-Không sao, anh sẽ nhẹ nhàng…ngoan…
Thẩm Vy nghe lời anh từ từ dang chân ra, Hạo Thần được cô bật đèn xanh thì đặt c* vật trước lối mở h*a huy*t mà từ từ tiến vào. Cảm giác có gì đó chắn lại nên anh khẽ nhíu mày, đẩy sâu một chút liền có cảm giác tốt hơn. Thẩm Vy khóc nấc lên
-Aaaa…đau….không muốn….anh mau ra ngoài….huhu
Hạo Thần đưa tay lau đi hàng nước mắt của cô
-Sẽ hết đau nhanh thôi, đừng khóc!!
Anh biết cô đau nên luật động có chút nhẹ nhàng, về sau cảm nhận cô đã quen với mình mà ra vào nhanh hơn trong cô. Cơn đau dần qua đi, khoái cảm dần bủa vây…Thẩm Vy dưới thân anh mà rên rỉ theo từng chuyển động của anh
-Ưm…Thần…nhẹ một chút….
Tiếng rên rỉ cùng thở dốc bắt đầu vây quanh căn phòng. Mùi tanh nồng ngập khắp căn phòng, những vết xước trên lưng anh cùng những dâu hôn ngân trên cổ cô chính là minh chứng cho sự cuồng nhiệt của họ.
Sáng hôm sau, Thẩm Vy khẽ nhíu mày mở mắt nhìn qua bên cạnh là anh nhưng ánh mắt cô lại rũ xuống. Lật chăn nhìn hai thân thể không một mảnh vải che thân khiến cô khẽ thở ra, đưa tay gỡ tay anh đang yên vị trên eo mình, dự bước xuống liền bị một cánh tay mạnh mẽ kéo ngược lại, cô bổ nhào nằm lên người anh, mặt đối mặt với anh. Hạo Thần đưa ánh mắt dịu dàng nhìn cô
-Tính chạy đi đâu? Hửm??
-Em…em…muốn đi tắm…
-Hôm qua anh tắm sạch sẽ cho em rồi, nằm yên với anh một chút!! Lâu lắm rồi anh mới có thể ngủ ngon như vậy!!
-Anh buông em ra trước đã, em sẽ nằm mà!!
Hạo Thần buông cô ra, Thẩm Vy ngã người nằm bên cạnh anh. Hạo Thần khẽ xoay người, đưa tay qua eo cô mà siết chặt lấy. Mặt tìm đến cổ cô mà vùi vào như tìm kiếm chút hương vị nơi cô
-Anh mau về phòng đi, Kim Dương…
-Không sao đâu!! Khi nào em bay?
-Ưm…3 giờ chiều nay…
-Hủy đi, ở với anh thêm một tuần nữa!!
-Hả?
-Anh muốn gần em hơn!!
-Nhưng còn công việc…
-Về giải quyết sau cũng được mà! Một tuần thôi, được không?
-Hạo Thần à, chúng ta đang làm chuyện sai trái với Kim Dương và cả hai đứa nhỏ…em…
Anh đưa tay lên miệng cản trở lời nói của cô
-Suỵt…
Dứt lời anh đã lật cô dưới thân mình, con vật kia nãy giờ đã thức dậy chỉ là con cừu non vẫn chẳng biết gì mà nằm đó như muốn dâng tế.
Thẩm Vy bất ngờ nhìn anh, chưa hiểu gì đã cảm nhân được vật kia trong mình
-Anh làm gì vậy?
-Suỵt, nhỏ thôi…Kim Dương bây giờ đã thức rồi đấy!!
-….
Thẩm Vy sợ sệt mà mím chặt môi bắt đầu kìm nén những tiếng rên rỉ. Cứ như vậy, sáng sớm đã có một màn lăn lộn trên giường của đôi trẻ.