Lăng Phong vuốt ve thân thể nàng, cười nói :” Không phải là nàng ta kêu lớn tiếng, là do bảo bối của ta công lực thâm hậu a !”
Ninh Vô Song giữ tay Lăng Phong lại, cầu khẩn nói :” Tướng công, thiếp không nhịn được nữa”.
Lăng Phong nhìn sắc trời cười nói :” Nhịn không được thì đừng nhịn, hiện tại ánh trăng đã lên đến đầu, sẽ không có ai quấy rầy đâu. Vả lại, không phải nàng ở dưới chân núi đã bày Kì môn bát quái trận sao? Sẽ không có người nào có thể lên đây được !”
Ninh Vô Song thần thái kiều mị, mặt càng đỏ hơn. Nàng đẩy Lăng Phong ra, nói :” Ta không cần “. Nói xong xoay người bay đi, ly khai dãy phòng
Đêm nay trăng sáng như ngọc, ánh trăng in xuống làm cho núi non xa xa ánh lên sáng rọi. Không gian im ắng, ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng chim hót làm cho trên núi càng tĩnh lặng hơn. Thời khắc này cùng với mỹ nhân tản bộ, thật là một mỹ sự
Lăng Phong hứng thú đi theo Ninh Vô Song, chỉ thấy nàng, hai mắt sáng như sao, gò má ửng đỏ, mang theo xuân tình vạn trượng.
Bước trên cỏ mềm, Lăng Phong đi bên cạnh Ninh Vô Song , tâm tình khoan khoái, nhịn không được hỏi :” Vô Song nương tử, nàng muốn ta đem đi đâu a ?”
Ninh Vô Song lườm hắn một cái nói :” Ngươi nha, làm gì mà gấp như vậy, dục tốc bất đạt, trong chốc lát sẽ có trò vui cho chàng “
Lăng Phong trong lòng nở hoa, nghĩ đến Ninh Vô Song thanh âm rên rĩ phóng đãng kịch liệt, có lẽ nàng sợ thanh âm sẽ ảnh hưởng đến Bạch Quân Nghi và Thế Phong nên mới ra ngoài. Lăng Phong truy vấn :” Đó là lúc nào a?”
Ninh Vô Song nói :” Không cần loạn hỏi, chàng cứ chờ mà xem “
Lại đi qua một đoạn đường, thấy xung quanh im ắng, cỏ thơm xanh biếc, Lăng Phong giữ chặt tay Ninh Vô Song, nói :” Vô Song , chúng ta tại nơi này bắt đầu đi, ta không muốn chờ lâu”
Ninh Vô Song cười cười, nói :” Chúng ta tìm nơi nào tốt hơn đi”
Lăng Phong hỏi :” Nơi nào chứ ?”
Ninh Vô Song nói :” Chàng cứ theo ta là được, đảm bảo không làm chàng thất vọng đâu “
Lăng Phong trong lòng khó hiểu, đi theo Ninh Vô Song. Nàng kéo Lăng Phong dọc theo một cái đường nhỏ, vào một khu rừng. Càng đi vào càng sâu, không lâu sau, trước mắt rộng mở một không gian có thể thấy được khoảng không trên trời. Trên mặt đất đầy màu xanh của hoa cỏ, ánh trăng chíu xuống làm cho nó giống như một tầng sương mù. Nơi này thỉnh thoảng nghe được một vài tiếng côn trùng kêu, thật là êm tai
Lăng Phong hỏi :” Chúng ta ở chỗ này làm sao? Không tồi nha !”
Ninh Vô Song nói :” Nơi này có sương sớm, lại có muỗi, nhưng ta chịu được.”
Lăng Phong thở dài nói :” Nếu sớm biết như thế, chúng ta đem lều đến đây, như vậy liền thư thái, cái gì cũng không sợ “
Ninh Vô Song khẽ cười nói :” Nói năng lung tung, Chàng không sợ người khác nhìn thấy sao? Chàng không biết xấu hổ nhưng ta thì biết a “
Lăng Phong cười hắc hắc, nói :” Vậy chúng ta làm sao bây giờ, không lẽ cứ như thế này đứng ở đây? Ta đi theo nàng lâu như vậy, đã có thể ở nhà khoái hoạt a “
Ninh Vô Song nói :” Ta có biện pháp, chàng sẽ thấy “
Nói xong, Ninh Vô Song cởi bỏ áo khoác cầm bên tay, đột nhiên tung người bay lên cây đại thụ bên cạnh. Sau đó Ninh Vô Song đứng giữa không trong bất động, áo choàng được tung ra. Áo choàng của nàng tại đỉnh cây tung bay mấy vòng rồi rơi xuống, trong chớp mắt tạo ra một căn lều đơn giản.
Lăng Phong đứng ngoài cảm thấy hưng phấn, mừng rỡ chá xát hai tay. Ninh Vô Song hạ xuống đất, nhéo tay hắn một cái, hỏi :” Chàng xem cái nhà này thế nào ?”
Lăng Phong cười nói :” Phải đi vào cảm thụ một chút mới biết được, chính là không biết có thật sự rắn chắc hay không. Nếu đang vui vẻ mà nó bị phá hủy, không phải là mất đi phong cảnh hữu tình sao?”
Lăng Phong cười nói :” Phải đi vào cảm thụ một chút mới biết được, chính là không biết có thật sự rắn chắc hay không. Nếu đang vui vẻ mà nó bị phá hủy, không phải là mất đi phong cảnh hữu tình sao?”
Nhìn thế nào cũng không giống như là từ một cái áo khoác làm thành. Cái lều này nằm ở trên cây, nhưng mà không có rơi xuống
Lăng Phong còn đặc biệt dậm chân nhảy loạn, tuy rằng phía dưới hơi phập phồng một chút, nhưng có co dãn nhưng chỉnh thể vẫn không có sự thay đổi
Lăng Phong mừng rỡ ôm Ninh Vô Song nói :” Vô Song nương tử nha, nguyên lai nàng sớm đã chuẩn bị chu đáo”
Ninh Vô Song không khỏi đắc ý nói :” Bình thường thời gian ta sống bên ngoài, đều là như vậy, chàng cho là ta vì chàng mà đặc biệt chuẩn bị sao?”
Lăng Phong cao hứng hôn lên mặt nàng một cái, nói :” Ta mặc kệ, ta biết sư thúc nàng chính là nương tử tốt nhất của ta”.
Ninh Vô Song ánh mắt kiều mị liếc hắn một cái, nói :” Vạy ngươi còn chờ cái gì, không phải ngươi ban nãy nôn nóng muốn làm gì đó sao?”
Lăng Phong hắc hắc cười không ngừng, cũng không nói lời vô nghĩa nữa. Ma trảo ở trên người Ninh Vô Song vuốt ve, trong chắc lát đem quần áo của nàng cởi ra. Dưới ánh trăng, Ninh Vô Song dùng tay che lấy hạ thân và song phong, chỉ thấy một phần song phong mềm mại trắng như tuyết được ánh trăng soi sáng, tất cả như một giấc mộng.
Bởi vì Ninh Vô Song dùng hai tay che hạ thân cùng song phong lại, Lăng Phong thấy vậy liền vội giục :” Nương tử a, nàng bỏ tay ra nào, ta thật là nhớ thân thể của nàng a”
Ninh Vô Song nói :” Chàng không phải là chưa có xem qua, ta đã già, thân thể còn cò gì đẹp chứ.”
Ngoài miệng nói như thế nhưng là hai tay đã nhẹ nhàng di chuyển. Một tay đặt sau lưng, một tay đặt trên tiểu phúc trắng mịn, giống như một pho tượng. Hai tay vừa di chuyển, nhất thời mị lực vô cùng.
Song phong to lớn bật ra, hai nhũ hoa ẩn hiện càng làm tăng thêm vẻ thần bí gợi cảm, phía dưới tiểu phúc là một vùng cỏ nhung đen mềm mại làm cho ai thấy cũng phải mơ màng, nam nhân đều biết dưới lớp cỏ nhung kia là một phong cảnh dụ người được cất giấu
Ánh trăng chiếu rọi lên người Ninh Vô Song một tầng chói lọi
Lăng Phong bỗng cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, lập tức nhào tới, nói :” Vô Song a, nàng thật là đẹp, làm cho ta không nhịn được nữa “
Ninh Vô Song không thể cho hắn ôm được nàng, thân thể liên tục thay đổi vị trí. Lăng Phong bổ nhào vào khoảng không, Ninh Vô Song đứng đối diện hắn cười nói :” Sao thế, chàng đuổi theo ta đi, nếu đuổi không kịp, ta sẽ không cho chàng đâu “
Ninh Vô Song đột nhiên trở nên nghịch ngợm, song phong to lớn nhún nhảy làm cho tâm ma của Lăng Phong ngứa ngáy không dứt
Ninh Vô Song đột nhiên trở nên nghịch ngợm, song phong to lớn nhún nhảy làm cho tâm ma của Lăng Phong ngứa ngáy không dứt
Ninh Vô Song mỉm cười nói :” Chàng cố thêm chút nữa đi a, nếu không ta sẽ cười nhạo chàng nha “
Lăng Phong giữ vững tinh thần, sau đó không biết bằng cách nào Ninh Vô Song bị hắn từ đằng sau ôm đến, toàn thân chấn động, kiều mỵ rúc vào lòng hắn, nói :” Tốt lắm, coi như chàng thắng, giờ chàng muốn sao cũng được !”
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 297: Xuân tình vạn trượng !!