Nghĩ tới đây La Sĩ Tín trong lòng lại đau đớn, chỉ cảm thấy có tiếng rên rỉ phát ra từ nội tâm, nhưng không một ai có thể nghe được.
Trước mắt Từ Viên Lãng biến thành mơ hồ, khuôn mặt sầu khổ của Trương Tu đã lại hiện lên trước mắt.
Trương tướng quân muốn giết Tiêu Bố Y, đó là vì bất đắc dĩ, nhưng hắn làm sao có thể nghĩ đến, hắn vì giang sơn Đại Tùy, cố ý muốn tru diệt Thái Bình Đạo thì người của Thái Bình Đạo lại ngay ở bên cạnh hắn? Hơn nữa là người mà hắn tín nhiệm nhất?
Đường lang bộ thiền, hoàng tước ở phía sau! Lúc đầu Trương Tu đã nhìn như hoàng tước, nhìn như bày ra bẫy rập tinh diệu, nhưng nào biết đâu rằng, cái bẫy rập đó lại đem chính mình mai táng!
Ai là đường lang, ai là hoàng tước, nào có ai có thể nói rõ ràng? Nhưng Tiêu Bố Y rốt cuộc có phải là như Thiên thư nói hay không, hoặc là nói, lời tiên đoán trong Thiên thư cũng chính là bẫy rập, La Sĩ Tín cũng không thể biết!
Thần sắc của hắn lại hoảng hốt, Từ Sưởng nhìn thấy, chỉ tưởng rằng hắn cuồng ngạo, không khỏi có vẻ nổi giận. Hắn thân là con của Từ Viên Lãng, luôn luôn được người khác phải xem sắc mặt của hắn, hôm nay gặp La Sĩ Tín cùng mình tuổi không sai biệt lắm, nhưng cha đối với hắn lại tất cung tất kính, làm sao mà không tức giận cho được.
Từ Viên Lãng lại vẫn có thể cười nói, “Không biết La tướng quân tại sao lại đề cập tới Tiêu Bố Y?” Hắn hiển nhiên tin tức lạc hậu thua xa Tiêu Bố Y, cũng không biết hôm nay Tiêu Bố Y đã chiếm cứ Tương Dương. Thoạt nhìn, hắn thậm chí còn không biết sĩ tộc biên thùy đã sớm giơ cao cờ nghĩa tạo phản, kẻ địch trước mắt của hắn chỉ là một Ngõa Cương, mặt khác ở phía đông bắc là Đậu Kiến Đức! Còn xa hơn nữa, hắn làm sao có thể bận tâm tới?
La Sĩ Tín phục hồi tinh thần lại, nhẹ giọng nói: “Ta chỉ sợ hắn cũng là người của tướng môn, hơn nữa là đệ nhất Đại tướng trên tay sư tôn!”
Từ Viên Lãng sắc mặt khẽ biến, thất thanh nói: “Thật sao? Người của tướng môn đều là sư tôn một tay bồi dưỡng, hắn cũng giống như chúng ta sao?” truyện được lấy tại TruyenFull.vn
Vẻ kinh hãi của hắn không giống giả bộ, La Sĩ Tín hai mắt nhìn chằm chằm vào mặt của hắn, thấy thế trong lòng cũng hoang mang, chậm rãi đứng lên, “Ta phải đi”.
Từ Viên Lãng ngạc nhiên, “Đi? La tướng quân, người đi đâu?”
“Vô luận đi nơi nào, ta sẽ cũng không cùng ngươi ở cùng một chỗ” La Sĩ Tín thản nhiên nói.
Từ Viên Lãng lại càng kinh ngạc, “La Sĩ Tín, ngươi dám không nghe lời sư tôn nói sao?” Hắn nói tới đây, thanh âm đã có chút nghiêm trọng.
“Con chỉ sợ hắn muốn phản!” Từ Sưởng lớn tiếng nói.
La Sĩ Tín nhìn hai người, nhẹ giọng nói: “Ta cũng không phải là muốn phản, Từ Viên Lãng, ta hôm nay đến đây, chính là làm phiền ngươi, nếu có gặp sư tôn thì nói, Sĩ Tín sau này, không còn là người của tướng môn nữa”.
Từ Viên Lãng một khắc nọ sắc mặt có chút cổ quái, cũng không phải là phẫn nộ, mà là sợ hãi, sự sợ hãi một cách hỗn loạn, khó có thể tin nói: “La Sĩ Tín, ngươi đang nói cái gì?”
“Một khi vào Thái Bình môn, thì chung thân là người của Thái Bình!” Từ Sưởng ở một bên quát: “La Sĩ Tín. Thái Bình tứ đạo bát môn, đâu phải nói đến là đến, nói đi là đi. Ngươi thân là người của tướng môn, người gánh trọng trách, kiến thức lại không bằng một người của hỏa môn như ta, thật sự là buồn cười. Ngươi hôm nay có dũng khí đi, phản bội Thái Bình Đạo, Từ Sưởng ta là người đầu tiên sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Hắn tiếng vừa dứt, đã tung người vọt tới, đưa tay rút đao, hắn quên đơn đao đã gãy, rút ra đoạn đao bổ tới. Hắn không phải không biết La Sĩ Tín võ công cao cường, nhưng có phụ thân ở bên người, hơn nữa võ công cũng cao, hai người liên thủ, đương nhiên có thể bắt được phản nghịch này.
Từ Sưởng chủ ý thật ra tính không sai, nhưng nằm mơ cũng không ngờ tới cha hắn căn bản không có ra tay.
Hắn dùng đoạn đao chém ra, còn cách La Sĩ Tín chừng vài thước, La Sĩ Tín đã đưa tay cầm lấy đoản côn ở trên bàn. Động tác của hắn cũng không mau lẹ, thoạt nhìn có chút lộn xộn, nhưng trước khi đoạn đao đánh tới, thì đã giơ cánh tay đâm tới.
Từ Sưởng nhìn thấy hắn dùng côn như là sử kiếm vậy, không khỏi âm thầm cười lạnh, không nghĩ tới nghe băng một tiếng, đoản côn bỗng nhiên biến dài ra gấp đôi, phía trước bắn ra mũi thương! Mũi nhọn vừa lộ đã đâm thẳng vào yết hầu của hắn!
Từ Sưởng kinh hãi, biết không thể tránh né, hét to một tiếng, cứng ngắc bất động. Từ Viên Lãng lập tức hô lớn: “Thương hạ lưu nhân!”
Mũi nhọn lạnh lẽo dừng sát ở trên cổ họng của Từ Sưởng, không có động nữa, La Sĩ Tín cầm trong tay trường thương, ổn như bàn thạch, hai mắt nhìn Từ Sưởng, lạnh nhạt nói: “Loại công phu như ngươi, chỉ là mãng phu, cả đời bất quá chỉ là người của cửu lưu hỏa môn!”
Từ Sưởng mồ hôi hột rơi xuống lộp độp, Từ Viên Lãng cũng run sợ trong lòng, rốt cuộc nói: “Đa tạ La tướng quân hạ thủ lưu tình, La tướng quân muốn đi, ta sẽ không ngăn trở. Nhưng La tướng quân, người và ta đều là người trong tướng môn, ngươi cũng biết hậu quả của việc phản bội sư tôn…”
La Sĩ Tín vẫn cầm thương đứng, khóe miệng lộ ra nụ cười chua chát, “Ta từ khi ra đời đã được sư tôn thu dưỡng, dưỡng dục mười bốn năm, dạy cho ta một thân bản lĩnh kinh thế hãi tục…”
Từ Sưởng vốn định ra lời châm chọc, nhưng mũi thương lạnh lẽo vẫn làm cho yếu hầu của hắn nổi lên tầng tầng da gà, cũng không dám nhiều lời.
“Lời của sư tôn, ta cảm thấy như thiên kinh địa nghĩa, sư tôn la lệnh, ta không thể không theo” La Sĩ Tín trên mặt lộ ra vẻ sầu thảm, “Ta đời này, nợ sư tôn thật sự rất nhiều! Năm ta mười bốn tuổi, sư tôn bảo ta đi nhập ngũ đầu quân Trương tướng quân, ta vẫn không hỏi một tiếng, sư tôn cũng không có nói rõ ta phải làm cái gì, ta vẫn theo Trương tướng quân được sáu năm…”
Từ Viên Lãng trầm mặc, Từ Sưởng nhìn thấy La Sĩ Tín hai mắt lộ ra vẻ tro tàn, không khỏi rùng mình một cái.
“Theo sư tôn mười bốn năm, ta chưa từng có hoài nghi qua một câu nói của sư tôn, nhưng sáu năm đi theo Trương tướng quân, ta biết một kiểu sống khác. Ta đường đường chính chính làm người, rõ ràng tật khổ của thế gian này, càng rõ ràng hơn trên đời này cũng có hai chữ nhân nghĩa. Trương tướng quân mấy lần cứu tính mạng của ta, ta không nghĩ tới báo đáp, chỉ có đi theo người tận tâm giết địch”.
Từ Viên Lãng một hồi lâu mới nói: “Thì ra La tướng quân phản bội sư tôn là vì Trương Tu Đà?”
La Sĩ Tín cười cười, tràn đầy vẻ trào phúng, “Ta là phản bội sao, ta cũng không biết. Thật ra khi ta nhận được lệnh của sư tôn bảo ta giết Trương tướng quân, kinh hãi khó hiểu, không thể xuống tay. Sau đó sư tôn lại thay đổi chủ ý, bảo ta dẫn binh bỏ đi! Thân ta chịu ơn dưỡng dục của sư tôn, không thể làm khác, có thể nói là phản bội Trương tướng quân! Trương tướng quân mấy lần cứu tính mạng của ta, ta thấy người chịu chết mà trơ mắt mặc kệ không nghe thấy, đã là kẻ hèn hạ. La Sĩ Tín trước chịu ơn dưỡng dục của sư tôn, sau lại nợ tri ngộ cứu mạng của Trương tướng quân, có thể nói là mười cái mạng cũng không đủ hoàn lại. Nhưng sư tôn sau khi dạy ta võ công, làm cho ta thành danh, rồi lại làm cho ta cả đời lưng đeo sự mắng chửi, ta cảm thấy cũng đã hoàn lại cho sư tôn ơn này”.
Từ Viên Lãng rốt cuộc nói: “Ta cảm thấy La tướng quân lời ấy sai rồi, nghĩ tới Trương Tu đã đánh Đông dẹp Bắc, sát hại nghĩa quân vô số, thật sự là kẻ thập ác bất xá trong mắt nghĩa quân! La tướng quân đại nghĩa diệt thân, cũng làm cho mọi người kính ngưỡng mới đúng”.
La Sĩ Tín tay phải cầm thương, tay trái lại lại vỗ lên chỗ trái tim, “Ta cũng muốn nghĩ như vậy, nhưng cũng không thể lừa gạt được trái tim mà Trương tướng quân đã cấp cho lương tâm”.
Từ Viên Lãng nhíu mày không nói, sắc mặt âm tình bất định.
“Ta mặc dù cảm thấy đã thiếu của sư tôn, nhưng cảm thấy thiếu của Trương tướng quân càng nhiều hơn, vì vậy chuyện duy nhất có thể làm được cho Trương tướng quân chính là rời khỏi Thái Bình Đạo!” La Sĩ Tín trầm giọng nói: “Từ Viên Lãng, hôm nay ta đến, chính là muốn nói cho ngươi điều này, mong ngươi đem những gì ta nói chuyển cáo cho sư tôn”.
Băng một tiếng nhỏ, La Sĩ Tín đã thu trường thương, đeo túi da lên lưng, giống như chưa bao giờ lấy ra trường thương vậy.
Từ Sưởng lui ra phía sau hai bước, sắc mặt như đất, nhưng rốt cuộc cũng nói không ra được một câu tàn nhẫn.
Từ Viên Lãng than nhẹ một tiếng.” La Sĩ Tín, ngươi hôm nay làm như thế, không sợ sư tôn tức giận sao?”
La Sĩ Tín hừ lạnh một tiếng, “Sư tôn muốn lấy võ công của ta, cứ việc đến đây, muốn lấy tính mạng của ta, La Sĩ Tín mày cũng không cau một chút. Nhưng ta chỉ thiếu sư tôn một ân tình, người khác nếu muốn lấy tính mạng của ta, thì trước tiên suy nghĩ có thể tránh thoát khỏi trường thương trong tay ta hay không cái đã!”
Hắn sau khi nói xong những lời này, sải bước đi xuống dưới lầu, cũng không quay đầu lại. Từ Sưởng vội vàng hạ giọng nói: “Cha, tiểu tử này mặc dù lợi hại, nhưng chúng ta dưới lầu có hơn mười cao thủ, chưa chắc đã không bắt được hắn!”
Từ Viên Lãng lại khoát khoát tay, trầm giọng nói: “Cứ để hắn đi. Một khi đã vào Thái Bình môn, chung thân cũng là người của Thái Bình, người trong tướng môn, sao có thể nói đi là đi!”
***
Thái bình môn nhân không thể nói đi là đi, Quận thủ Giang Hạ Chu Pháp Minh cũng đã có ý định trốn đi.
Thành Giang Hạ không cần thiết phải thủ nữa, hắn cũng không cần phải cùng tồn vong với dân chúng thành Giang Hạ.
Hôm nay đạo phỉ thật sự hung hãn, quả thực so với quan binh còn muốn hung mãnh hơn. Chu Pháp Minh nhận được tin tức quận Dự Chương quận đã bị phá, có chút khó có thể tin. Hắn cũng mơ hồ nghe nói hiênh nay ở lân cận Giang Hạ, Ba Lăng, Tương Dương, Nghĩa Dương cũng trong sự khống chế của Tiêu Bố Y, điều này làm cho hắn cả ngày hoảng sợ.
Thật ra công văn truy nã Tiêu Bố Y đã từ Hạ Bi một đường nhằm hướng tây mà truyền lại, tuy là đạo phỉ hoành hành, giao thông cách trở, nhưng rốt cuộc cũng đã tới được Giang Hạ. Nhưng khi nhận được công văn truy nã, Chu Pháp Minh đã xem công văn này như giấy lộn. Hôm nay mỗi người đều phải tự bảo vệ mình, người nào mà sẽ rảnh rỗi không có việc gì mà đi tầm nã Tiêu Bố Y.
Nhưng Tiêu Bố Y thống lĩnh ba quận, các quận xung quanh hoặc quan sát chờ đợi, hoặc lo sợ, hoặc có lòng quy phục, Chu Pháp Minh thật ra đã tự định giá, nhưng hắn cũng xem thường Tiêu Bố Y, trong trực giác cho rằng người này miệng còn hôi sữa, làm sao có thể thành được cái gì?
Tiêu Bố Y sau khi khống chế ba quận, nhưng không vội cấp bách mở rộng thế lực, điều này làm cho hắn tạm thời buông lỏng tâm sự, gia cố phòng ngự, không cầu có công chỉ cầu yên ổn mà qua!
Hiện tại đạo phỉ tuy nhiều, công văn cáo cấp cũng nhiều như tuyết rơi mà bay tới Dương Châu, nhưng đa phần đều như là đem bánh bao ném chó, có đi mà không có về.
Chu Pháp Minh hiểu rõ tình thế không ổn, vẫn đang mưu tính đường lui, nhưng hắn cảm thấy đã không có đường thối lui. Phương bắc thì rất nhanh sẽ tới phạm vi thế lực của Ngõa Cương, tây tiến thì lại có Tiêu Bố Y mắt hổ nhìn chằm chằm…
Nghe nói Ngõa Cương thế lực đại chấn, Tiêu Bố Y cũng uy thế không nhỏ, nhưng trong mắt Chu Pháp Minh, đây bất quá đều là bọn chuột nhắt, cũng không phải là đối tượng tốt để quy phục, mình đường đường là quận thủ nếu đi theo bọn họ, chỉ chọc người khác nhạo báng mà thôi.
Tiêu Bố Y cùng Ngõa Cương sớm muộn cũng sẽ đến lấy Giang Hạ, chỉ là phân trước sau mà thôi.
Nhưng hắn thật không ngờ không đợi hai phương thế lực này đến đây tấn công, thì Thao Sư Khất đã phá được Dự Chương trước.
Dự Chương chính là lân cận phía đông nam của Giang Hạ, gần hồ Bà Dương. Thao Sư Khất sau khi cấp bách đánh Dự Chương, cũng không có dừng lại, trực tiếp tới lấy quận Giang Hạ. Chu Pháp Minh chuẩn bị lực lượng không có ứng đối với Tiêu Bố Y cùng Ngõa Cương, mà đã ăn một trận với Thao Sư Khất.
Đạo phỉ từ sau khi phá được Dự Chương, lấy trang bị cùng kho lúa của quan gia, hôm nay đã trang bị hoàn mỹ, không thua gì quan binh.
Chu Pháp Minh khi đạo phỉ đánh tới còn ra binh tiếp chiến, nhưng sau khi phát hiện điểm ấy, thì thối lui vào trong thành, đóng cửa không ra.
Đạo phỉ ba mặt vây quanh, đem thành Giang Hạ vây mưa gió không ra, cũng may thành Giang Hạ một mặt hướng ra sông, đạo phỉ dù sao cũng không thể đem Trường Giang vây lại, cũng không có thực lực chận lại Trường Giang, điều này làm cho Chu Pháp Minh đối với việc chạy trốn cũng không nóng nảy.
Nhưng đã tính đến việc chạy trốn, thì cũng phải lén lút tiến hành, nghĩ tới đây Chu Pháp Minh thở dài một hơi, phân phó thân tín nắm chắc thời gian mà chuẩn bị.
Hơn mười dặm mặt đông ngoài thành Giang Hạ có một tòa Phong Hỏa sơn, góc cạnh liên miên, trung gian là đồi núi trập trùng. Phong Hỏa sơn ở tại Giang Hạ xem như là ngọn núi cao nhất, từ trước đến nay đều là cao điểm để binh gia quan sát tình hình địch.
Đạo phỉ hoành hành, Chu Pháp Minh vừa thối lui vào thành Giang Hạ, nơi này tác dụng đã sớm yếu đi nhiều, thậm chí có thể nói là ít có người lui tới.
Trên đỉnh núi, có hai người đang đưa mắt trông về phía xa, nhìn về phía thành Giang Hạ.
“Tiêu tướng quân, chúng ta còn chưa xuất binh sao?” Bùi Hành Quảng đứng ở bên cạnh Tiêu Bố Y, trầm giọng hỏi.
Tiêu Bố Y đứng ở trên Phong Hỏa sơn, trầm ngâm một lúc lâu mới nói: “Thời cơ chưa tới. Phong Hỏa sơn này vốn là cao điểm giám sát được khắp phụ cận, quan sát tình hình của quân địch có chút thuận tiện, Thao Sư Khất lại không phái binh chiếm lĩnh, chỉ lo tấn công thành Giang Hạ, thoạt nhìn cũng là hạng hữu dũng vô mưu! Lấy lực lượng của chúng ta, đánh lui Thao Sư Khất đang vây khốn thành Giang Hạ cũng không khó khăn, nhưng khó khăn là, chúng ta cũng không thể lấy được thành Giang Hạ! Đạo phỉ binh lực hơn vạn vây khốn mà cũng không công được, chúng ta bất quá chỉ mấy ngàn kỵ binh, muốn công thành đã khó lại càng thêm khó”.
Bùi Hành Quảng gật đầu, “Tiêu tướng quân nói không sai, nhưng chờ đợi thế này, lúc nào mới là cơ hội? Không bằng chúng ta làm bộ quan binh, bắt chước cách dùng trí ở thành Tương Dương, lừa gạt thành Giang Hạ mở cửa thành, nội ứng ngoại hợp, sau đó đồng loạt mà ùa vào?”
Tiêu Bố Y mỉm cười nói: “Một lần là đã quá, sao có thể làm lại? Lúc đầu lấy thành Tương Dương chính là hành động mạo hiểm, cũng là bị bất đắc dĩ, chúng ta trước lấy Nghĩa Dương, hơn nữa còn có Đậu Trọng vốn có cốt phản này, chúng ta mới có thể lấy được Tương Dương. Nhưng hôm nay tình thế nhiều ít đã có chút khác biệt. Một điểm đầu tiên là, Chu Pháp Minh đối với chúng ta tràn đầy cảnh giác, tiếp theo là sau khi chúng ta công chiếm Ba Lăng, cũng đã phái Quận vọng địa phương đi trước thuyết phục Chu Pháp Minh Giang Hạ, nhưng cũng không thành công. Chu Pháp Minh đối với chúng ta không ưa gì, chỉ nói muốn báo cho triều đình, thiếu chút nữa đã chém đầu của Quận vọng muốn đi thuyết phục kia xuống”.
“Người nầy không biết tốt xấu, chờ chúng ta đánh vào quận Giang Hạ, người đầu tiên khai đao chính là hắn!” Bùi Hành Quảng hung tợn nói.
Tiêu Bố Y nở nụ cười, “Có thể được Bùi Đại tướng quân của chúng ta ra tay, Chu Pháp Minh cũng đã có mặt mũi rồi”.
Bùi Hành Quảng cũng cười rộ lên, trong lúc nhất thời hai người không giống như lập tức sẽ xuất chinh, mà bất quá chỉ đi Giang Hạ làm khách.
Tiêu Bố Y vẫn nhìn về phương xa, đột nhiên ánh mắt chớp động, nhìn về phía dưới chân núi, Hồ Bưu thở hồng hộc mà chạy lên trên núi, lớn tiếng nói: “Tiêu tướng quân, thành Giang Hạ có tin tức truyền ra”.
Bùi Hành Quảng bừng tỉnh đại ngộ, “Tiêu tướng quân, thì ra người đã sớm phái người mai phục tại trong thành giang hạ?”
Tiêu Bố Y nở nụ cười, “Đương nhiên, thật ra đâu chỉ là Giang Hạ, Giang Nam này là nơi mà chúng ta muốn lấy, đã sớm sắp xếp hết rồi, chỉ chờ chúng ta đi trước tiếp ứng”.
Đưa tay tiếp nhận thư mà Hồ Bưu truyền đạt tới, Tiêu Bố Y chỉ đưa mắt nhìn qua, đã đưa cho Bùi Hành Quảng, mỉm cười nói: “Hiện tại thời cơ rốt cuộc đã tới rồi, Quận thủ Chu Pháp Minh chuẩn bị chạy trốn, hắn nếu vừa đi, thành Giang Hạ cũng sẽ nằm trong lòng bàn tay của ta!”