Muốn biết chỗ ở của huynh đệ họ Ngũ cũng rất dễ dàng, Chu Hằng tùy tiện bắt một người ném vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, hỏi ra chỗ liền đánh ngất, đợi xong rồi ném hắn ra là được.
Hắn đi đường chỉ dùng bộ pháp bình thường, mặt mũi càng cực bình thường, người ta nhìn qua một lần căn bản sẽ không ghi nhớ vào lòng.
Dù nơi này là ngoại tông, nhưng từ trên xuống dưới có không biết bao nhiêu người, vừa có lão tổ Kết Thai Cảnh, cũng có tu luyện giả mới vừa tu luyện, Chu Hằng không lộ khí tức thì sẽ không dẫn tới người ta hoài nghi, ngược lại càng làm người ta lười chú ý.
Đương nhiên, nếu như Chu Hằng khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu hấp thu linh khí tu luyện, vậy thì tuyệt đối khác, khẳng định sẽ có vô số người chạy đến chất vấn hắn.
Nhưng Chu Hằng lại quên một chuyện, Đông Linh Sơn thật sự quá cao!
Tốc độ của hắn dù là không chậm, nhưng cũng không thể nói là nhanh, còn ngọn núi này cao đến vạn trượng, thời gian một đêm có thể đi được bao xa? Dù cho huynh đệ họ Ngũ đều ở vị trí ở giữa, vậy một đêm cũng không thể đến được.
Hết cách, muốn không làm lộ thân phận, hắn chỉ có thể đi bằng tốc độ này, nếu hắn sử dụng lực lượng vượt quá Luyện Thể Cảnh, lại không thể hiện ra khí tức tương ứng, vậy sơ hở này lớn như trời rồi.
Ẩn Tức Phù chỉ che giấu hơi thở, không thể thay đổi khí tức, điều chỉnh khí tức.
Cũng may dù hắn chỉ có thể sử dụng tốc độ chậm này, nhưng bản thân là cường giả Sơn Hà Cảnh, hắn hoàn toàn có thể đi cả ngày lẫn đêm, cũng không đến mức có người đặc biệt chú ý theo dõi hắn được?
Suốt ba ngày sau, Chu Hằng mới đi tới chỗ ở của huynh đệ họ Ngũ, nó cho đúng hơn, là chỗ ở của Ngũ Thiên Hữu. Hắn đi vòng vòng, vừa cẩn thận lưu ý tình huống xung quanh.
Đến đêm khuya, hắn vẫn không thấy Ngũ Thiên Hữu trở về, liền quay sang chỗ Ngũ Thiên Anh, thần thức quét qua, bên trong không có ai.
Sao mà hai huynh đệ đều không có?
Chu Hằng suy nghĩ, dù sao cũng nhàn rỗi, liền vào trong phòng lục soát kỹ càng một lần, nói không chừng bên trong có phòng tối gì đó. Nếu ở chỗ này không tím được, vậy quay sang chỗ Ngũ Thiên Hữu tìm lần nữa.
Vừa tìm, quả thật làm hắn tìm thấy, lật một tấm ván sàn lên,có một đường hầm đi xuống lòng đất.
Sao mà cứ thích làm phòng tối, mật thất gì đó, nếu thật bị người ta chú ý, thế này có tác dụng gì chứ!
Chu Hằng thả nhẹ bước, theo đường hầm đi tới, vòng vo mấy lượt, đằng trước mơ hồ truyền đến âm thanh, chỉ là âm thanh này dường như có chút…. không bình thường.
Ở cuối đường hầm, xuất hiện một căn nhà đá, bên trong truyền ra tiếng hít thở hồng hộc, loại thở dốc chỉ phát ra lúc nam nữ làm tình.
Chỉ là, nam nữ làm tình không phải chuyện gì xấu lắm, có cần cố ý làm ra một cái phòng tối, vậy có rắc rối quá không chứ?
Chẳng lẽ, nữ nhân trong này cũng giống như Ứng Mộng Phạm, đều không thể gặp người được?
Chu Hằng đi tới cửa, nhìn vào bên trong.
Khè, khẩu vị nặng thật!
Bên trong quả thật đang làm chuyện mưa gió, nhưng không phải chỉ là hai người, mà la ba người! Một nữ hai nam!
Loại chuyện một nam hai nữ, Chu Hằng có thể tiếp nhận, dù sao hắn cũng thích, thậm chí sẽ gọi cả Hàn Vũ Liên, Tiêu Họa Thủy, bốn nàng cũng tiến lên. Nhưng một nữ nhiều nam, ngẫm nghĩ thôi cũng có cảm giác quá sức ghê tởm.
Nữ nhân kia đưa lưng về phía Chu Hằng, thân thể vừa trắng lại mịn màn, toàn thân phản xạ sáng bóng mê người, vô cùng gợm cảm. Nàng nhếch mông to tròn xoe lên thật cao, nghênh đón nam nhân phía sau tấn công, còn thân trên cúi xuống, chôn mặt vào giữa chân của một nam nhân khác, đang không ngừng mút liếm sột soạt.
– A…. a…. a Tiếng thở của hai nam nhân ngày càng nặng nề, tiếng va đập bộp bộp bộp vô cùng mạnh, trong tiếng kêu như thú rống, hai nam nhân run run người, hồi lâu sau mới ngừng lại được.
– Đệ, nghe nói mấy ngày nay Chu Hằng kia không ra khỏi khách sạn, chỉ sợ bị thương không nhẹ! Một nam nhân nói.
Hắn vừa mở miệng, Chu Hằng không cần nhìn mặt cũng biết hắn là Ngũ Thiên Hữu, như vậy một tiếng “đệ” này cũng biểu lộ rõ nam nhân kia là Ngũ Thiên Anh đệ đệ của hắn. Thật đúng là huynh đệ ruột mà, ngay cả nữ nhân cũng cùng nhau cưỡi, không hề kiêng kỵ!
– Đương nhiên rồi… Ngũ Thiên Anh hừ lạnh một tiếng. – Dì ra tay, tiểu tử kia làm sao chịu được!
– Chúng ta có nên tiễn hắn thêm một đoạn đường?
– Hừ, ngươi chịu khổ còn chưa đủ hay sao? Hơn nữa, bọn họ còn một con đàn bà thối Linh Hải Cảnh, chúng ta đi còn không phải tự rước lấy nhục?
– Tiểu tử kia đúng là có diễm phúc lớn, bên cạnh toàn là mỹ nữ tuyệt thế, có mấy người còn muốn xinh đẹp hơn cả các nàng Hương Hương, quả thật muốn nhào lên chơi hết đám gái đó!
– Chờ ta đột phá Linh Hải Cảnh, vậy mọi chuyện đều sẽ thành hiện thực!
– Đệ, còn cần bao lâu nữa?
– Tối đa ba năm!
– Ha ha, thật là quá tốt!
– Đợi ta đột phá Linh Hải Cảnh, chuyện đầu tiên chính là bắt lấy Cố Lăng Phỉ, góp với lão tiện nhân này thành một đôi!
– Hắc hắc, bà dì lẳng lơ kia, ta đã sớm muốn cưỡi rồi, mỗi lần lắc lắc cặp ngực lớn đi tới đi lui trước mắt ta, ta cứ không nhịn được muốn tự tay sờ nắn!
– Mẹ, muội muội ngươi sẽ nhanh chóng giống như ngươi, cùng nhau vểnh mông lên cho hai anh em chúng ta chơi!
Ngũ Thiên Anh vỗ mông nữ nhân trần trụi.
Hai tên súc sinh này!
Ứng Thừa Ân yêu chị ruột đã làm Chu Hằng thầm hô biến thái, nhưng ít nhất tên kia còn không thật sự ngủ luôn chị ruột mình. Nhưng đôi huynh đệ này, lại đi cùng nhau đùa giỡn mẹ của mình, nhìn thế nào cũng như hai con súc vật khoát da người mà!
Sát khí của Chu Hằng tuôn trào, mặc kệ trước đó có ân oán gì với hai người này hay không, chỉ riêng chuyện ác hiếp mẹ này là đủ làm hắn phải giết!
– Mẹ, vừa nãy con chơi ngươi có có thích không? Ngũ Thiên Hữu vuốt mông tròn trắng mẩy của nữ nhân, cười dâm hắc hắc, cái thứ bên dưới lại cứng lên.
Nữ nhân thần sắc chết lặng, tựa như đã chết rồi.
Chu Hằng ho khan một tiếng, đạp bước đi ra.
– Ai! Huynh đệ Ngũ gia đồng thời quát lớn.
– Người giết các ngươi!
– Chu… Chu Hằng! Ngũ Thiên Hữu lập tức kinh hô.
– Ngươi chính là Chu Hằng? Ngũ Thiên Anh lập tức lấy ra một bộ quần áo bao quanh người, nếu đưa cái vòi cứng ra như vậy thì khí thế tự dưng yếu đi vài phần, hắn toát ra thần sắc dữ tợn. – Ngươi nghe được toàn bộ?
– Không những nghe được, còn thấy được trò xấu gì vừa rồi! Chu Hằng khoanh tay mà đứng.
– Vậy… ngươi chết đi! Ngũ Thiên Anh run tay phải, xuất hiện một thanh trường kiếm vàng nhạt, hắn vung kiếm chém tới, hào quang màu vàng bắt đầu lan tỏa như cơn sóng, chém từng đợt nối tiếp về phía Chu Hằng.
Chu Hằng trợn hai mắt, trên người lập tức trào ra rồng lửa màu tím, phát ra tiếng rít gào không âm, khí thế đáng sợ không thể nói hết quét qua, hai huynh đệ Ngũ gia đồng thời toàn thân run rẩy, phịch một cái quỳ sát đất.
Vũ khí không chiến mà thắng, vương giả trời sinh!
———-oOo———-
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 293: Xấu xí