Đi về phía trước hơn mười dặm, liền nghe đến một mùi thơm nhàn nhạt, đưa mắt nhìn đi, một cây đại thụ xuất hiện ở trước mắt.
– Cửu Tâm Yêu Quả Thụ? Quả nhiên ở chỗ này!
Nhìn rõ ràng bộ dáng đại thụ, Nhiếp Vân biết rõ cái này là yêu quả mình muốn tìm, con mắt sáng ngời, trên mặt lộ ra dáng tươi cười khó có thể ngăn chặn.
Cửu Tâm Yêu Quả Thụ, một trong các Yêu tộc thánh thụ, cành lá rậm rạp, toàn thân bích lục, chín quả cây tựa như chín trái tim, cùng một chỗ kích đập, mỗi nhảy lên thoáng một phát, nước biển liền hình thành một vòng xoáy, điên cuồng dũng mãnh lao vào, dưới Chu Thiên linh khí chậm rãi hội tụ, tẩm bổ, trái cây như trái tim đỏ tươi.
Nếu như không biết trái cây của Cửu Tâm Yêu Quả Thụ thần kỳ, Nhiếp Vân cũng hoài nghi cây này có phải vật sống hay không.
Còn không có tới gần yêu thụ, đột nhiên bay tới mấy cành lá dài nhỏ, thẳng tắp rút qua.
Rầm Ào Ào,…
Nước biển bị cành lá tách ra một đạo sóng nước, phảng phất như một kiếm khách cao minh, kiếm khí tung hoành, phong tỏa toàn bộ đường lui của Nhiếp Vân.
– Này chẳng lẽ là sinh linh tẩm bổ? Khó trách gọi yêu thụ quả, quả nhiên không sai!
Khống chế thủy lưu, thân thể của Nhiếp Vân vẽ một cái, liền tránh thoát nhánh cây công kích.
Cửu Tâm Yêu Quả Thụ cũng không phải dựa vào hấp thu dinh dưỡng trong thổ địa tăng trưởng, mà dựa vào đánh chết sinh linh lui tới, tương tự hoa ăn thịt trên lục địa, Nhiếp Vân khẽ dựa gần, nó liền lập tức cảm nhận được khí tức sinh linh, bắt đầu chủ động công kích!
Uy lực công kích của Yêu thụ quả không kém một Chí Tôn đỉnh phong, nếu như Nhiếp Vân không phải Tường Thủy sư, lúc này nhất định sẽ cực kỳ chật vật, dù như thế, muốn tới gần hái trái cây, cũng rất không dễ dàng!
– Ta là Tường Thủy sư tới gần cũng phiền toái, chỉ sợ Thú Vương Yêu Sí Vân Giáp Thú không biết hy sinh bao nhiêu thuộc hạ, mới thu thập được 18 trái cây…
Nhớ tới mình từ trong tay Thú Vương lấy được 18 trái cây, Nhiếp Vân lắc đầu.
Dựa theo thực lực cùng hình thể của Thú Vương, muốn tới gần thu thập trái cây, nhất định sẽ bị đánh chết. Nó có nhiều trái cây như vậy, chỉ sợ không biết phái bao nhiêu thuộc hạ làm tấm mộc, lúc này mới thuận lợi lấy được.
– Thất hoàng tử điện hạ, cái này là Cửu Tâm Yêu Quả Thụ!
Ngay khi Nhiếp Vân đang nghĩ biện pháp làm sao tới gần yêu thụ hái trái cây, đột nhiên nghe được xa xa vang lên một thanh âm nhàn nhạt, trong nội tâm cả kinh, thủy lưu rung động, vội vàng giấu ở đằng sau một khối nham thạch.
Vừa giấu kỹ, liền chứng kiến xa xa, một đoàn thủy lưu dồn dập xoay tròn. Vài bóng người từ trong vòng xoáy đi ra.
– Ân, không tệ, chứng kiến yêu thụ quả, vật kia nên cách rất gần!
Một thanh niên hai tay chắp sau lưng, một bóng người đi ra, nhìn yêu thụ cực lớn trước mắt, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng.
Người thanh niên này khí tức cô đọng, chân khí nội liễm, nước biển ở trên đỉnh đầu hội tụ hình thành vòng xoáy. Vừa xem đã biết rõ sử dụng một loại phù lục đặc thù hành tẩu dưới nước!
Phù lục có thể ở dưới nước tự do hành tẩu, vi phạm Thiên Địa đạo lý, chỉ có cường giả Bí Cảnh mới có thể tạo ra, có thể lấy ra phù lục như vậy tiến vào nơi đây, đủ thấy thân phận, địa vị của người này.
Đương nhiên loại phù lục này còn không lợi hại bằng thiên phú đặc thù của Tường Thủy sư.
– Ta đã từng nói qua thứ này nhất định là của Thất hoàng tử điện hạ, nhìn yêu thụ không hư hao chút nào, đã biết rõ tiểu tử Tề Dương kia căn bản còn chưa đến, hắc hắc, đã như vậy, chúng ta liền quét sạch, để cho tiểu tử này cao hứng mà đến, khóc lóc trở về!
Một trung niên nhân ở sau lưng thanh niên vừa cười vừa nói.
– Đây là tự nhiên, tiểu tử Tề Dương này cho tới nay đều cùng thiếu gia cạnh tranh, tự cho là rất ngưu bức! Nhưng hắn nằm mộng cũng không nghĩ đến, điện hạ đối với cử động của hắn rõ như lòng bàn tay, nơi này nói trắng ra là để hắn mở đường!
Lại một trung niên nhân vừa cười vừa nói.