“…”. Đám người nghe thấy vậy thì càng cảm thấy nghi hoặc và nghi ngờ những lời nói của Đế Nguyên Quân có thật sự đúng. Lúc này, tên nam tử lên tiếng hỏi hắn. “Rốt cuộc ở trong kia có thứ gì?”.
“…”. Đế Nguyên Quân không chút giấu diếm thốt ra rồi sau đó đi ra bên ngoài và mặc kệ đám người. “Là ma vật”.
Đế Nguyên Quân chỉ để lại ba chữ rồi rời đi khiến họ càng cảm thấy nghi ngờ. Nhưng nhìn dáng vẻ gấp gáp của Đế Nguyên Quân thì họ không thể không nghĩ đến chuyện này. Tuy họ đã nhọc công lắm mới có thể đi vào được động phủ nhưng họ cũng không ngu ngốc đến mức mà vì truyền thừa mà mất mạng.
Họ cũng chẳng cần quan tâm những lời Đế Nguyên Quân nói là đúng hay sai và cái mà họ quan tâm ở đây lại chính là thứ ở trong căn phòng đó.
Sau khi rời khỏi động phủ, sắc mặt Đế Nguyên Quân đột nhiên chuyển xấu và trên khóe miệng ẩn ẩn chảy xuống một dòng máu tươi. Tuy không bị ma vật đánh trọng thương quá nặng nhưng những nơi bị nó đánh trúng đều khiến hắn cảm thấy đau nhức vô cùng.
Nhật thấy bản thân không nên ở lại đây, Đế Nguyên Quân nuốt xuống một viên đan dược trị thương rồi gấp rút rời khỏi và đi về phía khu vực bên ngoài và tìm đến La gia ở trong thành.
Nhìn dáng vẻ Đế Nguyên Quân trọng thương, La Thiên vẻ mặt có chút lo lắng thốt ra. “Ngươi không sao chứ? Rốt cuộc đã có chuyện gì?”.
“Ta không sao”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi đáp. “Chỉ là gặp phải ma vật ở trong một động phù mà thôi?”.
“Ma vật?”. La Thiên nghe thấy vậy thì giật mình một cái, ánh mắt hắn nhìn Đế Nguyên Quân lộ vẻ ái ngại thốt ra. “Có cần ta dẫn người đến đó tiêu diệt nó không?”.
Đế Nguyên Quân lắc đầu. “Không cần, ma vật đã bị nhốt lại ở trong động phủ và cho dù có tên ngu dốt nào đó để cho nó thoát ra thì tự khắc sẽ có người ra tay”.
“La gia chủ, ta bây giờ cần một căn phòng yên tĩnh để tĩnh dưỡng. Nhân tiện, ta cũng muốn bế quan một đoạn thời gian”.
“Điều đó là chắc chắn rồi”. La Thiên gật đầu đáp, rồi sau đó hắn ra lệnh cho người dẫn Đế Nguyên Quân đến căn phòng đó và căn dặn không một ai được phép đến gần.
Ngồi ở giữa căn phòng, Đế Nguyên Quân dùng linh thạch bố trí hai trận pháp Tụ Linh và Dẫn Linh Trận ở xung quanh rồi nuốt xuống gần mười viên đan dược trị thương. Đợi thương tích ở trên người sau khi khỏi hẳn, Đế Nguyên Quân lấy ra một đống linh dược ném vào bên trong đan lô và đồng thời đánh ra một đạo Thiên Ma Thần Hỏa thiêu đốt xung quanh.
Dưới uy lực của hỏa diễm phát ra khiến tử khí ở trên linh dược bị đẩy lùi nhanh chóng và trở về với dáng vẻ ban đầu. Cảm nhận dược lực và linh khí nồng đậm từ trên linh dược toát ra, Đế Nguyên Quân không kiềm chế được liền nở một nụ cười vui mừng.
“Trước đây ta không dám chắc nhưng với khả năng của ta hiện tại và Thiên Ma Thần Hỏa có linh thì việc luyện Địa cấp đan dược là chuyện có thể?”. Đế Nguyên Quân bộc phá chân nguyên nồng đậm khiến hỏa diễm bừng cháy và thiêu đốt toàn bộ linh dược một cách nhanh chóng và nói. “Thật đáng mong chờ?”.
Thời gian dần trôi qua, Đế Nguyên Quân ở trong phòng luyện đan đã bảy ngày và đan dược đã đến bước cuối cùng. Tuy đan dược vẫn chưa thành nhưng lượng dược lực khủng bố nó bộ phát ra ngoài là vô cùng kinh khủng, ngay cả Đế Nguyên Quân cũng cảm thấy khó tin.
Lúc này, ở bên ngoài căn phòng. La Thiên vẻ mặt sốt sắng đứng đợi ở bên ngoài, trong suốt thời gian hắn bế quan luyện đan thì La gia chủ đã có một vài lần đến tìm nhưng cánh của vẫn đóng chặt và một cổ khí tức ở trong căn phòng bộc phát ra ngoài khiến hắn cảm thấy khó tin vô cùng. “Hắn vẫn chưa luyện đan vẫn chưa xong sao?”.
Nhưng đúng lúc này, toàn bộ khu vực xung quanh đột nhiên rung lên một cái và cánh cửa của căn phòng giống như vừa bị thứ gì đó đánh văng ra ngoài. Cùng với đó là một cổ dược lực khủng bố bộc phát ra ngoài, cỗ dược lực này không chỉ khiến La Thiên há hốc mồm mà ai ai ở trong thành cũng cảm nhận được rồi kinh ngạc mà thốt ra. “Địa cấp đan dược?”.
Ngồi ở trong căn phòng, Đế Nguyên Quân nhìn đan lô bị nổ thành từng mảnh nhỏ bắn ra xung quanh rồi nhìn viên đan dược trôi lơ lửng ở trên không trung thì không kiềm chế được mà nở một nụ cười.
Đón nhận viên đan dược vào trong tay, Đế Nguyên Quân nở một nụ cười nhẹ, nói. “Đáng tiếc, với khả năng của ta hiện tại thì chỉ có thể luyện thành bán Địa cấp linh dược nhưng bù lại là phẩm chất hoàn mỹ, đúng là không tệ?”.
Cảm nhận được La gia chủ đang đứng ở bên ngoài, Đế Nguyên Quân gấp rút đi ra ngoài và nói. “La gia chủ, ta bây giờ ở lại đây thì chỉ gây thêm phiền phức nên ta tạm thời đến Thanh Dược Lâu bế quan một thời gian. Nếu như ngươi có chuyện gì thì hãy đến đó tìm ta”.
“Còn việc ta luyện đan thì phiền ngươi giải quyết phiền phức một chút”.
“…”. Nhìn theo bóng lưng Đế Nguyên Quân rời đi, La Thiên đưa tay lên như muốn gọi hắn trở lại và muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Đợi Đế Nguyên Quân rời đi, La Thiên lúc này mới thở dài một hơi rồi nói. “Thôi thì đợi hắn xuất quan rồi hẵng nói vậy?”.
Sau đó, hắn đưa mắt nhìn về phía căn phòng, nói. “Đúng là phiền phức mà?”.
– –
Ps: Cầu like, cầu cmt, cầu vote.
2 ngày trước