Về tới chung cư, Mạch Đóa Nhi vừa tắm rửa xong đã lên giường nằm ngủ, chùm chăn kín đầu, không muốn nhìn thấy ai hết.
Ninh Thư dặn bạn ở chung của Mạch Đóa Nhi là Kiều Y: “Để ý đến Mạch Đóa Nhi một chút, hôm nay em ấy đi quay phim bị thương.”
Ninh Thư vừa dứt lời, trong phòng ngủ truyền đến giọng nói hàm chứa sự xấu hổ của Mạch Đóa Nhi: “Không cần chăm sóc cho tôi, tôi vốn dĩ không bị thương.”
Hiển nhiên Mạch Đóa Nhi rất tức giận Ninh Thư vì nói ra khuyết điểm của mình trước mặt Kiều Y, mình thảm hại như vậy, cũng bị Kiều Y biết hết rồi, Mạch Đóa Nhi cảm thấy rất mất mặt, cô ta và Kiều Y vốn là đối thủ cạnh tranh của nhau, luôn muốn giành lấy các nguồn tài nguyên từ tay của người quản lý.
Ninh Thư không để ý đến Mạch Đóa Nhi đang thẹn quá hóa giận, thực lòng dặn Kiều Y chăm sóc cho Mạch Đóa Nhi, có chuyện gì gọi điện thoại cho cô.
Từ chung cư đi ra, Ninh Thư lại vội vàng lái xe đến đón Hạ Ý đi thử vai diễn quảng cáo giày thể thao.
Chưa mất đến mười lăm phút xe đã dừng lại. Đưa Hạ Ý đến nơi thử vai, Ninh Thư cổ vũ Hạ Ý vài câu sau đó đứng chờ ở bên ngoài.
Ninh Thư có cảm giác chờ rất lâu Hạ Ý mới từ bên trong đi ra, trên mặt không có biểu cảm gì. Ninh Thư cảm thấy Hạ Ý chắc là quay không được thành công như mong muốn.
Hạ Ý lên xe, đột nhiên quay sang phía Ninh Thư cười tươi như hoa, hưng phấn nói: “Chị Trần, em được nhận quay quảng cáo rồi, em được nhận quay quảng cáo rồi.”
Hạ Ý rất hăng hái, lấy tay tự đấm vào lồng ngực của mình giống người vượn, trên môi Ninh Thư cũng nở một nụ cười, cái này nên tính là đột phá lớn nhất của Hạ Ý, được quay quảng cáo rồi, danh tiếng của hắn sẽ tăng lên rất nhiều.
Ninh Thư dặn dò Hạ Ý lúc không có chuyện gì làm nên tập quay quảng cáo, dùng trạng thái tốt nhất để đi quay. Ninh Thư không hiểu gì về những thứ này, chỉ có thể để cho Hạ Ý tự mình tìm hiểu, có một số việc vốn nghệ sĩ nên tự mình nỗ lực.
Cô làm người quản lý chính vì để quản thật tốt những người nghệ sĩ này, lấy nhiểu nguồn tài nguyên hơn từ phía công ty cho nghệ sĩ.
Trên đường về Hạ Ý mang tâm trạng vô cùng vui vẻ, Ninh Thư ngược lại nhận được điện thoại từ Kiều Y, nói Mạch Đóa Nhi đã ra khỏi chung cư. Kiều Y không ngăn được liền gọi điện thoại cho cô.
Hơn nữa Mạch Đóa Nhi cũng không nói là đi đâu.
Ninh Thư tắt máy, lập tức gọi ngay cho Mạch Đóa Nhi, nhưng điện thoại của Mạch Đóa Nhi cũng không liên lạc được.
Ninh Thư trong lòng sinh ra cảm giác không tốt, nam chính nữ chính sẽ có dây dưa, hiện tại Mạch Đoá Nhi này tùy tiện đi ra ngoài đi dạo một chút cũng có thể gặp Mạc Tước Phong.
Về tới chung cư, Ninh Thư hỏi Kiều Y: “Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Lúc đó Mạch Đóa Nhi ngủ dậy, liền xách túi đi ra ngoài, em có hỏi muốn đi đâu, nhưng cô ta không trả lời, em cũng không thể cản được cô ta.” Kiều Y cau mày, lại nhìn sang Ninh Thư nói: “Chị Trần, sao em có cảm giác gần đây trạng thái của Mạch Đóa Nhi không đúng lắm.”
Trước đây Mạch Đóa Nhi thanh cao, nhưng cũng không giống hiện tại lúc nói chuyện với cô ta giọng nói mang theo sự chua ngoa, quả thực không thể giải thích được.
Ninh Thư không suy nghĩ nhiều, bảo Kiều Y đi cùng với mình tìm xung quanh khu chung cư, điện thoại không gọi được, tìm một vòng cũng không thấy người, lúc trở lại chung cư thấy Mạch Đóa Nhi đang ngồi trên ghế sofa, lấy tay chống cằm ngồi thừ người ra.
Trong thấy bộ dạng này của Mạch Đóa Nhi, Ninh Thư trong lòng cảm thấy mất hết kiên nhẫn, chẳng lẽ cô ta không biết hành vi của mình đem đến phiền hà cho người khác hay sao?
“Em đã đi đâu vậy, tại sao điện thoại cũng không gọi được?” Ninh Thư nhìn Mạch Đóa Nhi lạnh lùng hỏi.
Mạch Đóa Nhi thấy vẻ mặt nghiêm túc của Ninh Thư, lại thấy Kiều Y đứng ngay bên cạnh cô, Mạch Đóa Nhi trong lòng tủi thân vô cùng, thật sự rất muốn đổi một người quản lý khác, người quản lý này thật bất công.
“Em chỉ ra ngoài đi dạo một chút, trong chung cư quá ngột ngạt, lẽ nào em cũng không thể đi ra ngoài sao? Em đâu phải tội phạm.” Giọng nói của Mạch Đóa Nhi hàm chứa một tia tức giận.
Ninh Thư nói: “Chị không nói là em không thể ra ngoài, nhưng em nên báo cho chị biết là em muốn đi đâu, em là nghệ sĩ do chị phụ trách, chị chỉ muốn đảm bảo sự an toàn cho em. Hơn nữa lúc ký hợp đồng, trong hợp đồng đã viết rất rõ ràng, nghệ sĩ luôn phải giữ liên lạc, tiện thể báo tin cho người quản lý.”
Mạch Đóa Nhi hơi bực bội vò mái tóc của mình, nói: “Em chỉ đi ra ngoài một chút, nên không muốn báo cho ai cả, đâu đến mức nghiêm trọng như vậy, em không phải là tội phạm của chị.”
Mạch Đóa Nhi đứng lên, chuẩn bị trở về phòng của mình, nhưng lúc đi bộ một bên chân đã bị thương thành ra đi khập khiễng.