Ngược lại tranh đoạt ba chức Hành Tẩu, ba Thanh Liên tam phẩm Âu Ngọc Lâm lại thiếu chút nữa thua dưới tay của ba Thanh Liên nhất phẩm Chu Hoàn.
Ba đại môn phái thật sự là danh bất hư truyền, rất có khả năng, nếu là dùng tới tốc độ vật cỡi cùng năng lực né tránh giải quyết chênh lệch, chỉ sợ ai thắng ai thua còn chưa biết. May mắn là tỷ thí trên đất bằng, ba người Âu Ngọc Lâm nguy cấp vẫn cố gắng dựa vào tu vi cao hơn hai bậc nhanh chóng giải quyết, dưới tình huống không cho đối phương rảnh tay phát huy mới đánh bại ba người Chu Hoàn.
Mặc dù như thế, ba người Âu Ngọc Lâm vẫn bị ba người Chu Hoàn đánh cho ai nấy đều bị thương, thắng rất hiểm.
Sau khi tỷ thí xong, ba người Chu Hoàn rất không phục, nhưng không thể chống lại hai mươi tu sĩ Thanh Liên Lam Ngọc môn. Nhất là sau khi Điền Thanh Phong thể hiện ra tu vi Thanh Liên tứ phẩm cũng có chút kinh hãi, chỉ có thể hậm hực chấp nhận.
– Bình thường hãy để ý bọn Chu Hoàn cẩn thận một chút.
Miêu Nghị nghiêng đầu nói nhỏ với Điền Thanh Phong.
Điền Thanh Phong tâm lĩnh thần hội gật đầu một cái, hiểu ý Miêu Nghị, cho dù là vì duy trì lợi ích của mình, cũng sẽ không dễ dàng cho phép bọn Chu Hoàn lật đổ kết quả tỷ thí lần này, tự lão sẽ căn dặn đồng môn chú ý cẩn thận.
Miêu Nghị cũng không có lòng dạ triệu tập mọi người lại công bố bổ nhiệm kích thích những người khác, hắn ở bên trong lầu các viết hơn mười phần ngọc điệp bổ nhiệm, để cho Diêm Tu phát xuống, đồng thời lập tức gọi các lộ động chủ mới vừa được bổ nhiệm tới.
Các tân động chủ vừa tới, Miêu Nghị lệnh bọn họ lập tức chạy tới các lộ động phủ tiếp nhận, cũng không cho Chu Hoàn cơ hội tụ chúng gây mâu thuẫn, điều thủ hạ trước kia của bọn họ đi hết, để cho Đông Lai động chủ và Trường Thanh động chủ mang tới hai động trước.
Còn lại đám người Chu Hoàn đối mặt mười tên tu sĩ Điền Thanh Phong tu vi thấp nhất Thanh Liên nhị phẩm, có muốn gây chuyện cũng không dám.
Nhân mã bản bộ Trấn Hải sơn trống chỗ, Miêu Nghị cứ để cho trống trước đã, nhanh chóng ổn định đại cục rồi hãy tính.
Bên cạnh Miêu Nghị có nhiều cao thủ Thanh Liên như vậy tụ tập cũng không sợ xảy ra chuyện gì, đợi đến sau này Lam Ngọc môn bổ sung đệ tử đến, sau khi thăm dò tình huống mười tên tân động chủ, sẽ điều chỉnh trong phạm vi toàn bộ Trấn Hải sơn, nơi nào quá nổi bật nhất định phải cân bằng lại.
———–
Đêm đó, ở Trấn Bính điện, điện chủ Ô Mộng Lan khuôn mặt lạnh lùng đưa mắt nhìn Hoắc Lăng Tiêu đi ra khỏi phòng khách.
Chạm mặt với hai vị thủ hạ, Hoắc Lăng Tiêu khẽ mỉm cười, chỉ để lại bóng lưng phách lối cho Ô Mộng Lan, vung tay áo lên, cùng hai tên thủ hạ bay lên trời mà đi.
Bay vút trên bầu trời đêm, Hoắc Lăng Tiêu cuối cùng không nhịn được cười phá lên ha hả, cảm giác hưng sư vấn tội, chạy tới vừa ăn cắp vừa la làng thật không tồi.
Y không nghĩ đến Dương Khánh đã giải quyết Hùng Khiếu nhanh như vậy, càng không nghĩ đến Miêu Nghị lại sử dụng phần danh sách bồi thường kia như vậy. Mặc dù y đã sớm biết chuyện danh sách bồi thường, mà Ô Mộng Lan cũng biết, nói vậy Ô Mộng Lan nhất định giận không biết bao nhiêu mà kể.
Mặc dù trong lòng ai cũng biết rõ ràng là cái bẫy của Miêu Nghị, nhưng rõ ràng là hắn chiếm lý!
Đường đường điện chủ tự nhiên không thể bỏ mặc thủ hạ của mình bị khi dễ mà không quản, đối phương cũng không nói quy củ, mới vừa rồi Hoắc Lăng Tiêu có thể nói chiếm hết tiện nghi ở trước mặt Ô Mộng Lan.
Nghĩ đến sắc mặt của Ô Mộng Lan mới vừa rồi, Hoắc Lăng Tiêu lại cười lớn một trận.
Cười xong lại lắc đầu thở dài một trận, lão đệ tiện nghi kia của mình rõ ràng là một nhân tài, đáng tiếc…
———–
Mà lúc này Miêu Nghị đang ở trong lương đình của vườn hoa thiết yến, mấy chiếc đèn lồng treo cao, gọi ba người Chu Hoàn tới nói chuyện, cũng có thể nói là trấn an, cũng không đưa chuyện này đến đường cùng, dù sao tu vi của ba người rành rành ra đấy.
Hứa hẹn duy trì đãi ngộ hiện tại của ba người không thay đổi, chẳng qua quyền lợi vốn có đã bị tước đoạt rồi.