Hai mắt Ứng Mộng Phạm đẫm lệ.
Chu Hằng ngừng tạm, nói:
– Ta đáp ứng ngươi, trước khi không có mười phần nắm chặc, tuyệt sẽ không đi tìm Ứng Thừa Ân!
Trong lòng Ứng Mộng Phạm thở dài, Chu Hằng cuối cùng có một ngày vẫn là tử chiến cùng Ứng Thừa Ân, nhưng, đây mới là chỗ đáng quý của người nam nhân này, không phải sao? Nàng tràn đầy nhu tình nhìn Chu Hằng, mặc dù còn không đến mức yêu người nam nhân này, nhưng quan hệ thân mật nhất cũng đã xảy ra, mà nàng cũng không ghét Chu Hằng, tình yêu sẽ không ngừng phát sinh theo thời gian.
– Đi thôi!
Hai người trở lại lều mà bọn họ tạm thời dựng lên, chúng nữ gặp nhau, Ứng Mộng Phạm tự nhiên có chút ngượng ngùng, làm cho nàng càng thêm xinh đẹp, để cho chúng nữ nhìn thấy mắt cũng trợn tròn, hận mình không phải là nam nhân.
– Phu quân, hôm nay liền muốn đi cứu Dao Hương các nàng sao?
Hàn Vũ Liên nói.
Chu Hằng gật đầu, nói:
– Để cho tất cả mọi người vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, để Vũ Liên mang theo tới Đông Linh Sơn, lấy danh nghĩa bái phỏng Cố lão thái bà để tới gần bà ta, sau đó ta đột nhiên xuất hiện chế trụ bà ta, cứu Dao Hương các nàng ra, rời khỏi Đông Linh Tiên Trì!
– Như vậy sẽ không khiến cho Đông Linh Tiên Trì tức giận chứ?
Tiêu Họa Thủy không khỏi lo lắng hỏi.
Chu Hằng trầm ngâm một chút, nói:
– Vị tiền bối Thần Anh Cảnh họ Lâm kia đã nói, đây là ân oán cá nhân giữa ta cùng Cố lão thái bà, chỉ cần ta đừng giết nàng, liền không có việc gì!
– Cái gì Cố lão thái bà, người ta có thể là Linh Hải Cảnh, cũng chỉ là hai 30 tuổi, chính là lúc phong nhã hào hoa! Không bằng phu quân ngươi thu thập nàng đi!
Cố Lăng Phỉ nhìn từ ngoài đúng là mỹ phụ chín muồi, da tươi ngon mọng nước, vừa trắng vừa mềm, đáng tiếc ở trong mắt Chu Hằng, nàng chẳng khác nào Mẫu Dạ Xoa, thuộc về đối tượng bị đả kích, không có chút thương cảm nào!
– Thu nàng? Đánh nàng một trận còn ít a!
Đêm đen, trừ Hàn Vũ Liên, tất cả mọi người tiến vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, để nàng mang đi, tiến về đỉnh núi trong Đông Linh Sơn.
Nơi này tất cả đều là nữ nhân, vì vậy Chu Hằng cũng không thể dựa vào Ẩn Tức Phù để len lén lẻn vào, nhưng Hàn Vũ Liên lấy danh nghĩa bái phỏng Cố Lăng Phỉ chính là có thể dễ dàng được lên núi, tin tưởng Cố Lăng Phỉ cũng rất muốn gặp nàng.
Bà nương này vừa nhìn thấy Hàn Vũ Liên, liền không nhịn được mà đầy mặt tàn khốc, quát lên:
– Hai người cháu của ta, có phải là ngươi cùng Chu Hằng tiểu tạp chủng kia giết hay không?
Lông mày Hàn Vũ Liên nhíu lại, nói:
– Vậy ngươi cũng nên biết hai người cháu của ngươi ra sao, phu quân nhà ta đó là thay trời hành đạo, nếu không muội muội ngươi bây giờ còn đang biij hai tên súc sinh kia dâm nhục!
– Là tỷ tỷ của ta!
Cố Lăng Phỉ giải thích một câu, nhưng trong ánh mắt vẫn đằng đằng sát khí.
Sau khi kỳ hạn mười ngày tới, nàng tự nhiên phải kêu huynh đệ Ngũ gia đến lập gia đình, không nghĩ tới không còn người sống, lại thấy được hai cỗ thi thể bên cạnh tỷ tỷ đã sớm “chết đi”.
Nàng vừa sợ vừa giận vừa vui, sau khi hỏi thăm hồi lâu, mới từ trong miệng tỷ tỷ gần như ngu ngốc mới biết được hết thảy.
Ngoại trừ thống hận huynh đệ Ngũ gia, nàng cũng có hiện lên ý quyết giết Chu Hằng.
Đây là việc xấu trong nhà!
Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài!
Chỉ là một tràng động đất đột phát làm cho nàng mất đi hành tung của Chu Hằng, không nghĩ tới tối nay Hàn Vũ Liên bái phỏng! Bởi vì liên quan đến việc xấu trong nhà, nàng đã sớm đuổi các thị nữ đi, chỉ một mình tiếp đãi Hàn Vũ Liên.
– Tiểu tử Chu Hằng kia đâu?
Sắc mặt nàng bất thiện hỏi.
Hàn Vũ Liên khanh khách cười một tiếng, nói:
– Nhung nhớ phu quân nhà ta sao?
– Đúng, vô cùng tưởng niệm!
Cố Lăng Phỉ nói từng chữ từng chữ, đằng đằng sát khí.
– Ngươi lập tức là có thể thấy!
Hàn Vũ Liên cười nói, làm bộ đưa tay ra.
– Định vị thuấn di!
Hưu!
Chu Hằng lập tức xuất hiện từ trong Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, hắn cũng không định diệt khẩu Cố Lăng Phỉ, vì vậy mượn cớ để che dấu tồn tại của Cửu Huyền Thí Luyện Tháp.
– Ừm?
Cố Lăng Phỉ cả kinh, vội vàng đưa tay kết ấn. Nàng muốn động đến Đông Linh Sơn, lấy đại lực lượng trấn áp Chu Hằng.
Chu Hằng hừ lạnh, phát động khí thế hình rồng, ông, cuốn về Cố Lăng Phỉ.
Cái gì?
Cố Lăng Phỉ chỉ cảm thấy cả người phát run, ý chí chiến đấu toàn bộ tiêu tán, trong lúc vô tình đã ngã xuống đất, mồ hôi lạnh đầm đìa!
Làm sao có thể?
Khí thế của tiểu tử này làm sao trong lúc bất chợt tăng cường nhiều như vậy!
Cố Lăng Phỉ vội vàng ngưng tụ tâm thần, lần đầu tiên không có chuẩn bị, lần thứ hai nàng tuyệt sẽ không như thế! Nhưng Chu Hằng làm sao cho nàng cơ hội, phát động Vực, đã chế trụ Cố Lăng Phỉ, phong tỏa linh lực, nàng không còn một tia sức phản kháng.
– Tìm người!
Thần thức Chu Hằng đảo qua, đã phát hiện Lâm Phức Hương các nàng trong ngôi nhà này, hắn lướt qua, đánh ra một quyền, bành, cửa phòng cùng cấm chế đồng thời bị đánh vỡ.
– Chu Hằng!
An Ngọc Mị tam nữ lập tức nghênh đón.
– Sư phụ muốn chúng ta gả cho huynh đệ Ngũ gia, chúng ta không đáp ứng, nàng đã nhốt chúng ta lại. Di, ngươi là làm sao tới?
– Không cần lo lắng, sư phụ các ngươi sau này sẽ không bao giờ sẽ quản các ngươi nữa!
Chu Hằng cười nói:
– Đi theo ta đi!
– Ừm!
Tam nữ đáp ứng một tiếng, thần thức Chu Hằng cuốn lên, thu các nàng vào trong Cửu Huyền Thí Luyện Tháp.
Hắn trở lại ngoài sảnh, đánh ngất Cố Lăng Phỉ, mang theo nàng tiến vào bên trong bảo tháp, sau đó để Hàn Vũ Liên mang theo bảo tháp rời khỏi Đông Linh Sơn, một đường đi điềm tĩnh không nao núng, đợi đến khi Đông Linh Tiên Trì phát hiện thì bọn họ không biết đã chạy đến đâu.
– Phu quân, ngươi tính toán xử phạt nàng như thế nào?
Ra khỏi Đông Linh Sơn, chúng nữ đi ra ngoài từ trong Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, Hàn Vũ Liên chỉ vào Cố Lăng Phỉ vẫn ngất mê bất tỉnh, hỏi.
An Ngọc Mị tam nữ thì hai mặt nhìn nhau, lộ ra vẻ có chút khó xử, dù như thế nào đi nữa thì Cố Lăng Phỉ cũng là ân sư của các nàng.
Chu Hằng cười hắc hắc, nói:
– Yên tâm, ta tuyệt sẽ không đả thương tánh mạng của nàng!
Chỉ bằng vào cường giả Thần Anh Cảnh họ Lâm mấy ngày hôm trước ở Đông Linh Tiên Trì giải vây, Chu Hằng sẽ hạ thủ lưu tình, hắn chưa bao giờ là người tri ân không báo.
Bất quá tội chết có thể miễn, tội sống khó tha!
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 298: Cứu!