Mấy tiểu tướng trẻ tuổi nhìn nhau, rồi đẩy một người ra bẩm báo nói: “ Khởi bẩm vương gia, Biện thành khác hẳn với mấy tòa thành chúng ta tấn công trước đó. Không chỉ có tường thành chắc chắn, dễ thủ khó công mà ngay cả lính phòng ngự cũng hoàn toàn khác với lính phòng ngự trước đó. Những quân coi giữ Biện thành này hiển nhiên càng thêm dũng mãnh và bình tĩnh. Lúc trước là bọn thuộc hạ khinh địch, đây mới là thực lực chân chính của binh mã Tây Lăng.”
Mặc Tu Nghiêu hài lòng gật đầu, “Hiểu là tốt rồi. Không cần phải gấp…Cho các ngươi thêm ba ngày. Mở ra cửa thành Biện thành, có làm được hay không?”
Mấy tiểu tướng do dự, bọn họ đều là tướng lãnh trẻ tuổi được Mặc gia quân tỉ mỉ bồi dưỡng. Mặc dù kinh nghiệm lâm chiến không nhiều nhưng một khi đã không còn tự cho mình là cao thì họ đã thấy được vị trí và năng lực của mình. Cho nên, Vương gia có thể phó thác trọng trách cho bọn họ, bọn họ tự nhiên rất cao hứng nhưng hiện tại, để cho bọn họ một lời chắc chắn khẳng định trong vòng ba ngày có thể đánh hạ biện thành thì bọn họ vẫn có chút chần chờ.
Mặc Tu Nghiêu khiêu mi, “Thế nào? Hôm qua còn nhao nhao nói muốn đạp đổ Biện thành mà hôm nay mới đánh một trận đã hù dọa lá gan các ngươi rồi?”
“Không có! Chúng mạt tướng có thể!.” Các tướng lĩnh trẻ tuổi đỏ mặt lớn tiếng lên tiếng.
“Mạt tướng lĩnh mệnh!.”
Mặc Tu Nghiêu buông lỏng tựa lưng vào ghế ngồi, hài lòng gật đầu cười nói: “Rất tốt…ba ngày sau..Bản vương muốn thấy cửa thành Biện thành mở ra, Mặc khác,…chuyện công thành liền giao cho các ngươi. Lữ tướng quân bọn họ có chuyện quan trọng khác…đã không còn trong quân doanh nữa rồi.” Mọi người sững sờ, lúc này mới phát hiện những tướng lãnh tương đối lớn tuổi có kinh nghiệm đều không có ở đây, lúc này đứng trong đại trướng cơ hồ đều này những người trẻ tuổi dưới ba mươi. Chuyện này là sao? Bọn họ ngay cả tìm người thỉnh giáo cũng không được rồi.
Đợi đến lúc những tiểu tướng đã hồn vía lên mây này lui ra, Diệp Ly ngồi đọc sách một bên mới ngẩng đầu lên hỏi, “ Mấy người trẻ tuổi này liệu có ổn không?”
Trác Tĩnh và Tần Phong đứng hầu cách đó không xa liếc mắt nhìn nhau, không nhịn được cúi đầu cười một tiếng. Mỗi lần nghe Vương phi nói đến những nhóm tiểu tướng này luôn khiến cho người ta phá lệ buồn cười. Quả thật những tướng lãnh trẻ tuổi này dưới bất cứ tình huống nào cũng có thể xưng là tiểu tướng, nhưng ngay cả như vậy thì đa số những người nay còn lớn hơn Vương phi hai tuổi. Hơn nữa, Vương phi nhìn qua thậm chí còn trẻ hơn cả tuổi thật, một cô nương hai mươi gọi một đám nam tử hơn hai mươi là người trẻ tuổi thật khiến cho người ta cảm thấy vô cùng quái dị.
Mặc Tu Nghiêu lười biếng nói: “Danh kiếm phải trải qua nhiều lần gọt giũa mới có thể thành. Bọn họ còn quá non, bị đả kích nhiều lần đối với họ không phải là chuyện xấu.”
“Đả kích này sẽ không quá lớn chứ?” Đừng nói những người trẻ tuổi này mà ngay cả Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu cũng đang nghiên cứu phòng ngự trong Biện thành. Cho dù là Mặc Tu Nghiêu thì cũng không thể nói có thể dùng cường công mà mở ra cổng Biện thành. Huống hồ, cách giao chiến tiêu hao nhiều sinh lực như vậy đối với binh lực xâm nhập thủ phủ Tây Lăng có hạn như bọn họ là không thích hợp.
Mặc Tu Nghiêu không thèm để ý, “A…Đợi đến khi bọn họ có thể thừa nhận đả kích này thì đại đa số những đả kích sau này bọn họ sẽ có thể đối phó được.” Áp lực hai đại danh tướng Tây Lăng mang lại tuyệt đối là đủ, cũng để cho hắn nhìn một chút xem hai vị này rốt cuộc đã già hay chưa.
Vì vậy, mấy tướng lĩnh trẻ tuổi Mặc gia quân lại bắt đầu mỗi ngày công kích Biện thành. Nhưng mà phòng ngự Biện thành đến một giọt nước cũng không lọt, không có một tia dấu vết có thể bị rung chuyển. Đến nỗi hai ngày sau, quân coi giữ trên Biện thành dứt khoát không để ý khiêu khích phía dưới. Chỉ cần bên dưới chưa công kích tới cửa thành, không có ai leo tường thành thì quân coi giữ phía trên đa số thời điểm đều là nên làm gì thì làm. Đối mặt với tình huống như vậy, nhóm tiểu tướng rõ ràng cảm nhận được sự khinh bỉ cùng đắc ý của quân địch. Đối phương không phải là sợ bọn họ mà căn bản là khinh thường không thèm để ý đến bọn họ. Điều này làm cho nhóm tiểu tướng tuổi trẻ khí thịnh không cách nào nhịn được, dứt khoát thay phiên nhau đứng dưới thành mắng lên, ngay cả bát đại tổ tông của Long Dương và Chu Diễm cũng thăm hỏi đến. Mặc Tu Nghiêu ở hậu phương thấy bọn họ như vậy liền cười nghiêng ngả.
Mà trong lúc đó, bên trong Biện thành hai vị lão tướng quân cũng đều rất thích, “Ha ha… Mấy tiểu tử này thật thú vị, lão phu thích!.”
Bọn họ thích nhưng người khác không thích nổi. Ngay cả Lôi Đằng Phong cũng không nhịn được lo lắng nói: “Long Tướng quân, Chu Tướng quân, chẳng lẽ chúng ta cứ mặc kệ không quản như vậy sao? Mặc cho bọn họ mắng như vậy à?” Long Dương nhàn nhạt nói: “Mắng mấy câu cũng không mất đi khối thịt nào, có tốn cũng không tốn tướng miếng của ngươi, ngươi gấp cái gì hả?”
Nhưng mà đám tiểu tử kia mắng rất khó nghe mà! Các tướng lĩnh đứng đó yên lặng nói trong lòng.
“ Cứ mặc kệ bọn họ phách lối như vậy liệu có ảnh hưởng đến sĩ khí quân ta không?” Lôi Đằng Phong cau mày nói. Chu Diễm cười lạnh một tiếng nói: “Bị người mắng mấy câu mà đã tổn hại sĩ khí vậy thì còn đánh trận gì nữa? Mặc khác, người ta mắng ngươi mấy câu ngươi lại không biết mắng lại hả?”
Mọi người khác nhau mà, bọn họ là muốn đánh trận chứ không phải theo bọn người kia đấu nước miếng đâu.
Long Dương lắc đầu thở dài hỏi: “ Các ngươi cảm thấy chiến lực Mặc gia quân thế nào?”
Lôi Đằng Phong nhíu mày một cái, có chút nghi ngờ nói: “Mặc gia quân quả thật dũng mãnh nhưng mà…cũng không lợi hại như trong truyền thuyết. Hơn nữa, tài nghệ của tướng lãnh thoạt nhìn không tệ nhưng cũng không cảm thấy đặc biệt cao siêu gì. Chẳng lẽ….bọn họ đang giấu diễm thực lực để chúng ta buông lỏng cảnh giác sao?” Long Dương nói: “Mấy ngày nay, lãnh binh công thành đều là mấy tiểu tướng chưa tới ba mươi. Mặc gia quân chủ tướng hiện đang làm gì? Núp trong đại trướng ngủ nướng sao?”
Nghe lời Long Dương nói, Lôi Đằng Phong càng thêm bất an. Hắn quả thật chú ý thấy mấy ngày nay công thành đều là những khuôn mặt trẻ tuổi xa lạ. Đừng nói là Mặc Tu Nghiêu, ngay cả mấy người quen thuộc như Lữ Cận Hiền, Phượng Tam vân vân đều không lộ mặt mũi, “Bọn họ đây là muốn làm gì? Tướng quân, kính xin tướng quân chỉ điểm.”
Long Dương và Chu Diễm thở dài nói: “Mau chóng cho người đi tra xem Mặc Tu Nghiêu còn có Lữ Cận Hiền mấy người này rốt cuộc ở trong đại doanh Mặc gia quân nữa không!.” Đừng nói là Lôi Đằng Phong mà ngay cả bọn họ cũng không nghĩ ra Mặc Tu Nghiêu đây là muốn làm gì. Nếu nói Mặc Tu Nghiêu có thời gian theo chân bọn họ giằng co thì đây tuyệt đối không có khả năng. Cho dù Mặc gia quân dọc đường đi chiến thắng liên tiếp thì nơi này vẫn như cũ là nội địa Tây Lăng. Một khi chiến sự bị trì hoãn lâu thì không nói Lôi Chấn Đình mang quân trở về viện trợ mà những viện quân từ nơi khác cũng sẽ dần dần chạy tới. Đến lúc đó Mặc gia quân liền lâm vào vòng vây của trăm vạn đại quân Tây Lăng.
Cho nên, Mặc gia quân tuyệt đối không thể kéo dài thời gian. Nếu nói những thứ như đường tắt khác thì cũng không thể nào, những người khác không nói, chỉ riêng Chu Diễm đã ở Biện thành hơn hai mươi năm, cảnh vật chung quanh Biện thành không ai rõ hơn hắn. Chung quanh Biện thành đất đai bằng phẳng, bên ngoài thành có sông đào bảo vệ quanh thành. Ngoại trừ cường công thì tuyệt nhiên không có biện pháp khác, mà muốn đi vòng qua Biện thành thì cũng không thể nào, Biện thành tọa lạc tại nơi giao nhau giữa phương đông và phương tây, nếu như không thu được Biện thành thì Mặc gia quân cho dù có đi vòng qua được thì quân nhu vật tư cũng có thể tùy thời bị chặt đứt.
Trong lòng Lôi Đằng Phong phát lạnh, vội vàng lên tiếng: “Vâng, vãn bối lập tức cho người đi thăm dò.”
Phất tay để mọi người lui ra, Chu Diễm có chút mệt mỏi thở dài nói: “Già rồi, già rồi…” Long Dương nhìn hắn cười nói: “ Thế nào? Mặc Tu Nghiêu so với Mặc Lưu Danh thì thế nào?” Chu Diễm lắc đầu nói: “Khó mà nói, ít nhất lần này khả năng che dấu ý đồ của Mặc Tu Nghiêu mạnh hơn cha hắn. Năm đó, ta ít nhất còn đoán được năm phần ý định của Mặc Lưu Danh, nhưng mà hiện tại.. ta thật sự không đoán được Mặc Tu Nghiêu muốn làm gì. Thật sự là, lão không thể không phục.” Nói lời này, trong đó không khỏi nhiều hơn vài phần thê lương. Lão tướng quân tóc bạc mặt hồng, chẳng phải là chuyện bi ai trong đời hay sao.
Nghe vậy, Long Dương cũng không khỏi ảm đạm. Nếu như là Long Dương lúc còn trẻ thì hôm nay tuyệt đối sẽ không ngồi chỗ này mà tán ngẫu, sát thần Tây vực năm đó, cho tới bây giờ vẫn luôn là tự mình ra tay chứ không phải là bị động thủ thành như vậy. Nhưng mà hiện tại, bọn họ…còn lên được chiến mã sao?
“ Lão Long này, chúng ta…thủ được Biện thành sao?” Đưa mắt nhìn xa xa dưới thành, xuyên qua lỗ châu mai nhìn lại, nơi xa một tinh kỳ màu đen bay phất phơ sát khí bức người, mấy tiểu tướng trẻ tuổi hạ miệng khiêu chiến mặc dù non nớt nhưng tràn đầy tinh thần cùng ý chí chiến đấu mà bọn họ đã không còn. Nếu như song phương không đối lập thì hắn cũng không nhịn được mà tán thưởng một sư đoàn tinh nhuệ như vậy. Lần đầu tiên trong đời, Chu Diễm có chút không dám chắc hỏi.
Long Dương cười nhạt nói: “ Sống tận trung, chết tẫn mạng. Làm hết sức là được. Chu Diễm, đây là lần đầu tiên ta nghe được ngươi lại không có tinh thần như vậy.”
Chu Diễm lắc đầu một cái, cười khổ nói: “Đại khái là đã nhiều năm không ra chiến trường rồi. Cũng được…Lúc sinh thời có thể cùng hậu nhân Định Vương phủ giao thủ thì cũng được an ủi rồi.”
“Đừng có nói mấy lời xúi quẩy nữa, đừng tưởng là ta không biết trong tay ngươi còn một đội tinh binh nhé. Cho dù không giữ được Biện thành thì những người đó cũng đủ để cùng Mặc gia quân đánh một trận.” Long Dương liếc hắn một cái, nhàn nhạt nói. Chu Diễm sau khi bị tước binh quyền cũng không ẩn cư nơi sơn dã như hắn, cũng không biệt tăm biệt tích như Phong Ngạo mà lựa chọn định cư ở nơi phồn hoa như Biện thành, thậm chí không tiếc bị Trấn nam vương phủ giám thị. Cũng là bởi vì trong tay hắn còn một đội quân tinh binh mà người ngoài không biết. Cho dù là Trấn Nam Vương cũng không biết chuyện này, nhưng Long Dương cũng giống Chu Diễm năm đó giao tình sâu đậm với Tuyên Văn đế đương nhiên là biết. Bởi vì lúc đầu thời điểm Tuyên Văn đế giao đội tinh binh này cho Chu Diễm thì hắn cũng ở bên cạnh. Mà nhiệm vụ quan trọng nhất của đội tinh binh này chính là đề phòng bị Định Vương phủ. Tiên Hoàng mưu tính sâu xa, trừ việc không chọn được một người thừa kế ưu tú thì bất cứ phương diện này cũng đủ để người ta khâm phục.
Chu Diễm ngẩn ra, lông mày hoa râm dần dần nhíu lại. Đột nhiên trầm giọng nói: “Nguy rồi!.”
“Sao vậy?” Long Dương không hiểu.
Chu Diễm nói: “ Nhất định là Định Vương phủ đã biết được sự tồn tại của đội tinh binh kia!.”
“Làm sao có thể?” Long Dương không khỏi xụ mặt xuống, đội tinh binh này chính là binh mã bí ẩn nhất Tây Lăng. Ngay cả Trấn Nam Vương lúc nào cũng giám thị Chu Diễm cũng không biết thì làm sao Định Vương phủ lại biết được? Chu Diễm nhắm mắt nói: “Mặc gia quân lần này tiến công Tây Lăng tuyệt đối không phải là tình cờ cao hứng, chỉ sợ Mặc Tu Nghiêu đã sớm tính toán tốt rồi. Nếu như hắn đã sớm có ý định, sao có thể không phái người âm thầm điều tra?”
“Ngươi là nói…”
“Sáu năm trước, ta và ngươi đều cho rằng Định Vương sẽ tiến công Tây Lăng, nhưng cuối cùng lại không phát sinh chuyện gì.”
Long Dương biến sắc nói: “Ý của ngươi muốn nói, từ khi đó Mặc Tu Nghiêu đã bắt đầu tính toán làm thế nào thu được Tây Lăng ta. Lúc ấy hắn ngừng lại chỉ bởi vì hắn chưa chuẩn bị xong sao?”
Chu Diễm gật đầu, thở dài nói: “Hiện tại, hắn đã chuẩn bị xong. Ngay cả Lôi Đằng Phong trước khi đến cũng không biết ngươi ở Biện thành, nhưng mới vừa rồi ngươi cũng nghe rồi đấy? Những người trẻ tuổi kia ngay cả ngươi cũng mắng. Nói như vậy bọn họ đã sớm biết ngươi đang ở Biện thành.”
Trên gương mặt đầy nếp nhăn của Long Dương nhiều thêm mấy phần tái nhợt, “Mặc Tu Nghiêu căn bản không có ý định tấn công Biện thành. Hắn ở Biện thành chẳng qua là tính toán trước tiêu diệt đội tinh binh của ngươi.!”
“Hiển nhiên là như thế.”
“Vậy bây giờ….”
Chu Diễm lắc đầu nói: “Hiện tại ta và ngươi ai cũng không ra khỏi đây được, chỉ đành nghe theo mệnh trời thôi.”
Trong phòng trầm mặc trong chốc lát, Long Dương đột nhiên phanh một cái vỗ vào mặt bàn, cả giận nói: “Mặc cho số phận cái rắm! Lão phu chinh chiến cả đời nếu như mặc cho số phận thì đã sớm chết mục xương rồi! Mặc Tu Nghiêu muốn vây khốn chúng ta phải không? Lão phu liền muốn nhìn một chút xem chỉ bằng mấy tiểu tử kia..thì có thể vây trụ được ai? Lão phu không tin…chỉ bằng bốn mươi vạn binh lực của hắn mà trăm vạn binh lực của ta lại không dùng được.”
Mặc gia quân dù có tinh nhuệ đi nữa thì cũng chỉ có bốn mươi vạn binh mã, Biện thành hôm nay có năm mươi vạn nhân mã, hơn nữa trong tối còn có mười mấy vạn tinh binh, binh lực đã vượt xa Mặc gia quân. Nếu như vậy mà còn bị vây ở Biện thành thì bọn họ không bằng cầm kiếm cắt cổ cho nhanh đi!
Chu Diễm trong mắt lóe lên một đạo tinh quang, “Ngươi nói đúng, người đâu, mời Thế tử Trần Nam Vương tới đây.”