Lý Mật nhìn thấy Đan Hùng Tín do dự, nhẹ giọng nói: “Hùng Tín, ta biết ngươi sợ ta hại tính mạng của Từ Thế Tích. Được rồi, ta đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi làm cho hắn đến đây, ta chỉ khuyên bảo, sẽ không hại tính mạng của hắn. Nếu như vi pham lời ấy tất sẽ trời tru đất diệt!”
“Hùng Tín, Bồ Sơn Công đã hết lòng, hôm nay mấu chốt cũng ở trên người ngươi. Ngươi nếu không đồng ý, mấy ngàn binh sĩ của chúng ta cũng là vô công mà về!” Phòng Hiến Bá khuyên.
Phòng Huyền Tảo thở dài nói: “Hùng Tín, hai quân giao chiến, đều vì chủ của mình. Ngươi nếu còn lòng dạ đàn bà, không khỏi phá hủy một phen khổ tâm của Bồ Sơn Công”.
Đan Hùng Tín nhìn thấy tất cả mọi người ánh mắt sáng quắc, đều đối với hắn rất là bất mãn, thở dài nói: “Được rồi, ta sẽ khiến cho Từ Thế Tích đến đây. Hắn tới hay không ta không biết, nhưng Bồ Sơn Công người cần phải nhớ kỹ lời mới vừa nói qua”.
Lý Mật lộ ra vẻ vui mừng, gật đầu nói: “Ta tuyệt không lừa dối”.
***
Thành Tương Dương dựa vào nước, địa thế hiểm yếu.
Cách đó không xa có một sơn cốc, bốn phía ngọn núi vây quanh, trong cốc cây rừng xanh biếc, khắp nơi trên đất là hoa dại, có chút u tĩnh.
Trên đầu tiếng chim kêu không dứt bên tai, càng lộ vẻ thanh u trong cốc, một tiều phu đốn củi đang quay về. Hoàng hôn mặt trời sắp lặn, nghiêng nghiêng ở núi xa, cấp cho núi xanh một tầng phấn hồng.
Tiều phu hát vang một bài sơn ca, vốn đợi xuyên qua cốc mà quay về trong nhà. Khi mới đến cửa cốc, đột nhiên có chút khó có thể tin vào hai mắt của mình.
Chỉ thấy được sơn cốc từ trước vốn không có một bóng người lại có đại quân đến đóng, mới muốn kinh hô, thì vù một mũi tên đã phóng tới, ngay giữa cổ họng.
Tiều phu ôm cổ họng, mềm nhũn mà ngã xuống đất, nhìn ánh tàn dương thảm thiết mà trong lòng mờ mịt, không biết mình vì sao mà chết.
Một binh lính từ trong cốc chạy đi, trực tiếp tới sườn núi gặp một tướng quân nói: “Trình tướng quân, tiều phu liệp hộ phụ cận nơi này đều đã bị chúng ta giết sạch. Đã không người nào có thể đi tiết lộ tin tức”.
Trình Giảo Kim thân mang khải giáp, đứng ở sườn núi nhìn về phía thành Tương Dương ở nơi xa, nhẹ giọng nói: “Ta biết rồi, ngươi đi xuống phân phó binh sĩ chớ có nhóm lửa, ai trái lệnh chém. Tạm thời nghỉ ngơi, giờ Dậu chuẩn bị, ngựa ngậm hàm thiếc, người ngậm cây cỏ, chuẩn bị xuất phát”.
Binh lính ứng tiếng, vội vàng xuống núi. Gió núi phây phây, tay áo lất phất, Trình Giảo Kim trong lòng nhiều ít có chút kích động. Lý Mật muốn tấn công Tương Dương, điều này cũng ngoài dự liệu của hắn.
Nhưng Bồ Sơn Công túc trí đa mưu, luôn luôn có thể làm những điều mà người ta không thể.
Có thể làm những điều mà người ta không thể? Khi nghĩ tới đây, Trình Giảo Kim lại nghĩ tới Tiêu Bố Y, bất đắc dĩ lắc đầu. Một núi không được phép có hai hổ. Lý Mật cùng Tiêu Bố Y sớm muộn cũng đánh một trận, thật không ngờ Lý Mật lại tuyên chiến nhanh như vậy.
Cô đơn nhìn về phía thành Tương Dương, Trình Giảo Kim đột nhiên cảm thấy cảnh này có chút quen thuộc, rốt cuộc đã gặp qua ở nơi nào. Trình Giảo Kim lâm vào trầm tư.
Đột nhiên nghĩ tới, đó là Trương tướng quân khi đứng ở Phương Sơn, cũng là bộ dáng như vậy.
Trương tướng quân lúc ấy mặc dù bên người có ba tướng, nhưng đều cách hắn rất xa. Cũng cô đơn một mình không khác gì hắn hiện tại.
Ba tướng thật ra tâm tư sớm đã không có ở trong việc chinh thảo, nhưng Trương tướng quân cơ trí như vậy, có thể nào mà nhìn không ra? Có lẽ, có đôi khi, có những người, tới lúc bất đắc dĩ đều không khỏi lừa mình dối người.
Trương tướng quân? Khi nghĩ tới ba chữ này, Trình Giảo Kim khóe miệng có sự khổ sở nhàn nhạt, thoáng qua lại cười cười, lẩm bẩm nói: “Ta không phải La Sĩ Tín. Ta cũng không phải Tần Thúc Bảo!”
Lời nói yếu ớt như tơ, mặt trời rốt cuộc đã ngã về tây, sơn cốc không còn ánh sáng, bao phủở trong bóng đêm mông lung.
Gió núi lại khởi, khí trời đầu mùa xuân cũng có chút gió lạnh…
***
Đã vào đêm, Từ Thế Tích tọa trấn Tướng quân phủ, mày cau lại, xử lý công văn trên án, thỉnh thoảng lại viết vài chữ.
Hôm nay đại nghiệp mới bắt đầu, mọi thứ đều khó khăn, hắn phải toàn lực ứng phó, lúc này mới có thể không phụ trọng trách mà Tiêu Bố Y giao phó.
Đỗ Như Hối chưởng quản nhân viên ba quận mà chọn lựa cùng phân công. Ngụy Chinh phụ trách công việc xuất quân hậu cần, việc này đều là phi thường hỗn tạp, cần phải là người có năng lực mới có thể làm cho gọn gàng ngăn nắp. Hắn thì phụ trách tổng điều độ ba quận cùng phân tích chi tiết tình hình ở các quận xung quanh.
Tiêu Bố Y thật sự quá bận, đây là cái nhìn của Từ Thế Tích, Tiêu Bố Y cũng đáng được người khác đem tính mạng giao cho hắn. Đây cũng là cái nhìn của Từ Thế Tích.
Nhìn thấy Tiêu Bố Y chay nam chạy bắc, Từ Thế Tích cũng không đành lòng, nhưng cũng không thể tránh được, bởi vì có một số việc lại chỉ có Tiêu Bố Y mới có thể xử lý.
Tiêu Bố Y có lẽ không có nhân mạch sĩ tộc khổng lồ, nhưng hắn bằng vào hai bàn tay của mình, cũng đã đánh ra một mảng thiên địa.
Đơn độc nói chuyện ở thảo nguyên, người nào cũng không thể làm được tới mức như hắn, cho dù mang theo đại quân đi cũng không được. Rất nhiều chuyện cần chính là sự khéo léo, chứ không phải là lực!
Nghĩ tới đây, Từ Thế Tích cười cười, lại cầm một công văn. Hắn muốn đem tất cả công chuyện lọc lại, bằng phương thức ngắn gọn nhất nói cho Tiêu Bố Y biết, lúc này mới có thểtiết kiệm thời gian cho Tiêu Bố Y.
Rất nhiều người chỉ thấy được đánh một trận là thành công, cũng không biết được càng là danh tướng thì công tác phân tích lại càng bao la như biển.
May mắn có thể thắng nhất thời, nhưng tuyệt đối thắng không được một đời!
Nhưng khi hắn cầm lấy công văn, đột nhiên cảm thấy có chút phiền lòng, đó là bởi vì người nhà hắn. Từ sau khi chiếm cứ Tương Dương, hắn đã phái binh sĩ đi đón phụ thân, nhưng ở nhà đã không còn ai! Chuyện này làm cho hắn mơ hồ cảm thấy có chút không ổn, Địch Nhượng biết hắn một người có hiếu, chẳng lẽ phụ thân đã bị Địch Nhượng đưa tới Ngõa Cương? Từ Thế Tích âm thầm cau mày, nắm chặt nắm tay.
“Từ tướng quân, có thư của người” Ngoài cửa có vệ binh nhẹ giọng nói.
Từ Thế Tích đưa tay tiếp nhận thư, nhìn qua sắc mặt không thay đổi, khoát tay nói: “Ngươi lui ra đi”.
Binh sĩ lui ra, Từ Thế Tích lại ngồi trong chốc lát, trong ánh mắt hàm ý vạn nghàn.
Đợi khi đèn cầy đã tắt, Từ Thế Tích lúc này mới đứng lên, sửa sang lại trang phục cùng yêu đao, chậm rãi đứng dậy, như trên người nặng cả ngàn cân.
Một đêm này, thoạt nhìn, nhất định sẽ không bình thản!
Hắn ra khỏi phủ tướng quân, không dẫn theo binh sĩ, đi một mình tới một ngõ nhỏ, do dự chốc lát, rồi sải bước mà đi vào, tới cuối ngõ nhỏ, nhìn thấy một cánh cửa nhỏ, đưa tay gõ vài cái.
Cửa nhỏ không người tự mở, ở giữa đình viện có một cái bàn tròn, ở trên đặt một ngọn đèn, sau bàn là Đan Hùng Tín đang ngồi, dưới ánh đèn vàng vọt chiếu rọi, sắc mặt âm tình bất định.
Từ Thế Tích nhìn thấy quả nhiên là Đan Hùng Tín, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, xông về phía trước hai bước, thấp giọng nói: “Hùng Tín, quả nhiên là ngươi, ngươi thế nào…”
Lời còn chưa dứt, cửa nhỏ phía sau chợt sầm một tiếng đã đóng lại, Từ Thế Tích thân thể cứng ngắc, chậm rãi nhìn về phía sau, chỉ thấy được một người đang đứng ở bên cạnh, mỉm cười nhìn hắn nói: “Từ Thế Tích, đã lâu không gặp”.
Từ Thế Tích lui ra phía sau hai bước, sắc mặt khẽ biến nói: “Lý Mật, sao lại là ngươi?”
Tiếng bước chân vang lên, mấy người trước sau đi ra, còn có mấy tráng hán cầm đuốc, đem đình viện tối tăm làm cho sáng lên như ban ngày, Phòng Huyền Tảo, Vương Bá Đương, Phòng Hiến Bá đều ở trong số đó.
Từ Thế Tích thủ án lên chuôi đao, tuy đại địch là Lý Mật ở phía trước, nhưng lại nhìn về phía Đan Hùng Tín, cười khổ nói: “Hùng Tín. Thật là ngươi tìm ta đến đây?”
Đan Hùng Tín gục đầu xuống, có chút xấu hổ nói: “Thế… Tích, Bồ Sơn Công… muốn tìm ngươi nói chút chuyện…”
Từ Thế Tích thở ra một hơi, buông lỏng toàn thân, “Nói chuyện gì?”
Lý Mật còn chưa nói chuyện, Phòng Huyền Tảo đã cười nói: “Từ Thế Tích. Thường có câu, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Bồ Sơn Công bất kể khúc mắc trước đây, cố ý đem ngươi chiêu tới trọng dụng. Hôm nay thiên hạ đại loạn, Bồ Sơn Công công Kim Đê quan, giết Trương Tu Đà, đoạt quận Huỳnh Dương, bước tiếp theo sẽ là lấy Đông Đô, trở thành bá chủ Trung Nguyên, Thế Tích ngươi sớm ngày quy phục, còn hơn ở tại Tương Dương làm chuyện vô bổ. Bồ Sơn Công nếu là hoàng đế, chúng ta đều là khai quốc công thần!”
Từ Thế Tích cười cười, “Lấy Đông Đô sao? Ta chỉ sợ Bồ Sơn Công muốn mưu đồ Quan Trung. Tương Dương chính là bàn đạp để lấy Quan Trung, Bồ Sơn Công đường xa đến đây, quá nửa là tới lấy Tương Dương rồi”.
Lý Mật rốt cuộc cười rộ lên, “Thế Tích, ngươi quả là đại tài, một lời thì đã phá vỡ thiên cơ”.
Từ Thế Tích cười khổ nói: “Ta bất quá chỉ là xong chuyện mới biết, tin lầm hạng người như hắn, thì tính là đại tài gì”.
Đan Hùng Tín trong lòng áy náy, chỉ có thể bảo trì sự trầm mặc.
Lý Mật cười nói: “Ta nói ngươi có là ngươi có. Thế Tích, ngươi thông minh như thế, ta cũng không nói quanh quẩn. Hôm nay mời ngươi đến, chính là muốn dựa vào lực của ngươi, mở cửa thành cho binh sĩ tiến vào. Ngươi nếu giúp ta, ngày sau vinh hoa phú quý, thăng quan tiến tước đều là công đầu”.
Xoảng một tiếng, Từ Thế Tích rút yêu đao ra, “Ta nếu không đáp ứng?”
Lý Mật ánh mắt có sự trào phúng, “Từ Thế Tích, với khả năng của ngươi, dưới tay ta bất quá chỉ có ba chiêu!”
Từ Thế Tích cũng không nói nhảm, trong tiếng quát lớn, ánh đao lóe lên, nhưng lại hướng về phía Đan Hùng Tín mà thối lui.
Đan Hùng Tín đứng lên, thối lui đến sang một bên, đã cho Từ Thế Tích một con đường xông ra, hai gã tráng hán tiến lên ngăn đón, lại bị hắn một đao chém gục một người, hai bước cấp bách vọt tới, đã tới dưới chân tường, mới muốn nhảy lên thì phía sau đã có tiếng gió đánh tới.
Từ Thế Tích kinh hãi, biết Lý Mật đã ra tay, không để ý tới bản thân, trở tay một đao chém trở về.
Đao pháp cương mãnh, thẳng như liều mạng!
Lý Mật ra tay kẹp một cái, đơn đao đã bị dánh bật bay lên tận trời, lại trở tay đã như mong ưng, chộp lấy cổ họng của Từ Thế Tích, đã đem Từ Thế Tích đè lên trên vách tường.
“Không được giết hắn!” Đan Hùng Tín hét lớn một tiếng, vội vàng chạy tới.
Lý Mật mỉm cười buông lỏng tay ra, nhưng vẫn không rời cổ họng Từ Thế Tích.
Từ Thế Tích ánh mắt lành lạnh, cũng không nhìn Đan Hùng Tín, thanh âm lạnh lùng nói: “Lý Mật, ngươi có thể giết ta, nhưng nếu muốn làm cho ta mở cửa thành, thì đó là si tâm vọng tưởng!”
“Tính mạng cũng có thể không cần?” Lý Mật thở dài nói: “Thế Tích, trong loạn thế tại sao phải trung nghĩa? Tiêu Bố Y có thể cho ngươi cái gì, ta cũng có thể cho”.
Từ Thế Tích khóe miệng nhếch lên: “Tiêu Bố Y có thể cho ta nhân nghĩa. Ngươi có thể sao?”
Đan Hùng Tín thế khó xử, không biết như thế nào cho phải, từ khi hắn lừa gạt Từ Thế Tích đến đây cho tới bây giờ, Từ Thế Tích cũng không có thèm liếc nhìn hắn một cái, càng không có nói với hắn một câu. Nhưng chính bởi vì như vậy, mới làm cho hắn trong lòng lại càng khó chịu.
Lý Mật cũng không tức giận, thản nhiên nói: “Nhân nghĩa rất đáng giá sao, không biết so với hiếu đạo, nhân nghĩa có thể quý trọng bao nhiêu?”
Từ Thế Tích sắc mặt đại biến, ánh mắt đã hướng nhìn về phía sau Lý Mật, chỉ thấy hai gã tráng hán đang giải một lão giả đi tới, lão giả tóc bạc phơ, đúng là Từ Cái cha hắn!
Hắn thật không ngờ phụthân không có rơi vào tay Địch Nhượng, lại bị Lý Mật bắt đi.
Đan Hùng Tín cũng sửng sốt, khó có thể tin được, sắc mặt biến cực kỳ khó coi, không khỏi nhớ tới Tần Thúc Bảo lúc đầu!
Từ Thế Tích nghiến răng mà nói: “Bồ Sơn Công, ngươi tự cho là anh hùng hào kiệt, bá chủ Trung Nguyên, mưu đồ thiên hạ, làm chuyện đường đường chính chính, mà lại uy hiếp người ngoài như thế, không cảm thấy bản thân không khỏi vô cùng hèn hạ sao?”
Lý Mật lạnh nhạt nói: “Kẻ thành đại sự không câu nệ tiểu tiết mà thôi”.
Từ Cái nhìn thấy con mình, nước mắt tung hoành, lớn tiếng nói: “Thế Tích, chớ để ý tới ta”.
Từ Thế Tích mắt lộ ra vẻ thống khổ, cắn dập cả môi, “Lý Mật, ngươi…” Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m
“Thế Tích, ta vẫn là câu nói kia. Tiêu Bố Y có thể cho ngươi cái gì, ta cũng có thể cho, nhưng trong loạn thế này, nhân nghĩa nào có đường sống?” Lý Mật nhẹ giọng nói: “Ngươi thông minh như thế, cũng biết không từ thủ đoạn mới có thể thành tựu bá nghiệp, Cao Tổ, Văn Đế người nào mà không phải như thế? Nếu lòng dạ đàn bà như Sở Bá Vương, bất quá chỉ có kết quả tự vận mà chết thôi”.
Đan Hùng Tín đột nhiên tiến lên nói: “Bồ Sơn Công. Xin thả cha của Thế Tích ra, ta cho dù bất nhân, nhưng loại chuyện này cũng làm không được, không khỏi làm cho người trong thiên hạ trong lòng lạnh lẽo”.
Phòng Huyền Tảo ở một bên nói: “Hùng Tín, thành đại nghiệp phải không từ thủ đoạn, Từ Thế Tích vốn là tạm thời đầu nhập vào Tiêu Bố Y, rời khỏi Tiêu Bố Y cũng không tính là phản bội! Ngươi nếu đã đi theo Bồ Sơn Công, thì phải nghe theo mệnh lệnh của hắn, chớ để nhân nghĩa nhất thời mà làm hỏng đại sự!”
Đan Hùng Tín khóe miệng co quắp, gục đầu xuống.
Từ Thế Tích rốt cuộc liếc nhìn Đan Hùng Tín, khóe miệng cũng đã chảy ra máu tươi.
Lý Mật không nhìn Đan Hùng Tín, trầm giọng nói: “Thế Tích, ngươi trợ giúp ta mở cửa thành, ta sẽ tha cho cha con ngươi, còn có thể ghi cho ngươi công đầu. Ngươi nếu chối từ, chỉ sợ lưng đeo cái danh bất hiếu, cả đời ăn ngủ khó yên”.
Từ Cái đột nhiên hô to: “Thế Tích, chớ để ý tới ta!” Hắn phấn khởi khí lực, muốn giãy thoát ra, nhưng đại hán bên cạnh to lớn có lực, làm sao có thể vùng ra được!
Lý Mật đưa mắt ra hiệu, Phòng Hiến Bá đã rút đao nơi tay, gác ở trên cổ Từ Cái, Lý Mật trầm giọng nói: “Từ Thế Tích, ta không giết ngươi, bởi vì đáp ứng qua Hùng Tín, sẽ không nuốt lời, nhưng cũng không có đáp ứng hắn không giết lệnh tôn! Ta đếm ba tiếng, ngươi nếu vẫn không] quyết định, chớ trách ta đao hạ vô tình. Một…”
Mọi người im lặng, Từ Thế Tích chỉ nhìn phụ thân, thần sắc thống khổ. Ánh đuốc vang lên lụp bụp, như là tiếng lòng của hắn hiện giờ.
“Hai…” Lý Mật thong thả đọc ra.
Từ Thế Tích hít sâu một hơi, cắn răng nói: “Được. Ta đáp ứng ngươi!”
Hắn lời vừa nói ra, mọi người vẻ mặt khác nhau. Lý Mật mỉm cười mà buông tay ra, nhưng cũng không rời khỏi cánh tay của Từ Thế Tích. Hắn mặc dù bị thương, nhưng võ công thật sự cao hơn Từ Thế Tích nhiều, vẫn luôn cẩn thận không dám lơi lỏng.
Từ Cái buồn bã nói: “Thế Tích, con cũng chớ nên vì cha…”
Lão đối với Tiêu Bố Y cũng không có bất cứ cảm tình gì, chỉ thấy được con mình khó khăn như thế, thì biết Tiêu Bố Y ở trong lòng của Từ Thế Tích phân lượng không nhẹ, không khỏi trong lòng khó chịu, chỉ hận bản thân hữu tâm vô lực.
Lý Mật lại cười cười nói: “Thế Tích, nếu đã đáp ứng ta. Vậy tối nay ngươi phải giúp ta mở cửa thành, ngươi thấy thế nào?”
Từ Thế Tích sắc mặt xanh mét, chỉ có nói ra một chữ, “Được!”
Phòng Huyền Tảo lập tức phân phó xuống, chỉ chốc lát tiếng bước chân đã vang lên, hơn mười tráng hán dũng mãnh vào đình viện, nhưng lại đều mặc y phục của thành binh Tương Dương, Từ Thế Tích lẩm bẩm nói: “Thì ra các ngươi chủ mưu đã lâu!”
Lý Mật vẫn giữa lấy tay của Từ Thế Tích, mỉm cười nói: “Thế Tích quá khen”.
Mọi người đi ra khỏi ngõ hẻm, trực tiếp hướng về cửa thành Tương Dương mà đi đến, Phòng Hiến Bá cùng hai tráng hán canh chừng Từ Cái, thấp giọng nói: “Chớ có kêu to, nếu không sẽ hại tính mạng của con ngươi”.
Từ Cái mắt rưng rưng, cắn môi, không dám lên tiếng.
Mọi người nhanh chân mà đi, chừng một nén hương đã tới dưới cửa thành.
Thành lâu nhìn thấy có người đi lại đây, đã sớm cao giọng quát: “Là ai?”
Từ Thế Tích lạnh giọng nói: “Là ta, Từ Thế Tích! Hôm nay người nào gác cửa thành, có phải là Bối Bồi?”
Trên thành môn lộ ra một bóng người thon gầy, trầm giọng nói: “Từ tướng quân, đúng là thuộc hạ, không biết Từ tướng quân đêm khuya đến đây, là có chuyện gì?”
Lý Mật nắm chặt cánh tay Từ Thế Tích trong lòng có chút phấn chấn, Tương Dương có thể vào tay, là ngay trong lúc này!
Từ Thế Tích chậm rãi đi lên thành lâu, đám người Lý Mật theo sát sau. Phòng Huyền Tảo cùng Vương Bá Đương một trái một phải, Đan Hùng Tín cũng đi theo, nhưng vẫn cúi đầu không nói.
Dưới thành lâu là Phòng Hiến Bá dẫn theo hơn mười tráng hán canh giữ Từ Cái, chỉ sợ binh sĩ trên thành lâu nhìn ra sơ hở, chỉ cần cửa thành mở ra, bọn họ chiếm giữ cửa thành, chỉ cần giữ được chốc lát, thì Trình Giảo Kim đã mai phục ở bên ngoài rất nhanh sẽ xông vào công phá thành Tương Dương!
Từ Thế Tích đi tới trên thành lâu, thanh âm trầm ổn, “Mở cửa thành, có binh sĩ có công vụ cần ra khỏi thành”.
“Từ tướng quân có thủ dụ không?” Bối Bồi hỏi.
Từ Thế Tích bộ dáng thoạt nhìn như muốn ngất xỉu đi, “Ta còn cần có thủ dụ?”
Bối Bồi chăm chú nói: “Từ tướng quân người có quy định, đêm khuya ra khỏi thành, nhất định cần có thủ dụ của người, quy củ này không thể phá mà?”
Từ Thế Tích sờ tay vào ngực, lấy ra thủ dụ đưa cho Bối Bồi, Lý Mật âm thầm cau mày, vẫn cầm cánh tay của Từ Thế Tích, đề phòng hắn đột nhiên làm ra hành động gì, thật không ngờ Bối Bồi chỉ nhìn qua, đã cao giọng quát: “Mở cửa thành ra”.
Có một binh sĩ đi về phía cửa thành, Phòng Hiến Bá có chút khẩn trương, dẫn theo hơn mười người đi theo phía sau binh sĩ, chỉ chờ hắn mở khóa, sau đó chiếm lấy cửa thành. Lý Mật trong lòng đột nhiên có cảm giác cổ quái, trong lúc nhất thời nghĩ cũng không rõ là cái gì.
Bối Bồi lại cười nói: “Từ tướng quân, vị này là người nào, sao lại lạ mặt như thế?”
Hắn đưa ngón tay chỉ, Lý Mật chợt nghe một tiếch “tạch” vang lên, hàn quang đã đến mặt, không khỏi thất kinh.
Nguy cơ phát sinh không hề báo hiệu, hắn nằm mơ cũng không ngờ Bối Bồi này nói giết là giết!
Bất chấp khống chế Từ Thế Tích, một thế Thiết bản kiều ngửa ra sau, Từ Thế Tích như đã sớm có chuẩn bị, tung người vọt tới trước, tiện tay kéo Đan Hùng Tín lăn ra ngoài.
Đan Hùng Tín nhìn thấy Từ Thế Tích thoát vây thì trong lòng chợt vui, lại không nghĩ tới phản kháng, đã bị hắn kéo ngã xuống đất.
Phòng Huyền Tảo cùng Vương Bá Đương vẫn không rõ chuyện gì, Lý Mật lại thất kinh, thầm nghĩ không ổn, mới muốn vọt thân lên đuổi theo Từ Thế Tích, thật không ngờ Bối Bồi hai tay cùng vung lên, dưới chân dùng sức, cả người như là con nhím, ít nhất đánh ra hơn mười điểm hàn quang, kình đạo cực mạnh, giống như nỏ cứng vậy.
Lý Mật tuy võ công cái thế, tay không tấc sắt cũng không thể chống cự, lại lộn tiếp một vòng nữa, rời xa Từ Thế Tích thêm mấy bước…
“Phá cửa!” Lý Mật biết chuyện đã bại lộ, cũng không biết là đã xảy ra sai lầm nơi nào, chỉ kịp kêu to một tiếng, hy vọng Phòng Hiến Bá có thể giết binh sĩ, mở cửa thành ra.
Bối Bồi tựa hồ biết Lý Mật lợi hại, tất cả ám khí đều đánh về phía hắn, Phòng Huyền Tảo Vương Bá Đương lúc này mới tỉnh ngộ lại, mới muốn xông lên, Lý Mật đột nhiên quát lớn: “Nằm xuống!”
Hắn thanh âm vừa dứt, cả người đã nằm thẳng xuống.
“Vù vù” một loạt thanh âm vang lên, ở đối diện đã phóng tới nỏ tiễn rợp trời, làm cho trăng sao cũng thất sắc!
Vương Bá Đương nhanh chóng ngã xuống đất, Phòng Huyền Tảo lại chậm một bước, bị vài mũi nỏ tiễn bắn trúng đùi, bi thảm kêu lên một tiếng.
Lý Mật tuy là gan lớn, nhưng nhìn thấy loại thanh thế này cũng lạnh người, loại nỏ tiễn này hơn xa cung tên, không phải con người có thể ngăn cản, ý niệm trong đầu vừa chuyển, đã chụp lấy Vương Bá Đương, Phòng Huyền Tảo nhảy xuống đầu thành. Hắn mới vừa hạ xuống, chỉ nghe trên đỉnh đầu lại vang lên tiếng “vù vù”. Nỏ tiễn bắn ra cơ hồ là sạt qua da đầu của ba người, hàn khí lành lạnh.
Lý Mật gặp nạn càng mạnh, người đang ở trong không trung, nhanh chóng dùng sức vứt hai người ra, trở tay rút đao, liêng tục bổ ra ba đao lên trên tường thành.
Rắc một tiếng, đơn đao gẫy đoạn, nhưng chỉ có như vậy mới tạm hoãn được thế xuống, tường thành mặc dù cao, Lý Mật hạ xuống vẫn bình yên vô sự, hắn đưa tay tiếp được Vương Bá Đương cùng Phòng Huyền Tảo, lại ở phía cửa thành có tiếng kêu thảm thiết vang lên, nghe ra chính là từ hơn mười tráng hán của mình. Lý Mật không khỏi lại càng kinh hãi, kế hoạch của hắn tuyệt không sơ sót, nhưng sao lại bị người phá giải? Từ Thế Tích nếu có chuẩn bị, chẳng lẽ ngay cả tính mạng của Từ Cái cũng từ bỏ?
“Bồ Sơn Công!” Đan Hùng Tín không rõ ra sao, nhìn thấy Lý Mật gặp nạn nhảy xuống thành lâu, giãy khỏi Từ Thế Tích chạy vội tới, người ở đầu tường, đang muốn nhảy xuống theo.
Từ Thế Tích hét lớn: “Hùng Tín!”
Đan Hùng Tín ngừng bước, trán đã mồ hôi đầm đìa. Ánh trắng trên bầu trời, trong trẻo nhưng lạnh lùng, tuy sáng như tâm lại loạn như ma, không biết nên đi con đường nào.
Nhảy hay không nhảy, chỉở một ý niệm!