Trưởng đài đưa mắt nhìn theo bóng lưng anh biến mất, mới chậm rãi lâu mồ hôi trên trán. Lệ nhị thiếu là người không thể đứng cùng một chỗ quá lâu!
Lệ Dạ Kỳ ngồi vào trong xe, nhìn đĩa trong tay, lái xe về biệt thự Bán Sơn.
Trong biệt thự Bán Sơn có phòng chiếu phim, bên trong thu thập tác phẩm của Ngôn Lạc Hi từ khi ra mắt đến bây giờ.
Lệ Dạ Kỳ đi tới đó đem đĩa bỏ vào trong máy chiếu ngồi xuống sô pha, nhìn trên màn hình tinh thể lỏng thật lớn xuất hiện hình ảnh cắt xén.
Anh giơ tay nới lỏng cà vạt, trong hình, Ngôn Lạc Hi mặc một bộ váy dài màu hồng nhạt chậm rãi đi ra, hát một ca khúc mở màn, giọng nói của cô rất êm tai, trong trẻo ngọt ngào.
Kế tiếp tới đoạn trò chơi, phản ứng mơ hồ tạo rất nhiều điểm cười, đáng yêu lại càng
đáng yêu đôi khi lại có một chút giảo hoạt.
Khán giả dưới đài bị cô chọc cười từng khuôn mặt vui vẻ thích thú hiện lên trước ống kính, ngay cả anh cũng nhịn không được nhếch môi một cái.
Cô thật sự nghiêm túc và rất cố gắng, cho dù là chuyện mình không am hiểu cũng sẽ hoàn thành kĩ lưỡng, nhìn cô hoạt bát tươi cười trên tivi trong đầu anh hiện lên bộ dáng khóc lóc của cô.
Một tiếng rưỡi chương trình giải trí, rất nhanh tiến vào kết thúc, tiếp đến là trò chơi cuối cùng. Bạch Kiêu ở trước mặt mọi người bấm số điện thoại của cô, thâm tình nói ra:”Lạc Hi, anh yêu em!”
Hai mắt anh phóng to ra, là bởi vì Bạch Kiêu thổ lộ với cô sao? Cho nên cô tuyệt quyết rời khỏi anh như vậy?
Cả người Lệ Dạ Kỳ bắt đầu nôn nóng bất an, cầm lấy điều khiển từ xa “bốp” một tiếng tắt TV, khó trách Cố Thiển và Điền Linh Vân đều giữ kín chuyện đêm đó thì ra là vì chuyện này.
Cho dù Bạch Kiêu thổ lộ thì sao?
Anh sẽ không nhường Ngôn Lạc Hi cho ai hết!
Khi màn đêm buông xuống, Ngôn Lạc Hi đã kiệt sức đến mức sắp ngã quỵ sau khi quay cảnh hôm nay. Cố Thiển nhanh chóng đặt chiếc áo khoác xuống vai, “Chị Lạc Hi, cảnh hôm nay kết thúc, chúng ta về thôi”
“Được.” Ngôn Lạc Hi xoa mũi hắt hơi một cái, Cố Thiển nhanh chóng đưa cho cô đường nâu đun sôi với gừng: “Uống chút canh gừng trước để xua tan cảm lạnh, chị bị cảm lạnh thì phải làm sao?”
Ngôn Lạc Hi nhấp vài ngụm, canh gừng đường nâu sôi sùng sục lập tức làm ấm cơ thể.
Hôm nay là ngày cuối cùng quay ngoại cảnh, trong nhà có điều hòa nên không phải chịu lạnh nữa.
Sau khi thu dọn đồ đạc, cả hai cùng nhau đi về phía bên ngoài Đại học Đế Đô.
“Lạc Hi.” Một giọng nam trầm vang lên, Ngôn Lạc Hi ngẩng đầu lên và nhìn thấy Bạch Kiêu đứng bên cạnh chiếc Land Rover màu trắng, anh ta giơ tay vẫy cô.
Ngôn Lạc Hi khẽ mỉm cười, chậm rãi đi qua đó đứng yên trước mặt anh ta, nói: “Sao anh lại ở đây?”
“Hãy ngồi phía sau với Thiển Thiển”
Ngôn Lạc Hi dù không thể từ chối nhưng cô lại không muốn đến quá gần Bạch Kiêu, dù sao những tin đồn trên mạng đã làm đảo lộn cả bầu trời.
Nghĩ có chút kỳ lạ, cả ngày hôm nay không có phóng viên đứng gác, cũng không có người tới quấy rầy, thậm chí tin tức trên mạng phổ biến cũng trong nháy mắt giảm xuống.
Bạch Kiêu ánh mắt tối sầm, đóng cửa ghế phụ lại mở cửa ghế sau:”Hai vị tiểu thư, mời lên xe, hôm nay tôi làm tài xế cho các cô.” Cố Thiển ngượng ngùng nói:
“Làm phiền, Bạch tiên sinh rồi”
“Không có gì.”
Hai người lên xe, Bạch Kiêu đóng cửa sau, nhanh chóng lên điều khiển, Bạch Hiểu vừa lái xe vừa nói:”Lạc Hi, tin tức gì trên mạng có gây rắc rối cho em không?”
Ngôn Lạc Hi sửng sốt không ngờ anh ấy trực tiếp đề cập đến tin tức, cô lắc đầu, “Không có, em muốn cảm ơn anh đã tung tin gió lạnh với em đêm hôm kia.”
“Chúng ta là bạn bè, em đừng đối xử với anh như vậy, nếu không anh sẽ giận đó”
Bạch Kiêu cười rất dịu dàng, cô sẽ không bao giờ nghĩ có anh ở bên cạnh sẽ vui vẻ thế nào.
Ngôn Lạc Hi sụp mí mắt xuống, cô biết lòng tốt của anh dành cho cô, nhưng cô lại không thể nào đón nhận nó!