Lý Trị cười ha hả, nói: “Hay, hay lắm! Đặt cược như vậy đủ thú vị.”
Võ Mị Nương cười nói: “Vừa có thể nâng cao hứng thú, lại có thể ban ân trạch cho dân, thật sự là một công đôi việc nha!”
“Nếu Mị nương nàng cũng không ý kiến, vậy cứ làm thế đi.”
Lý Trị gật đầu ra quyết định.
Một hồi đánh cược lập tức bắt đầu rồi.
Hàn Nghệ bắt đầu xào bài, thật sự rất hoa lệ và đẹp mắt, bộ bài tú lơ khơ ở trong tay Hàn Nghệ phảng phất như có sinh mệnh vậy.
Lý Trị nhìn mà kinh ngạc, nói: “Thủ pháp xào bài của ngươi thật đúng là lợi hại nha!”
Hàn Nghệ cười nói: “Đa tạ Bệ hạ khen ngợi, tiểu nhân chẳng qua chỉ là nhàn rỗi vô sự, nên bày trò vui đùa một chút, vì vậy luyện được công phu xào bài này.”
Lúc nói chuyện, bài đã xào xong, Hàn Nghệ liền đưa tay ra, nói: “Mời Bệ hạ.”
Lý Trị mang theo chờ mong bốc lên một lá bài, thấy là một lá tiểu quỷ (5), không khỏi âm thầm vui sướng, thuận miệng nói: “Đúng rồi, nghe nói máy dệt vải Tinh Tinh này cũng là xuất từ tay ngươi?”
Hàn Nghệ xấu hổ gật đầu.
Lý Trị cười nói: “Trẫm nghe nói, lúc trước hình như ngươi còn không chịu hiến máy dệt vải này cho triều đình.”
Cơ hội tốt nha! Hàn Nghệ tâm niệm khẽ động, cũng ngượng ngùng cười, không có lên tiếng.
Lý Trị nói: “Chẳng lẽ điều trẫm nghe không phải là thật.”
“Hồi bệ hạ, việc này là thật.” Hàn Nghệ có vẻ hơi sợ nói.
Lý Trị cười nói: “Vì sao ngươi lại làm như vậy?”
Hàn Nghệ không có lên tiếng, lặng lẽ buông cây 5 chuồn vừa mới quơ được.
Lý Trị sửng sốt, hơi có vẻ buồn bực, nói: “Sao ngươi không nói lời nào?”
Hàn Nghệ muốn nói lại thôi, nói: “Tiểu nhân không… không biết cách nói chuyện, sợ sẽ nói sai.”
Lý Trị cười nói: “Không sao, không sao. Đây chẳng qua là nói chuyện phiếm lúc chơi bài, ngươi có lời gì cứ việc nói thẳng.”
Võ Mị Nương yên lặng cầm bài lên, khóe miệng hơi cong. Trên mặt lộ ra ánh mắt mong chờ.
“Vâng!”
Hàn Nghệ nói: “Không dối gạt Bệ hạ, cho dù là hiện tại, trong lòng Hàn Nghệ vẫn có phần không muốn, thật ra nếu có thể, ta thật sự không muốn giao ra máy dệt vải Tinh Tinh này.”
Lý Trị ồ một tiếng, hỏi: “Đây là vì sao?”
Hàn Nghệ nói: “Bẩm Bệ hạ, ta sáng tạo ra máy dệt vải này, đơn giản chỉ là vì kiếm tiền, nhưng mà hiện giờ triều đình lấy đi. Mặc kệ nhân lực hay vật lực, Phượng Phi Lâu ta đâu thể nào so sánh với triều đình, còn có những quý tộc kia nữa, trong bọn họ không thiếu người kinh doanh đồ gỗ đấy. Ta cũng không thể so sánh với bọn họ, đợi tới khi triều đình và quý tộc bắt đầu chế tạo máy dệt vải Tinh Tinh này, Phượng Phi Lâu ta sẽ không có bất kỳ lực cạnh tranh nào. Nói cách khác, ta sáng tạo máy dệt vải Tinh Tinh này, gần như có thể nói là không mang lại lợi gì.”
“Lời này của ngươi không ổn.”
Võ Mị Nương đột nhiên cười nói: “Máy dệt vải Tinh Tinh này ta cũng đã xem qua, đích xác có thể đẩy nhanh tốc độ dệt vải, nên phổ cập càng sớm càng tốt. Nếu chỉ có nắm trong tay một mình ngươi, muốn phổ cập cả nước, chỉ sợ phải cần rất nhiều năm, thậm chí mười mấy năm.”
Hàn Nghệ nói: “Chiêu Nghi nói đúng. Nhưng hết thảy những điều ta làm, quả thật cũng là vì một miếng cơm, nhưng ta vẫn chưa ăn được miếng cơm này, hơn nữa còn làm mai mối cho người khác, như vậy ta thật sự rất khó lại có động lực đi sáng tạo máy dệt vải tốt hơn. Hàn Nghệ dù sao cũng chỉ là phàm phu tục tử. Không phải là thánh nhân.”
Lý Trị gật gật đầu, nói: “Ngươi đúng là có đạo lý của ngươi. Nhưng triều đình nhất định phải lấy quốc gia làm trọng, mà không phải vì tư lợi cá nhân.”
Hàn Nghệ nói: “Bệ hạ nói rất đúng, nhưng tiểu nhân có câu không hay này, không biết có nên nói hay không?”
Lý Trị bảo: “Nói đi.”
Hàn Nghệ nói: “Hiện giờ Đại Đường ta quốc lực cường thịnh, diện tích lãnh thổ mở rộng, nhưng tựa hồ cũng đã tới bình cảnh rồi, nếu muốn thêm nữa, chỉ sợ sẽ rất khó.”
Mộng Nhi nghe vậy run rẩy, mấy lá bài trên tay rơi xuống hết, rồi lại vội vàng hốt hoảng nhặt lên.
Có thể dọa cho kẻ không hiểu chính sự như Mộng Nhi sợ đến mức này, đã có thể thấy được uy lực của những lời này cỡ nào nha!
Trong thiên hạ này, ai dám ở trước mặt Hoàng đế nói đất nước chúng ta đã đến bình cảnh rồi, rất khó tiến bộ, đây không phải là tự tìm đường chết sao.
Lý Trị khẽ nhíu mày, ngừng chơi lại, hai chữ khó chịu viết rõ trên mặt.
Tiểu tử này quả thật không giống người thường. Võ Mị Nương đột nhiên phân phó bảo: “Hoàn nhi, ngươi dẫn Mộng Nhi đi dạo hoa viên đi.”
“Dạ!”
Một nữ tỳ đi vào trong đình, đưa tay nói: “Mộng Nhi nương tử, mời.”
Mộng Nhi liếc sang Hàn Nghệ.
Hàn Nghệ gật gật đầu.
Đợi sau khi Mộng Nhi ra ngoài, Lý Trị nói: “Ngươi là một thương nhân, dựa vào đâu mà nói thế?”
“Bẩm Bệ hạ, chỉ dựa vào mỗi việc Hàn Nghệ là một dân chúng mà thôi. Bởi vì Hàn Nghệ cho rằng cuộc sống dân chúng tốt hay không, có thể trực tiếp phản ánh một quốc gia có cường thịnh hay không.”
Hàn Nghệ hơi gật gù.
Võ Mị Nương cũng gật đầu, như thoáng suy tư gì đó nói: “Nhớ khi xưa Mã Tân Vương (Mã Chu) đã từng nói lời giống vậy, ‘Từ xưa đến nay, sự hưng vong của một quốc gia, không phải ở tích trữ được bao nhiêu, mà là ở dân chúng khổ hay sướng.’ …”
Lý Trị thoáng gật đầu, nói: “Vậy ngươi nói xem, Đại Đường của trẫm làm sao lại đến bình cảnh rồi.”
“Tuân mệnh!”
Hàn Nghệ đương nhiên không phải là đến đánh bài, bài dù đánh hay đến đâu, Lý Trị cũng sẽ không cho hắn làm quan lớn, hắn đến là để tự đề cử mình đấy, nói: “Bệ hạ có thành tựu về văn hoá giáo dục cũng như vũ lực, tứ phương thần phục, phía Tây Nam tuy có Thổ Phiên, nhưng chỉ là một đám mãng phu, bất kể là ở phương diện nào, đều không thể sánh cùng Đại Đường chúng ta, không đáng để lo. Tây Bắc có Đột Quyết, nhưng trải qua trận chiến vào năm Trinh Quán ấy, hiện giờ chỉ là năm bè bảy mảng, càng không đáng để lo. Ngoại xâm không đáng để lo, trong nước lại là quốc thái dân an, tứ hải thái bình, trăm họ an cư lạc nghiệp. Xin hỏi Bệ hạ, dưới tình hình hưng thịnh như thế, Đại Đường ta còn còn phải làm sao để nâng cao quốc lực? Và những gì đang giữ có chắc duy trì tốt không hay là làm đi xuống?”
Lý Trị nghe vậy thì sửng sốt, không khỏi lâm vào trầm tư, chính sách hiện giờ gần như vẫn chạy theo chính sách thời Trinh Quán, chính là làm đến cực hạn những chính sách đó thôi. Nói tóm lại, vẫn là tu sinh dưỡng tức, nhưng hiện tại đã làm đến cực hạn rồi, đất nhiều người ít, chơi tiếp thế nào đây, tuyệt đại bộ phận dân chúng đều không thiếu đất, đây là ưu thế trời ban. Nhưng bước tiếp theo nên làm thế nào đây? Tiếp tục duy trì? Hoặc là, dù sao ta cũng đã là mạnh nhất rồi, có cần phải hung hãn tiếp như trước hay không?
Cứ làm một Hoàng đế giữ mình, giữ nước là được, điều này vốn hẳn là nên thế, cứ làm từng bước, rập theo khuôn cũ là được.
Nhưng mà làm người, đương nhiên là không muốn sống dưới cái bóng của người khác. Con chim nhỏ khi cánh đã cứng cáp, đều muốn bay thử xem sao, đây là vạn linh chi tính nha.
Lý Trị đương nhiên cũng là như thế, y nhất định cũng muốn làm ra chút thành tích, không cần sống dưới cái bóng của Lý Thế Dân, y càng không hi vọng ‘Vĩnh Huy chi trị’ của mình, bị người đời sau gọi là ‘Trinh Quán di phong’.
Nhưng nên làm cái gì bây giờ?
Y cũng không biết.
Câu hỏi này của Hàn Nghệ, đúng lúc nói trúng tâm tư của Lý Trị.
Hiểu rõ tâm tư của Lý Trị nhất, không ai khác ngoài Võ Mị Nương, nàng cũng biết Lý Trị thân là Hoàng đế, không thể nào không biết xấu hổ đàm luận quốc gia đại sự với một tên mở thanh lâu, vì thế nửa đùa nửa thật nói: “Nghe lời này của ngươi, chẳng lẽ là ngươi có chủ ý gì hay giúp Đại Đường ta tiến thêm một bước?”