“Vậy ngươi nên biết ta đang lo lắng, sao có thể dễ dàng quyết định được?”
Lãnh Hàn cười nói: “Công chúa vẫn luôn thích đại vương của chúng ta, ông không biết sao?”
“A”.
Lưu Bất Đắc lập tức ngây ngẩn cả người…
Chuyện công chúa thích Lãnh Thiên Minh rất nhiều người biết, bao gồm cả Lưu Bất Đắc, nhưng dù sao hai nước khác biệt, hai người vốn không có khả năng.
Nhưng nếu như thật sự không thể tránh được thiên hạ quy về một mối, vậy thì sự kết hợp giữa công chúa Đại Lương và Bắc Lương vương cũng quả thực có thể coi là một cách hay, ít nhất công chúa vẫn là chủ nhân của thiên hạ này, còn Lãnh Thiên Minh tương đương với một phò mã mà thôi.
Nghĩ đến đây, Lưu Bất Đắc đột nhiên liền mở được nút thắt trong lòng, còn Hiên Vũ Ngọc Nhi bên cạnh rõ ràng cũng nghe ra được ý tứ của hai người nên mặt liền đỏ bừng lên.
“Lãnh công tử, việc này liên quan đến vận mệnh Đại Lương, trong thời gian ngắn quả quyết khó có thể lựa chọn, ý của ta vẫn là cứu bệ hạ ra trước đã, dù sao chỉ có bệ hạ mới có tư cách quyết định vận mệnh của Đại Lương này”.
“Đương nhiên có thể, những điều ta nói chẳng qua là lựa chọn cuối cùng khi không thể lựa chọn nữa, bởi vì ông nên rõ hơn ta, Bắc Lương hiện tại đã không còn là Bắc Lương ban đầu, 200 vạn đại quân Đại Lương cũng không thể lay động, cũng chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi”.
“Vậy không biết khi chúng ta và Đại hoàng tử lưỡng bại câu thương, Bắc Lương vương liệu có nhân cơ hội xuất binh không?”
“Có thể hay không thì ta không nói được, nhưng thân làm một vương giả, ngài ấy nhất định sẽ đưa ra quyết định có lợi nhất cho thiên hạ, chỉ là quyết định đó đối với số ít người mà nói chắc chắn sẽ không thể chấp nhận”.
“Được rồi, bất luận kết quả thế nào, đây đều là số mệnh của Đại Lương ta, trước mắt ta chỉ có thể dốc toàn lực phò tá công chúa, cứu bệ hạ ra, đoạt lại ngôi vị”.
Lúc này, một binh lính vội vã chạy vào.
“Công chúa… Lưu đại nhân… không hay rồi, bệ hạ… bệ hạ băng hà rồi”.