Hô Duyên Anh Duẫn lôi ra tính tình trẻ con, ngươi muốn ta lên ngựa ta càng không chịu lên ngựa.
Vân Thiên Hà cũng không có nhiều kiên trì để dây dưa cùng với nữ nhân này, bèn trực tiếp lên ngựa, rồi nắm lấy bả vai của nàng xách lên, hai người cùng cưỡi một ngựa, tiếp tục xuôi về phía Nam.
Hô Duyên Anh Duẫn ngồi ở trong lòng một nam nhân, lúc này phi thường phiền muộn, hận không thể lập tức xoay người cắn chết cái tên ghê tởm này.
Vân Thiên Hà lại giục ngựa chạy nhanh khoảng nửa canh giờ, nơi đây đã là giới tuyến phân cách giữa Biên Châu tiến nhập vào Định Châu. Nơi này có một khoảng sơn lâm, lần trước Vân Thiên Hà đã gặp thương đội Mông lão hán ở đây, sau đó được họ đưa tới Nguyên Dã thành. Hôm nay hắn đã quay trở lại đây.
Ngay khi tới phụ cận sát bên sơn lâm, Vân Thiên Hà một lần nữa ngừng lại, xuống ngựa đi tới bên cạnh một bụi cỏ, trong mắt tinh quang chợt lóe, rút ra Vân Tru chém xoẹt một nhát, một con đại xà đã bị chém rụng đầu. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL
Nhanh chóng đem da con rắn lột ra, sau đó lại mổ vất đi những nội tạng bên trong, tìm một cây gậy gỗ, trực tiếp xuyên qua thịt rắn, sau đó thu thập củi về nhóm một đống lửa nhỏ, đem thịt rắn kia nướng trên đó.
– Ài, ngươi tên là gì, rốt cuộc ngươi muốn làm việc gì?
Hô Duyên Anh Duẫn tự mình xuống ngựa, thấy Vân Thiên Hà nướng thịt rắn, không khỏi nuốt nước bọt, quả thật nàng có chút đói bụng, một đường đi tới bây giờ, tuy đói nhưng nàng vẫn kiên trì như cũ không thèm nói ra.
Khi Hô Duyên Anh Duẫn cho rằng đối phương lại sẽ dùng trầm mặc để trả lời mình, Vân Thiên Hà đột nhiên mở miệng nói:
– Ở nơi này chờ một canh giờ, ngươi tự nhiên sẽ biết đáp án!
– Vì sao phải chờ một canh giờ, chúng ta đợi ai à?
Vân Thiên Hà không nói nữa, thêm vài khúc củi vào đống lửa, khi thịt rắn nướng chưa quá chín, liền móc từ trong túi đó ra một cái gói nhỏ, rắc chút gia vị lên thịt rắn rồi lại tiếp tục nướng, khi thịt đã chín được tám phần mười, liền đem một xiên ném cho Hô Duyên Anh Duẫn, còn mình thì cầm xiên còn lại bắt đầu ăn.
– Đồ đầu gỗ!
Hô Duyên Anh Duẫn mắng hắn một câu, sau khi đón lấy xiên thịt liền đưa lên mũi ngửi ngửi, cảm thấy rất thơm, trừng mắt nhìn nam nhân kia, oán hận cắn một miếng, nhưng sau khi cắn một miếng liền không ngừng lại được, cứ tiếp tục ăn tiếp.
Sau khi đem xiên thịt rắn ăn sạch, Hô Duyên Anh Duẫn vẫn còn có chút thèm thuồng, phát hiện nam nhân kia vẫn còn đang ăn không nhanh không chậm, mà nàng nhanh như vậy đã ăn xong rồi, nghĩ đến bộ dạng thất thố của bản thân, khuôn mặt không khỏi đỏ ửng lên lần nữa.
Nhưng còn chưa ăn no, mùi vị thịt rắn kia lại phi thường ngon miệng, nàng vẫn còn muốn ăn tiếp, liền mút mút ngón tay, cắn môi do dự nói;
– Ài, ngươi… ta, ta muốn ăn nữa!
– Hả!
Vân Thiên Hà đang ăn, nghe thấy câu đó, suýt chút nữa thì nghẹn, nhai nhai rồi cố gắng nuốt miếng thịt trong miệng xuống, mới thản nhiên nói:
– Tự mình động thủ đi!
– Hừ, động thủ thì động thủ!
Hô Duyên Anh Duẫn nghe xong, liền quay mặt đi chỗ khác, cầm lấy cây gậy, lại chạy đến chỗ bụi cỏ Vân Thiên Hà vừa bắt rắn tìm kiếm, Vân Thiên Hà vừa thấy hình dạng nữ nhân này ngốc nghếch như vậy, quả thực hết chỗ nói, lẽ nào nữ nhân này chưa bao giờ nghe thấy những lời như đả thảo kinh xà hay sao.
Cả nửa ngày vẫn chưa bắt được cái gì, Hô Duyên Anh Duẫn thấy mình tức cũng đủ no rồi, không muốn ăn uống gì nữa, dứt khoát ném cây gậy đi, chạy đến bên ao rửa mặt, cảm thấy mệt mỏi rã rời, an vị ngồi trên một tảng đá, ôm gối cảnh giác nhìn Vân Thiên Hà. Nhưng nhìn thì nhìn vậy, một lúc sau đã lăn ra ngủ.
Vân Thiên Hà cũng có chút ủ rũ, muốn chợp mắt một chút, nhưng thấy không thích hợp, vì vậy liền ngồi ở trên tảng đá vận chuyển tinh kinh tuần hoàn mấy chu thiên, nhất thời cảm giác ủ rũ hoàn toàn tiêu tán.
Sau khi lấy lại tinh thần, Vân Thiên Hà suy nghĩ một chút, liền tiến vào trong sơn lâm, bên trong đó tiến hành bố trí đơn giản một phen.
Khoảng chừng qua gần một canh giờ, Vân Thiên Hà đột nhiên cảm giác được có động tĩnh truyền đến, vì vậy bèn đứng dậy, thấy Hô Duyên Anh Duẫn đang ngủ say, lại một lần nữa không biết nói gì, nữ nhân này lẽ nào không hề có một chút ý thức cảnh giác phòng bị, không sợ mình sẽ làm gì cô ta hay sao?
Bất quá phụ cận có động tĩnh truyền đến, Vân Thiên Hà liền cầm lấy sợi dây, trong khi Hô Duyên Anh Duẫn ngủ ngon, một lần nữa đem nàng trói lại.
Hô Duyên Anh Duẫn rốt cục cũng giật mình tỉnh giấc, mở to hai mắt còn ngái ngủ, lầm bẩm nói:
– Làm gì mà lại đánh thức người ta. A…
Ngay sau đó Hô Duyên Anh Duẫn nhớ ra tình cảnh của bản thân, sau khi hét một tiếng kinh hãi rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, cảnh giác trừng mắt nhìn Vân Thiên Hà:
– Ngươi muốn làm gì, tại sao lại trói ta?
– Nếu như ta muốn làm gì, đã sớm động thủ rồi!
Vân Thiên Hà không để ý tới nàng, nắm lấy bả vai lôi đi, sau khi đem nàng xách lên ngựa, lại dùng dây buộc chân nàng vào thân ngựa, rồi hướng về một giải đất có địa thế cao hơn bên trong đi tới, Vân Bôn cũng theo ở phía sau.
Đúng lúc này, trên con đường phụ cận truyền đến một trận tiếng vó ngựa, còn có cả âm thanh bánh xe chuyển động, càng ngày càng gần.
Vân Thiên Hà tiến đến nơi có địa thế cao, sau khi lên trên một thân cây, liền nhìn hướng về phía xa xa, chỉ thấymột đội ngũ ước chừng mười mấy người hành trang đơn giản đang hướng về phía này chạy đến, trong đội ngũ kia còn có một chiếc xe ngựa phổ thông, đánh xe là một vị lão giả áo xám, từ xa mà Vân Thiên Hà đã có thể cảm thụ được khí thế của lão giả này, đây chính là một vị cao thủ.
Đi theo phía sau xe ngựa là một đội người, hai trung niên nhân đi đầu cũng thâm trầm nội liễm, mang theo một cỗ sát khí uy mãnh, có hơi thở của quân nhân thiết huyết, bọn họ trên đường đi cũng không hề nội liễm tu vi, mà cứ vậy bộc lộ ra, dùng để tạo tác dụng gây kinh sợ.
Hai người này, Vân Thiên Hà có thể cảm thụ rất rõ ràng, bọn họ có thực lực tiên thiên.
Phía trước xe ngựa là hai vị thanh niên oai hùng bất phàm, cũng mặt trang phục giản dị, khoác áo choàng màu đen. Nhưng hai người này bộc lộ ra hai cỗ khí chất toàn toàn không giống nhau.
Một gã thanh niên khiến Vân Thiên Hà có cảm giác cơ trí, có chứa vài phần khí độ vương giả, hẳn đây chính là hoàng thái tử chân chính của La Lan đế quốc, Hô Duyên Trường Không.
Mà vị thanh niên còn lại, Vân Thiên Hà tự nhiên cũng nhận ra được. Thần sắc người này thủy chung luôn mang theo một khí tức ôn hiền lành, tuy rằng thương thế mới khỏi, nhưng càng khiến người ta cảm giác rằng trong đoạn thời gian tĩnh dưỡng này, tựa hộ hắn đã có được một loại trải nghiệm đặc thù, càng trở nên ôn nhã, càng khiến người khác khó có thể ước đoán.
Mà người này, đương nhiên mới là nhị hoàng tử chân chính của Đại Đường Quốc – Đường Linh Thành.