“Công tử có nhìn trúng cô nương nào chăng?” Bảo nhi lại gần hỏi.
“Lần đầu tiên tới.”
“ Vậy a, vừa lúc đầu bài Phi Phi của chúng ta còn nhàn rỗi, không bằng kêu nàng ra hát một khúc cho công tử nhé?”
Úc Cẩn hơi gật đầu.
“Vậy công tử tới nhã thất đi, nơi này lộn xộn nghe hát cũng không tiện.”
Úc Cẩn mới ngồi xuống nhã thất, chờ không bao lâu đã có một nữ tử thân khoác lụa mỏng ôm tỳ bà đi tới.
“Công tử, đây là Phi Phi.”
Úc Cẩn miễn cưỡng quét Phi Phi một cái.
Phi Phi mắt sáng ngời, cười duyên lại gần: “Không biết công tử muốn nghe khúc gì nà?”
Một thỏi bạc xẹt một đường qua không trung rơi vào trong ngực Phi Phi, thanh âm lười biếng của thiếu niên vang lên: “Tùy tiện.”
Phi Phi cười duyên một tiếng, dứt khoát để tỳ bà lên bàn trên bàn, bắt đầu cất giọng hát.
“…… Đưa tay sờ đôi mắt nàng, vừa đen huyền vừa trong sáng, đưa tay sờ trán nàng, vầng trán đầy đặn gây nghiện cho người..……”
Cư nhiên là thủ thập bát mô*. (* 18 điệu sờ – Có gì tra thêm gg để biết thêm chi tiết)
Úc Cẩn sống ở quân doanh phía Nam nhiều năm, trò cười chay mặn không kỵ nào mà chưa từng nghe qua, nghe thủ khúc diễm nhi đương nhiên mặt không đổi sắc.
Đợi Phi Phi hát xong rồi đem nửa thân mềm mại cọ rồi thì cọ trên người hắn, hắn một tay đẩy ra người, nhàn nhạt nói: “Không có ý tứ, ta vẫn là đến đại sảnh thưởng thức ca vũ thôi.”
Phi Phi không dám bày sắc mặt với khách nhân, ủy ủy khuất khuất nhìn bảo nhi.
Bảo nhi cười một tiếng: “Xem ra công tử thích cái mới mẻ. Thật đúng là khéo, Phức Phương ban chúng ta mới đến một vị cô nương, trong veo như nước miễn bàn có bao nhiêu dễ nhìn, khó được vẫn là vị thanh quan nhi, công tử muốn nhìn một chút chăng?”
Úc Cẩn khẽ gật đầu.
Không bao lâu rèm châu khẽ vang lên, đi vào một vị nữ tử vóc người yểu điệu.
Bảo nhi đuổi Phi Phi đi ra ngoài, kéo nữ tử qua đẩy đến trước mặt Úc Cẩn: “Thanh Thanh, ngẩng đầu lên cho công tử nhìn một cái.”
Nữ tử có vẻ như có chút không tình nguyện, cúi đầu bất động.
Bảo nhi duỗi tay nhéo nữ tử một cái: “Bảo ngươi ngẩng đầu kia mà.”
Nói xong cười cười với Úc Cẩn: “Công tử thứ lỗi, Thanh Thanh vừa tới, còn không hiểu chuyện.”
Úc Cẩn nhíu mày: “Xác thật không hiểu chuyện.”
Một cái hoa nương, còn giả vờ với hắn cái gì mà dục cự hoàn nghênh*, thuần túy là làm mất thời gian thôi.
(* Thích thấy mồ mà bày đặt giả vờ từ chối).
Thanh Thanh với bảo nhi đều hơi sửng sốt.
Công tử này có hơi không ra bài theo lẽ thường nha.
Bảo nhi rất nhanh phản ứng lại, đẩy Thanh Thanh một chút: “Không nghe thấy sao, ngươi có phải câm rồi không?”
Thanh Thanh lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu, thần sắc ủy khuất, trong mắt rưng rưng, sợ hãi kêu một tiếng “Công tử”.
Úc Cẩn hơi hơi híp mắt.
Nếu nói tương tự Thánh Nữ A Tang, đúng là cũng có vài phần, nhưng đối phương thế mà cho rằng bằng vào cái này là có thể làm hắn thần hồn điên đảo, cũng không biết những người đó là vô tri hay là không sợ nữa.
“Xác thật rất trong veo linh động.” Úc Cẩn cong môi cười cười, hỏi, “Biết ca hát chứ? Tỷ như thập bát mô?”
Da mặt Thanh Thanh cứng đờ, rũ mắt nói: “ Không biết.”
“ Khiêu vũ thì sao?”
Thanh Thanh lắc đầu.
“Thế hầu hạ nam nhân?”
Thanh Thanh đỏ mặt cúi đầu không nói.
Úc Cẩn vẻ mặt ghét bỏ: “Cái gì cũng không biết, chẳng lẽ lại bảo ta hát khúc khiêu vũ cho ngươi xem? Ma ma, hoa nương như vậy vẫn là dẫn xuống đi, gia không hứng thú.”
Bảo nhi đều ngây ngẩn cả người.
Không đúng nha, này không giống với tưởng tượng của bà ta!
“Công tử, Thanh Thanh vẫn là một thanh quan nhi, thẹn thùng chút cũng khó tránh khỏi, ngài thông cảm cho……”
Úc Cẩn cười lạnh: “Gia gặp qua tiểu thư khuê các đều sẽ thẹn thùng, nếu mà nhìn nữ nhân thẹn thùng còn cần tới đây?”
Hắn nói xong dứt khoát không để ý tới bảo nhi, sải bước đi ra ngoài.
Bảo nhi lia một ánh mắt cho Thanh Thanh, vội vàng đuổi theo: “Công tử, Thanh Thanh không hiểu chuyện làm ngài mất hứng, nô gia nhận lỗi với ngài thay nàng. Thanh Thanh, còn không qua đây!”
Thanh Thanh nửa cúi đầu đi về bên này, đụng phải một nam nhân tới lảo đảo.
Nam nhân thoạt nhìn uống không ít, đầu tiên là mắng một tiếng, thấy rõ bộ dạng Thanh Thanh ánh mắt sáng lên, đẩy hoa nương trong ngực ra ngoài, bắt được tay Thanh Thanh: “Lưu ma ma, đây là tỷ muội đến lúc nào vậy, trước kia sao chưa từng thấy qua?”
Thanh Thanh hoảng loạn nhìn về phía bảo nhi, ánh mắt đồng thời bao trùm Úc Cẩn đứng cách bảo nhi không xa.
Úc Cẩn kéo kéo khóe môi.
Thật là chẳng thú vị gì cả, khó trách những vở kịch đó trước giờ chả có cái gì mới mẻ.