Người nọ nói lải nhải bên tai.
Cô rũ mắt…Giấu lâu lắm rồi sao? Mà cô, cho tới hôm nay, mới phát hiện, trên ban công nhà mình có thêm một đồ vật như vậy.
Loại ống nhòm này với mấy loại trong siêu thị hay là trong cửa hàng đồ chơi không giống nhau.
Giản Đồng cũng không hiểu vê ống nhòm cho lắm, nhưng cũng lờ mờ đoán được, loại ống nhòm này tuyệt đối là loại chuyên nghiệp.
Cho nên, anh mỗi ngày vào lúc cô đi làm hay tan làm, đều nằm ở trên ban công đưa mắt nhìn cô rời đi, và nhìn cô trở về sao? Cô nhất thời cô không tìm ra được lý do nào khác.
“Đồng Đồng, chóng mặt”
Người nọ ủy khuất kéo kéo †ay áo cô.
Cô nhìn lên mặt anh, dưới ánh đèn, cẩn thận nhìn một cái, lúc này mới phát hiện, trên mặt người này, cực kỳ chật vật.
Không chỉ là như vậy, sắc mặt người này tái nhợt, môi cũng không còn một giọt máu.
Cô không nói gì, đưa tay nắm lãy người nọ, bước đến phòng khách, bước đi vội vã.
Khi đến phòng khách, cô cũng không nói gì, đưa tay ra, đẩy người nọ vào ghế sofa.
Không nói một lời “Xoẹt”
một tiếng, xé quần áo anh ra.
Nhìn mà giật mình! Trước mắt toàn là vết máu bầm tím.
“Xoay người.’ Cô ra lệnh.
Quả nhiên người nọ “ô” một tiếng, ngoan ngoãn nghe lời.
Trong nháy mắt, nhìn thấy tình trạng trước mắt, cô ngược lại hít một hơi.
“Anh đừng động đậy, bây giờ tôi liền gọi điện thoại cho Hi Thần!” Giản Đồng mặt đây nghiêm túc, gấp rút tìm










– —————–