“Không cần để ý tới hắn ta.”
“Thật sự không phải do con!”.
Hệ thống và Tần Uyển Uyển đồng thời lên tiếng, vừa mới nói xong, Tần Uyển Uyển liền cảm giác được một dòng điện chạy qua thân thể, rất đau, đau đến mức nàng ngã nhào về phía trước, vô ý thức tóm lấy quần của Thẩm Tri Minh.
Cơ thể Thẩm Tri Minh cứng đờ, Tần Uyển Uyển vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, nàng ngẩng đầu, bởi vì đau đớn nên rơi nước mắt, nước mắt lưng tròng nhìn Thẩm Tri Minh: “Sư phụ, thật sự không phải con làm đâu.”
“Con buông tay ra đã.”
Thẩm Minh Tri giả vờ bình tĩnh túm lấy dây lưng quấn trên eo, Tần Uyển Uyển hoàn toàn không chú ý mình đang lôi kéo thứ gì, nàng chỉ cảm thấy dòng điện tư tư chạy qua thân thể mình, hệ thống oang oang ở bên tai nàng: “Ký chủ, ngươi chính là nữ chính đó, nữ chính không thể giải thích dễ dàng như vậy, ngươi phải lạnh lùng, phải lạnh lùng không thể nói chuyện!”
“Nữ chính đại nhân cũng không phải người ngu? Tại sao phải im lặng chịu đựng?”
Tần Uyển Uyển gắt gao nắm chặt quần của Thẩm Tri Minh, quyết định chiến đấu với hệ thống đến cùng, nhìn kết cục của Giản Hành Chi, nàng thật sự không muốn bị ném xuống núi chút nào.!
Nàng coi cái quần của Thẩm Tri Minh như dụng cụ tiết chế, giật mạnh nó để phát tiết cơn đau đớn của bản thân, vội vàng giải thích: “Ngày hôm đó chúng con đều bị thương nặng, có một con…… có một con nhím cấp chín xông ra từ sau lưng sư muội, lúc đó con rất hoảng loạn nên đã đẩy muội ấy xuống vách núi, tránh muội ấy bị con nhím đó làm bị thương. Tố Thế Châu thấy một màn như vậy, nhưng con thật sự không muốn hại nàng, con căn bản không biết vì sao nàng hôn mê bất tỉnh, khẳng định có lý do khác! Sư phụ, mau cứu sư muội đi, không cần lãng phí thời gian ở trên người con!”
Nói xong, Tần Uyển Uyển suy nghĩ, nếu Thẩm Tri Minh quan tâm Tô Nguyệt Li như thế, vậy liền để sự chú ý của hắn ta chuyển đến cách giúp Tô Nguyệt Li thức tỉnh, nghĩ biện pháp để hắn rời khỏi Vấn Tâm Tông.
“Con buông tay ra.”
Thời khắc này Thẩm Tri Minh không còn tâm trạng quan tâm sự sống chết của Tô Nguyệt Li, hắn ta chỉ quan tâm quần của mình thôi. Hắn cắn răng cầm lấy dây lưng quần, Tần Uyển Uyển liều mạng lắc đầu: “Sư phụ, con không bỏ, nếu như người không tin con, con sẽ không buông tay!”
“Thả ra!”
“Không!”
“Tần Vãn!”
“Sư phụ hu hu hu hu hu hu!! Người mau mau cứu con cứu cứu sư muội đi, nếu không không kịp đâu!”
Đau quá, dòng điện chạy qua cơ thể nàng, đau đớn khiến nàng khóc ròng ròng. Nếu Thẩm Tri Minh còn không đồng ý với nàng, nàng sắp chịu không được nữa rồi.
Thẩm Tri Minh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, hắn ta cố kiềm chế lại suy nghĩ sẽ một chưởng đánh chết nghịch đồ này, gắng gượng mở miệng: “Tạm thời vi sư sẽ tin con, con buông tay ra trước đi.”
Nghe được câu này, rối cuộc Tần Uyển Uyển cũng chịu buông lỏng bàn tay đang túm chặt quần của hắn ra, giường mắt nhìn về phía Thẩm Minh Tri: “Sư phụ, người nói thật sao?”
“Vi sư sẽ đích thân đến bí cảnh một chuyến.” Thẩm Tri Minh thấy nàng buông tay, thở hắt ra một hơi “Đầu tiên con phải dưỡng thương thật tốt, nếu không phải con hãm hại sư muội, sư phụ sẽ giúp con lấy lại công đạo. Nhưng nếu như thật sự là con hại nó,” khuôn mặt Thẩm Tri Minh trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo “Đừng trách vi sư động thủ, thanh lý môn hộ.”
“Người yên tâm.” Tần Uyển Uyển đứng dậy, nàng giơ tay lên, khuôn mặt chân thành “con dùng tính mạng của Tần Vãn thề với người, con không có bất cứ suy nghĩ nào muốn gây tổn thương cho sư muội”
Dù sao Tần Vãn cũng không còn.
Mà ở trong lòng của Thẩm Tri Minh, lời thề của tu sĩ đều bị thiên đạo ước thúc, Thẩm Tri Minh trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng vẫn nhẹ gật đầu, lựa chọn tin tưởng Tần Uyển Uyển.
38 ở trong thức hải nghe được lời thề này, nhịn không được cảm thán: “Ký chủ, ngươi thật không biết xấu hổ a…..”
Tần Uyển Uyển không để ý tới hệ thống phun trào, ngoan ngoãn nhìn Thẩm Tri Minh.
“Con nghỉ ngơi đi” Thẩm Tri Minh yên lặng không tiếng động lùi lại một bước, kéo dài khoảng cách với Tần Uyển Uyển, sau đó nhìn thoáng qua Tống Tích Niên: “Những ngày ta không ở tông môn, con phải chăm sóc sư muội của mình nhiều một chút.”
“Vâng.”
Tống Tích Niên đồng ý, Tần Uyển Uyển thấy Thẩm Tri Minh chuẩn bị rời đi, tranh thủ thời gian mở miệng: “Sư phụ, còn có một việc.”
Thẩm Tri Minh nghe vậy, quay đầu nhìn nàng, âm thanh của Tần Uyển Uyển trầm xuống: “Con cảm thấy Quân thiếu chủ có mưu đồ gây rối với con.”
Nghe nói như thế, Thẩm Tri Minh và Tống Tích Niên liếc nhìn nhau, rõ ràng không tin lắm. Đôi mắt Tần Uyển Uyển đẫm lệ, oan ức mở miệng: “Vừa nãy, ngay ở trên đài thẩm vấn, con cảm giác hình như hắn đã làm gì đó với con, sau đó tu vi kim đan đã mất hết! Sư phụ, hiện tại con đã là một phế nhân, người không có ở đây, nếu Quân thiếu chủ làm gì đó với con……”
Thẩm Tri Minh không lên tiếng, Tống Tích Niên nhíu mày.
Quân Thù sẽ làm gì với Tần Uyển Uyển bọn họ không biết, nhưng chuyện linh lực của Tần Uyển Uyển tiêu tán quá nhanh thật sự không bình thường, lúc đó Quân Thù cách nàng gần nhất, chỉ có hai người họ mới biết có chuyện gì xảy ra.
Thẩm Tri Minh trầm tư một lúc, giơ tay lên ấn vào mi tâm của Tần Uyển Uyển, ngay lập tức Tần Uyển Uyển cảm thấy có hai cỗ linh lực chui vào bên trong thân thể nàng.
“Trong này có một đạo kiếm quyết, một đạo bùa truy tung. Nếu con có chuyện cần giúp đỡ, con có thể gọi sư huynh giúp. Thời khắc mấu chốt, nếu có người gây bất lợi cho con, đạo kiếm quyết này của sư phụ có thể đảm bảo an toàn cho con. Gần đây con cứ yên phận ở lại Vấn Tâm Tông, chờ vi sư trở về, nếu con muốn chạy trốn…….”
“Con sẽ không trốn!”
“Tần Uyển Uyển lanh lẹ lắc đầu: “Con chờ sư phụ trở về, giúp con rửa sạch oan khuất.”
“Ừ.”
Thẩm Tri Minh không nói nhiều, thấy Tần Uyển Uyển nghe lời, hắn gật đầu một cái, quay người rời đi.
***
Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~