa, nô tỳ đã dạy dỗ bọn họ.”
“Ừ, ngươi xử lý, trẫm đương nhiên yên tâm. Trẫm mệt rồi, về cung trước.” Hạ Hầu Tử Khâm nói rồi đi ra ngoài.
Đột nhiên ta không kiềm chế được, vội nhích lên phía trước, muốn nhìn xemdáng điệu của nam tử này, nhưng đúng lúc này, thấy ánh mắt Phương Hàmhướng về phía ta. Ta giật mình, vội co người, tim đập thình thịch, không biết có phải nàng ta đã thấy ta trốn dưới gầm giường không.
Nàng ta chưa đi mà bước về phía này. Ta cắn môi, cố gắng nghĩ, nếu bị phát hiện, ta nên lấy lý do gì…
Phương Hàm đi tới mép giường rồi dừng bước, lên tiếng: “Mặc y phục rồi trở vềđi, làm cung tỳ đừng quên bổn phận của cung tỳ!” Nàng ta đứng một lúcbên giường rồi cất bước rời đi.
Ta thở phào nhẹ nhõm. Nhưngngười trên giường chưa rời đi. Một lát sau, nàng ta bật khóc hu hu, thêlương, tuyệt vọng. Ta không hiểu, chỉ là Hạ Hầu Tử Khâm qua đêm với nàng ta, sau đó rời đi, chuyện này có thể nói rõ điều gì chứ?
Nàngta không đi, ta không thể ra ngoài. Điều này đối với ta quả thật là đaukhổ, đau khổ nhất là nàng ta ở trong này cả đêm. Ta mơ mơ màng màng, ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ. Cho tới khi trời sáng, nàng ta mới ngượngngùng xuống giường, đi ra ngoài.
“Phù…”
Cuối cùng tacũng có thể bò ra khỏi gầm giường rồi, cảm giác giống như được nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa. Lúc ta đẩy cửa bước ra, quả nhiên thời tiết rấtđẹp, ánh nắng mai rực rỡ.
Trở về Tương Tú viện, chỉ thấy Cúc Vận đứng trong sân, ánh mắt dán chặt vào cửa phòng ta. Ta chỉnh lại y phục, khẽ gọi: “Cúc Vận!”
Dường như nàng ta hơi giật mình, vội vàngxoay người. “Tam tiểu… Tang Tử!” A hoàn thông minh, nhanh như vậy đãthay đổi suy nghĩ rồi.
Ta gật đầu, hỏi: “Sao vậy?”
“Không, không có gì!” Nàng ta nhìn phía sau ta, nói nhỏ: “Cô cô đến rồi!”
Ta quay đầu, thấy Phương Hàm dẫn theo mấy cung tỳ chậm rãi đi tới, hôm nay nàng ta mặc y phục màu trắng, không nhìn ra nét mặt.
Ta và Cúc Vận khom người, chào: “Tham kiến cô cô!”
Phương Hàm nhìn bọn ta một cái, lãnh đạm nói: “Dậy rồi à? Qua bên kia chờ đi!” Nói xong, nàng ta ung dung đi qua bọn ta. Ta ngạc nhiên nhìn, trêngương mặt nàng ta, đến một tia cảm xúc cũng không có. Yên lòng, xem rađêm qua nàng ta thực sự không phát hiện ra ta.
Một lát sau, các a hoàn đã đến đủ.
Phương Hàm đi tới trước mặt mọi người, cười hỏi: “Tối qua các ngươi ngủ ngon chứ?”
“Bẩm cô cô, rất ngon ạ!” Các a hoàn đồng thanh trả lời.
Ta có chút vui mừng. Hôm qua, lúc ta ra ngoài thì trời đã tối, a hoàn cùng phòng không hề biết, dù sáng sớm nay không thấy ta có mặt ở phòng, cũng sẽ cho rằng ta dậy sớm.
Lặng lẽ nhìn về phía Phương Hàm, tathấy nàng ta gật đầu, nói tiếp: “Vậy thì tốt. Sau này, hoàng cung chínhlà nhà của các ngươi.” Nàng ta xoay người, ngồi xuống chiếc ghế đá bêncạnh. Cung tỳ bưng cốc trà đặt ở bên cho nàng ta.
Một a hoàn togan hỏi: “Cô cô muốn dạy chúng nô tỳ lễ nghi trong cung ạ? Những thứ này có lẽ các nô tỳ đều học qua khi còn ở trong phủ rồi!” Nàng ta vừa nóixong, mọi người liền ào ào phụ họa.
Phương Hàm đặt cốc tràxuống, khẽ cười: “Nếu đã học qua rồi thì đương nhiên không cần nữa. Tacũng tin, sau này mọi người ở trong cung sẽ luôn cẩn thận, không gây rasơ suất gì.” Ánh mắt nàng ta lóe sáng nhưng đột nhiên lại giấu đi, nàngta cầm chiếc khăn tay khẽ lau khóe miệng, nói: “Trong cung không giốngnhư phủ của các ngươi, sau này các ngươi trở thành cung tỳ, hầu hạ chủnhân thế nào cũng không cần ta dạy.”
Nàng ta vòng vo một hồi,cuối cùng cũng chỉ nói là không cần dạy. Ta càng cảm thấy khó hiểu, vậythì, rốt cuộc nàng ta tới Tương Tú viện dạy cái gì?
Lặng lẽ nhìn mấy người bên cạnh, bọn họ cũng có vẻ rất mơ hồ.
Phương Hàm khẽ cười, nói: “Tuy mọi người gọi ta là “cô cô” nhưng ta cũng nhưcác ngươi, đều là cung tỳ mà thôi. Đương nhiên ai cũng biết, nếu đi theo đúng chủ nhân, sau này sẽ được hưởng phúc. Các ngươi đều là a hoàn docác vị tiểu chủ dẫn theo từ nhà mẹ đẻ, nếu nói đến lòng trung thànhđương nhiên không phải bàn, nhưng nếu muốn đi theo chủ nhân khác cũngđược. Hôm nay ta hỏi các ngươi có ý này không?”
Mọi người khẽ“ồ” một tiếng, quả thật tiểu thư nhà mình cuối cùng có được thánh sủngkhông còn chưa biết. Nếu được thì đương nhiên quá tốt, nhưng nếu khôngđược thì bây giờ chọn một chủ nhân khác còn kịp.
Có điều các ahoàn lại ngại câu nói trước của Phương Hàm: “… lòng trung thành đươngnhiên không phải bàn”, ai nấy đều có suy nghĩ riêng nhưng không dám lêntiếng.
Phương Hàm không hề sốt ruột, đứng lên, chậm rãi nói:“Như vậy đi, mọi người có thể suy nghĩ một ngày, ngày mai cho ta câu trả lời. Nếu định đổi chủ nhân, ta sẽ sớm sắp xếp cung tỳ mới cho tiểu chủcủa các ngươi”, nói xong liền quay người đi.
Không biết vì sao nhưng ta lại thở phào một hơi.
“Tang Tử, chắc cô cũng muốn đổi chủ nhân nhỉ?” Đột nhiên Cúc Vận lại gần ta, hỏi.
Ta giật mình, quay đầu nhìn thẳng vào đôi mắt kiên định của nàng ta. Tabỗng cười, xem ra nàng ta cho rằng ta coi Thiên Phi như hòn đá lót chânđể tiến cung. Song có lẽ nàng ta đúng, chỉ là lúc này ta chưa vội.
Quay người đi lướt qua Cúc Vận, ta nói: “Ta rất muốn đổi chủ nhân nhưng cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi.” Đi được vài bước, ta dừng lại, quay đầu. “Nếu ngươi trung thành như vậy, dĩ nhiên sẽ không đổi chủ nhân.”
Sắc mặt Cúc Vận tái mét. Ta xoay người cười thầm, cho dù nàng ta muốn đổi nhưng bị ta nói vậy thì cũng khó.
Trở về phòng, thấy các a hoàn ai nấy đều buồn bực, tụ tập với nhau, luônmiệng kể lể những điều không hay của tiểu thư nhà mình. Cuối cùng, bọnhọ dường như đều không biết nên chọn ai làm chủ nhân.
Ta cười nhạt, Phương Hàm quả nhiên là một nhân vật lợi hại.
Nàng ta nào có muốn dạy bọn ta cái gì, chẳng qua chỉ là khéo léo ly gián mối quan hệ giữa các tú nữ và a hoàn của mình. Bây giờ tiến cung rồi, không phải cứ muốn là ra được. Ai chẳng muốn tìm cho mình một lối thoát? Tiền đồ tiểu thư nhà mình còn chưa biết thế nào, chọn lấy một người có thểbiết trước tiền đồ cũng chưa hẳn là chuyện không tốt.
Ta nghĩdẫu sao người hồ đồ tiến cung như ta cũng không nhiều, vậy thì, các ahoàn nhất định rất hiểu tiểu thư nhà mình. Hành động này của Phương Hàm, thản nhiên phá hỏng tâm phúc cận kề của họ. Tuy không loại trừ khả năng sau này các nàng ta sẽ có tâm phúc mới nhưng bước đầu không thể khôngnói Phương Hàm đã thắng.
Ta ngồi một mình bên mép giường nghe họ líu lo nói chuyện. Cũng có vài a hoàn không tham gia, vẻ mặt dường nhưđang tranh đấu. Chí ít cũng có hai người đang ngồi im lặng trên giườnggiống ta. Ta chậm rãi mỉm cười, thì ra vẫn còn những người trung thành.Nhưng đa số đều có thể bị mê hoặc. Đây chính là con người.
Độtnhiên ta nhớ tới câu ta hỏi Tô Mộ Hàn trong chùa ngày ấy, nhân chi sơ,rốt cuộc là thiện hay ác. Bây giờ xem ra, thiện hay ác thì sao chứ? Đềukhông chống đỡ nổi sự rèn giũa của tương lai. Phương Hàm nói muốn bọn ta suy nghĩ, quả thật chỉ là muốn chúng ta hy vọng.
Cứ như vậy lại qua một ngày.
Tới khi Phương Hàm đến, những người đã có quyết định chen lấn xông lên: “Cô cô, nô tỳ ngưỡng mộ Vương Mỹ nhân, muốn hầu hạ Vương Mỹ nhân.”
“Cô cô, nô tỳ nghe nói Thư Quý tần[5] đối nhân xử thế rất tốt, nô tỳ muốn hầu hạ Thư Quý tần.”
[5] Quý tần: một trong những phong hiệu phi tần của hoàng đế.“Cô cô, nô tỳ muốn hầu hạ người.”
…
Chưa qua một tuần hương, xung quanh ta chỉ còn lác đác vài người. Ta liếcsang Cúc Vận đang đứng bên, nàng ta trừng mắt nhìn ta một cái, sau đórời ánh mắt đi chỗ khác.
Nghe bọn họ mỗi người một câu xong,Phương Hàm mới lên tiếng: “Các ngươi theo Lý công công đi đăng ký, ta sẽ bố trí” rồi quay sang a hoàn ban nãy nói muốn hầu hạ nàng ta. “Có điều, bên cạnh ta không thiếu người, hay là ngươi suy nghĩ thêm đi!”
A hoàn đó có vẻ thất vọng nhưng vẫn cùng mọi người đi theo Lý công công.
Phương Hàm nhìn những người còn lại song không nói gì, chỉ cúi đầu uống trà.
Bọn ta đứng im, không ai nói một lời. Đối với tâm tư của Phương Hàm, ta tựthấy mình không hiểu rõ. Tâm tư của nàng ta quá sâu xa.
Đột nhiên ta nghĩ, nếu trong cung, tần phi nào cũng thông minh, sắc sảo như nàng ấy, vậy quả thật… rất đáng sợ!
Phương Hàm khẽ nhấp một ngụm trà, đặt cốc xuống, khi ngước mắt vô tình nhìn thẳng vào mắt ta khiến ta bất giác cảm thấy sợ hãi.
Nếu nói thông minh, có lẽ nàng ta chưa bằng Tô Mộ Hàn, nhưng tâm tư củanàng ta giống như một vòng xoáy, chỉ cần bất cẩn sa chân rơi xuống thìsẽ thịt nát xương tan.
Nghĩ vậy, ta bỗng run rẩy. Nhưng nàng ta chỉ cười nhạt, vẻ mặt không thể hiện điều gì.
Lý công công dẫn các a hoàn trở lại, đưa tập giấy ghi chép cho Phương Hàm. Phương Hàm nhận lấy, đứng lên cười, nói: “Một khi được thánh sủng sẽđược vinh quang. Ở trong cung, chẳng ai biết sau này sẽ thế nào.” Nàngta nói qua loa vài câu rồi quay người rời đi.
Nàng ta vừa bướcchân đi, trong viện liền ầm ĩ. Các a hoàn tuy không dám nói ra nhưng ainấy đều đỏ mặt, phấn chấn mãi không thôi.
“Lợi hại thật!” Ta thốt lên.
Đầu tiên là ly gián mối quan hệ chủ tớ, bây giờ lại cho bọn họ biết, cungtỳ cũng có thể một bước lên mây. Vậy thì còn ai cam chịu ở vị trí thấpkém này chứ?
Ánh mắt bất giác tìm kiếm cổng viện, trong lòng ta suy nghĩ rất nhiều. Tay bất giác nắm chặt.
Cúc Vận ở bên cạnh không biết đã đứng lên từ lúc nào, đi lên trước, nói với Phương Hàm: “Cô cô, nô tỳ có lời muốn nói.”
Thấy bước chân Phương Hàm chậm lại, Cúc Vận liền đuổi theo, khẽ nói với nàng ta vài câu gì đó. Phương Hàm chưa lên tiếng, chỉ quay sang nhìn ta, vẻmặt vẫn tĩnh lặng như mặt nước mùa thu, không nhận ra chút gì khác lạ.Ta hơi ngạc nhiên nhưng nàng ta đã xoay người, đi thẳng ra ngoài.
Cúc Vận ngẩn ra, hồi lâu mới quay đầu nhìn ta, trong ánh mắt là sự khó hiểu.
Ả bước lại gần, cười cười, nói: “Thật lợi hại! Vừa mới vào cung, đến cô cô cũng mua chuộc được.”
Ta thảng thốt nhìn ả, còn chưa biết ả có ý gì, ả lại nói: “Tối qua cả đêmcô không về, đã đi đâu, làm gì, đừng tưởng không ai biết!” Ả giơ tay chỉ chỉ vào ngực ta, lại cười. “Cô chỉ là một cung tỳ, việc này hãy tự thuxếp ổn thỏa đi!”
Nói xong, ả lạnh nhạt nhìn ta một cái rồi phẩy tay áo rời đi.
“Cúc Vận!”
Ả dừng bước, nghiêng người. “Sao? Cô biết sợ rồi à?”
Sợ ư? Ta sợ cái gì?
Ta khẽ cười, khen ngợi ả ta: “Ngươi quả thật là một nô tỳ tốt, ta thực sựvui mừng thay cho nhị tỷ ta.” Biết tối qua ta không ở trong phòng, nửađêm canh ba còn giám sát ta. Ta không biết Thiên Lục lại có tâm phúc như vậy.
Bởi thế tam tiểu thư ta trong mắt người ở Tang phủ mới càng không đáng giá.
Sắc mặt ả ta thay đổi nhưng không hề nổi giận, khẽ “hừ” một tiếng. “Cườiđi, cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian đâu. Cô cho rằng đại tiểu thư sẽbuông tha cho cô ư?” Nhắc tới Thiên Phi, ả ta lại bắt đầu vênh váo, tựđắc.
Không bỏ qua cho ta?
Lời của Hạ Hầu Tử Khâm vẫnvăng vẳng bên tai: “Không phải nữ nhân nào nhận được ơn trạch của trẫmcũng có thể bay lên ngọn cây biến thành phượng hoàng đâu!”
Khóemiệng ta không khỏi cười tự giễu, hai tay bất giác nắm chặt. Không phảiai cũng có thể bay lên ngọn cây làm phượng hoàng. Ta không muốn sống hèn mọn như vậy, ta muốn để cha ta ở Tang phủ biết, đứa con gái do tiểuthiếp sinh ra mà ông ta luôn coi thường không phải là đứa sinh ra đã hèn mọn, thấp kém.
Không tha cho ta càng tốt, ả ta tưởng ta vẫn là một Tang Tử cái gì cũng không biết ư?