Làm cho trái tim cô ta trở nên trống rỗng, loại cảm xúc chết tiệt này rốt cuộc là thế nào.
Cả buổi tối trong lòng của Mạch Đóa Nhi đều hết sức nôn nóng, Ninh Thư cũng ở bên cạnh cô ta. Ngày hôm sau, Mạch Đóa Nhi vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt trong veo cũng mang theo sự ảm đạm, rõ ràng là cả đêm không ngủ.
“Uống chút sữa nhé.” Ninh Thư đem một ly sữa bò nóng đưa cho Mạch Đóa Nhi, cô ta lười biếng nhận lấy, uống một ngụm hướng phía Ninh Thư nói: “Chị Trần, em không biết mình bị làm sao nữa, trong lòng thật sự rất buồn bực.”
“Không có gì đâu, nghỉ ngơi thật tốt.” Ninh Thư lạnh nhạt nói.
Ninh Thư cực kỳ hào phóng cho Mạch Đóa Nhi nghỉ ngơi thêm vài ngày, cộng thêm chân của Mạch Đóa Nhi bị thương cũng không thể nhận diễn.
Trong lòng Mạch Đóa Nhi phiền não còn Ninh Thư bây giờ cảm thấy rất vui mừng.
Tạm thời chia rẽ được tình duyên mong manh của hai người, thêm vào đó tình hình ca khúc đầu tiên của Kiều Y phát trên mạng rất tốt. Hơn nữa gần đây có một cuộc tuyển chọn tiết mục xuất sắc, Kiều Y cũng muốn đi thử.
Ninh Thư đã đi xin và được công ty phê chuẩn rồi, phần lớn thời gian Ninh Thư đều cùng Kiều Y đi tham gia cuộc thi, sau đó còn phải đi xem tiến độ quay quảng cáo của Hạ Ý.
Dù sao cũng vẫn bận ngập mặt. So với sự phát triển của hai thành viên mới còn lại, Mạch Đóa Nhi rõ ràng không thể làm gì được, nhìn hai người bọn họ chạy trước mặt, trong lòng sinh lo lắng. Hai người này phát triển rồi, tài nguyên trên tay quản lý sẽ nghiêng hết về phía họ. Từ quan hệ đến vận mệnh tương lai của bản thân, Mạch Đóa Nhi được coi là thanh cao cũng không tránh khỏi cuống cuồng chạy đi hỏi Ninh Thư xem có vai diễn nào không, hiện giờ cô ta rất cần một vai diễn.
Thêm vào đó trong khoảng thời gian này tự mình gọt dũa, Mạch Đóa Nhi cảm thấy kỹ năng của mình chắc sẽ không bị đạo diễn mắng nữa.
Hiện tại Ninh Thư đang bận chuyện của Kiều Y, bài Kiều Y hát trong cuộc thi có một số là do cô ta tự sáng tác, hơn nữa Kiều Y còn biết chơi dương cầm. Trên người Kiều Y toát lên phong cách rất tri thức, làm gì cũng rất thong dong, rất dễ tạo thiện cảm cho người khác. Tham gia cuộc thi này, Kiều Y đã có được một vài người hâm mộ.
Có thiên phú, có tinh thần, bây giờ Kiều Y càng chiến càng hăng, rất có khí thế tiến sâu hơn, làm cho công ty dồn hết sự chú ý lên người Kiều Y, rõ ràng muốn công khai Kiều Y trước công chúng. Nếu như cuộc thi này đạt thứ hạng tốt sẽ trực tiếp cho Kiều Y ra album. Một người nghệ sĩ đã ra đĩa hát hơn nữa phải bán thật chạy mới được tính là ca sĩ.
Bây giờ Ninh Thư đang rất vui vẻ, nghệ sĩ của mình cuối cùng cũng có một người được nổi bật. Mạch Đóa Nhi thì lo âu đòi cô vai diễn. Ninh Thư chỉ nói đợi cuộc thi của Kiều Y kết thúc rồi tính.
Trong lòng Mạch Đóa Nhi nhất thời không vui, chặt cắn môi, cảm giác người quản lý hết sức bất công, giúp Kiều Y trong cả quá trình đi học âm nhạc, lại cho Kiều Y tham gia cuộc thi. Bây giờ thì hay rồi, tất cả sự chú ý đều dồn lên người Kiều Y.
Trong lòng Mạch Đóa Nhi thấy chua xót vô cùng, cùng là nghệ sĩ của mình, vì sao chị ta cứ bất công như vậy, cho cô ta mấy vai diễn thì đều là vai quần chúng vừa khổ, vừa mệt, vừa bẩn.
Đối đãi với Kiều Y thì giống như bảo vật trong lòng bàn tay, đãi ngộ khác biệt rất nhiều, Mạch Đóa Nhi nhìn dáng vẻ nhiệt tình của Ninh Thư đưa khăn mặt, đưa nước cho Kiều Y, trong lòng sinh đố kị.
Trần Hi trước đây đem rất nhiều tài nguyên đập lên người Mạch Đóa Nhi, Mạch Đóa Nhi không có cảm giác gì, trong lòng còn trách cứ Trần Hi luôn mang cô ta đi tới các tình huống không chịu nổi này, cô ta muốn đi diễn. Nhưng bây giờ Ninh Thư có hơi bất công, Mạch Đóa Nhi sắp chịu không nổi rồi.
Ninh Thư cố ý không quan tâm Mạch Đóa Nhi một thời gian rồi mới đưa cô ta đi thử vai.
Mạch Đoá Nhi lấy dũng khí quay sang Ninh Thư thỉnh cầu: “Chị Trần, em có thể không diễn vai quần chúng nữa được không, em muốn diễn một vai tốt hơn một chút.”
Diễn vai quần chúng một chút danh tiếng cũng không có, nhưng lại rất khổ, Kiều Y bây giờ đã có chút danh tiếng, cô ta vẫn chưa có thành tựu gì, cô ta muốn dùng tư thế tốt nhất phơi bày trên màn ảnh.
Ninh Thư nhìn bộ dạng lo lắng của Mạch Đóa Nhi, vầng trán của cô ta trong lúc đó tràn đầy sự nôn nóng. Bây giờ tâm lý của Mạch Đóa Nhi đang bị mất thăng bằng, Ninh Thư nhìn Mạch Đóa Nhi hỏi: “Em muốn diễn nhân vật nào?”
Mạch Đóa Nhi cắn môi một cái nói với Ninh Thư: “Chị Trần, em muốn nhận vai nữ phụ.” Mạch Đóa Nhi thấy mặt Ninh Thư vô cùng kinh ngạc, trong lòng hơi chột dạ bèn nói lại: “Nha hoàn, vai diễn không quan trọng cũng được, em chỉ muốn được lộ mặt.”
Ninh Thư thở dài một hơi, nhìn Mạch Đóa Nhi nói: “Chị sẽ cố gắng tìm cho em kiểu nhân vật như vậy.”
“Cảm ơn, cảm ơn chị Trần.” Mạch Đóa Nhi vui mừng lộ rõ trên nét mặt, ánh mắt trong suốt nhìn Ninh Thư, trong lòng khá chờ mong nhân vật mà người quản lý tìm cho mình.
Ninh Thư không để ý tới cô ta, lái xe đi đến phim trường, dọc theo đường đi Mạch Đóa Nhi rất chờ mong và kích động.