Miêu Nghị cũng nghiêng đầu nhìn về phía Ngọc La Sát, trầm giọng noi:
– Tuyệt đối không thể để nữ nhân này còn sống trở về, thật vất vả mới dụ mang ta đến đây, làm sao cό thể giữ lại hậu hoạn được. Đúng rồi, kỳ hạn năm nghìn năm sắp còn bao lâu nữa?
Bát Giới thở dài:
– Hình như gần ba năm nữa, ở đây quá nhàm chán rồi, đến bây giờ mỗi ngày ta đều bấm ngón tay tính thời gian rời đi, không sai đâu, chính xác vô cùng.
Miêu Nghị lại nói:
– Trước kỳ hạn năm nghìn năm đến, nhất định phải giải quyết triệt để nàng ta. Bằng không sẽ là một phiền toái lớn, là một mối uy hiếp lớn đối với ta.
Con mắt của Bát Giới quay lòng vòng:
– Đại ca, nữ nhân này giao cho bần tăng, bần tăng khẳng định giúp ngươi xử lý sạch sẽ.
Miêu Nghị nghe vậy nói:
– Vẫn nên ở cùng nhau nghĩ cách thì hơn, nữ nhân này quá khó chơi, không dễ dàng đối phó đâu.
Bát Giới khách khí nói:
– Xem lời nói này của ngươi kìa, người một nhà không nói hai lời, đã đến trên địa bàn của bần tăng, cần phải để ngươi hao tổn tâm trí sao? Không sợ nàng ta khó chơi, đại ca yên tâm đi. Người cứ giao cho bần tăng xử lý, cam đoan sẽ cho ngươi một câu trả lời thuyết phục hoàn toàn.
Miêu Nghị nhìn hắn, cau mày nói:
– Ngươi xác nhận sẽ không có vấn đề chứ?
– Ừ!
Bát Giới phất nhẹ ông tay áo:
– Đại ca chớ xem thường người khác, thật sự không được thì chúng ta lại liên thủ, việc này cứ quyết định vậy đi.
Miêu Nghị biết rõ Bát Giới không phải là loại người gì tốt, gian xảo vô cùng. Ít nhất, so với Miêu Nghị hắn còn nham hiểm hơn. Ngọc La Sát đã không còn pháp lực dù cho có tâm tư quỷ quái nào, có lẽ cũng không uy hiếp được Bát Giới. Nghĩ đến đây cũng liền gật đầu nói:
– Trước tiên tuyệt đối đừng để nàng ta chạy mất.
– Yên tâm chạy không thoát đâu.
Bát Giới vung ngón tay chỉ bốn phía nói:
– Nơi đây khắp nơi đều có tai mắt của bần tăng, nàng muốn trốn cũng không có chỗ để trốn, có thể chạy đến nơi nào được?
– Tai mắt?
Miêu Nghị ngạc nhiên nhìn xung quanh hỏi:
– Đâu, là ai đâu?
Bát Giới mỉm cười nói:
– Hoa cỏ trên mặt đất, thảo mộc trong núi, con kiến trên mặt đất, con cá bơi trong nước, chim bay trên bầu trời, tất cả đều là tai mắt của bần tăng. Không có sự đồng ý của bần tăng, nàng chạy thế nào cũng không thoát dược.
Nhắc đến hoa cỏ, Miêu Nghị lại nhìn nhìn trên mặt đất, giống như suy nghĩ điều gì đó vậy. Đại khái cũng hiểu được. Bát Giới có lẽ có năng lực câu thông sinh linh của những thứ này.
– Nữ nhân này hoàn toàn rất khó đối phó, cẩn thận một chút thì tốt hơn, có một số chuyện ngươi cần phải chú ý…
Miêu Nghị nói một ít chuyện chuyên môn cho hắn biết, đặc biệt là cường điệu tuyệt đối không để cho Ngọc La Sát biết được chuyền kỳ hạn nghìn năm. Nếu không Ngọc La Sát nhất định sẽ chạy đi, chờ đợi chu kỳ một nghìn năm đến.
– Ừ, ừ.
Bát Giới gật đầu, tỏ vẻ đã nhớ kĩ, quay người liền đi đến chỗ Ngọc La Sát, dừng lại một lúc, để cho mối hận trong lòng hắn biến mất. Dọc suốt đường này, nàng ta đã bị giày vò thể thảm rồi.
Một bộ tăng bào màu lam ở trong gió nhẹ nhàng lay động, ở trong hoa cỏ chập chờn, hắn lẳng lặng đạp bước đi đến.
Ngọc La Sát bỗng trở nên khẩn trương, vô thức lùi về phía sau một bước. Nàng muốn chạy trốn, nhưng nghĩ đến pháp lực của người kia, nghĩ rằng dù nàng muốn trốn cũng không thể thoát, cần gì phải tốn công vô ích. Đành phải kiên nhẫn đứng ở đó chờ.
Đợi cho Bát Giới đến gần, nhìn rõ dung mạo của hắn ta rồi. Ngọc La Sát khẽ giật mình vì cái gương mặt anh tuấn, thánh khiết kia. Trong nháy mắt tim đập rộn ràng, thật giống như toàn thân đã ngập xuống trũng bùn lại có người nào đó đưa tay kéo nàng ra ngoài vậy. Cái cảm giác này thật giống như mây đen bị đẩy ra xa để lộ bầu trời xanh thẳm, trong lành vậy.
Hòa thượng anh tuấn thật tốt! Trong lòng Ngọc La Sát vừa thầm nói một câu, bản thân lập tức bị chính mình làm cho hoảng sợ, vội vàng hỏi mình bị sao thế? Tại sao lại giống như cảm giác vừa thấy đã yêu của mối tình đầu thế này?