Thụy lão nhân lơ đễnh, một bên thu lại quân cờ, ngữ khí trầm trọng nói:
– Chơi cờ giống như là nhân sinh, phải có tranh đấu. Vạn vật sinh trưởng, mạnh được yếu thua, cần cố gắng toàn lực tranh giành, dù cho đầu rơi máu chảy cũng phải tạo ra một phiến thiên địa của bản thân.
– A, Tính tình của ngươi vẫn vậy!
Quái Tiên bất đắc dĩ cười, quay đầu lại, nhìn về phía mặt biển sóng to gió lớn, không khỏi cảm khái:
– Sóng to gió lớn, giang sơn nhuốm huyết, triều lên triều xuống, không biết sẽ vùi lấp đi bao người anh hùng, đào thải mất bao vị hảo hán?
– Sao lại trách lão thiên? Ngươi xem, sóng gió cũng đang tranh phong đó thôi. Phong quang trên đỉnh ngọn sóng chỉ thuộc về kẻ mạnh nhất. Đám anh hùng hào kiệt bị đào thải đi, bất quá cũng chỉ là đám vô cụng mà thôi.
Thụy lão nhân thắn trận cờ này, ngữ khí có chút đắc ý.
– Lời này của lão hữu có chút không đúng. Những năm này ta du ngoạn khắp ngũ hồ tứ hải, thu hoạch được rất nhiều, thể ngộ ra được đạo lý âm dương tương tế, thiên địa cân bằng.
Quái Tiên trần ngâm nói:
– Hơi nước bốc lên trời, sẽ tạo thành mây, mây tích tụ lại sẽ biến thành mưa rơi xuống. Quần thú phát triển tràn lan sẽ ảnh hướng đến nguồn thực vật, dẫn đến xuất hiện yêu thú chết đói. Ngày xưa Đường Cẩm Quốc được tôn xưng là Tinh Châu đệ nhất cường quốc, nhưng cũng chỉ có thể kéo dài được năm trăm năm. Thịnh cực tất suy, cường bất khả lưu. Đây chính là đạo cân bằng.
– Ngươi đang nhắc đến yêu vật khí vận?
– Không sai!
Quái Tiên gật đầu.
– Khí vận có thịnh có suy, nhưng vẫn phải tuân theo đạo cân bằng. Ví dụ như quốc chủ Đường Cẩm Quốc, có khí vận vương giả, nhưng lại không biết thu liễm. Xây dựng lên đệ nhất cường quốc, biến khí vận của bản thân thành vận mệnh quốc gia. Kết quả tu hành không thành, chỉ chống đỡ được năm trăm năm, bản thân mình vừa chết, đã bị người khác diệt quốc. Lại tỷ như Sở Bá Vương, cũng có khí vận vương giả, nhưng lại hao tổn trên con đường tu hành. Sau khi trở thành cường giả Vương cấp, khí vận còn lại đã không còn đủ để hắn chèo chống việc phục quốc. Bởi vậy cả đời hắn lập chí
phục quốc, nhưng chưa từng thành công.
– Khí vận giống như là những viên gạch. Thực lực cá nhân cùng thế lực tập đoàn là hai tòa lâu thành tựu. Số lượng vị gạch chỉ có hạn, nếu xây cao tòa lâu thành tựu thực lực cá nhân sẽ ảnh hưởng đến tòa lâu thế lực tập đoàn. Đồng dạng nếu tiêu hao gạch ngói vào tòa lâu thế lực tập đoàn sẽ ảnh hưởng đến tòa lâu thành tựu cá nhân. Cho nên, có lẽ nên thu hoạch càng nhiều yêu vật khí vận càng tốt, gia trì khí vận trên thân, tranh thủ tiềm lực sinh tồn cùng phát triển.
Thụy lão nhân mở miệng nói.
Quái Tiên lắc đầu, từ chối cho ý kiến:
– Gạch trong Tinh Châu có hạn. Có người được nhiều hơn thì cũng sẽ có người được ít đi. Thành tựu lập xây đến mức độ tận cùng sẽ chính là Thông Thiên tháp. Thiên Địa muốn cân bằng, bởi vậy mới đánh xuống yêu kiếp, cắt giảm độ cao của tòa lâu, cân bằng lại số lượng gạch đá. Tiểu Yêu kiếp, Đại Yêu kiếp, Linh Yêu kiếp, càng về sau uy lực của yêu kiếp càng mạnh, người vượt qua vô cùng thưa thớt. Sau khi đến giai đoạn kiếp yêu,
Thiên Địa bất dung, tùy thời sẽ hạ lôi kiếp, đánh tan tòa lầu cao này.
– Trên thực tế, ngoại trừ kiếp yêu ra, Tinh Châu vẫn còn một thủ đoạn cuối cùng nữa.
Lời Quái Tiên vừa nói ra vô cùng kinh người, công bố ra bí mật của Tinh Châu.
– Mỗi một tòa lầu được dựng lên, Thiên Ngoại Thiên sẽ tạo ra một đầu yêu thú Tinh Ma, xưng là Thiên Ngoại Tinh Ma. Lầu càng cao, thực lực của Thiên Ngoại ma sẽ
càng được tăng cường… Cuối cùng, Tinh Ma hàng thế, lầu cao không thể ngăn cản nổi sẽ lập tức sụp đổ, thiên địa lại trở về điểm cân bằng.
– Có sự tình này?
Thụy lão nhân kinh ngạc:
– Những năm này ngươi du ngoạn giang hồ, quả thực là thu hoạc được rất nhiều. Tinh Ma này có cách ngăn cản không?