“Ra là quà ra mắt của nhạc mẫu a! Vi phu sẽ cẩn thận dùng nó thật tốt.” Nắm chắc thanh hắc kiếm trong tay, Tư Đồ Vũ Thiên hơi cúi người ghé sát vào tai Hàn Băng nói nhỏ, trong giọng nói không chút che giấu tia trêu ghẹo cùng vui vẻ.
“Được rồi, huynh chuẩn bị đi, đừng để bản thân bị thương.” Mỹ nữ bị nam nhân xấu xa chọc ghẹo thoáng ngượng ngùng đẩy đầu hắn, giả vờ nghiêm túc nhìn về phía Chu Thi quả.
“Băng Nhi cũng phải cẩn thận.”
Hai người chớp lấy thời gian, phối hợp vô cùng ăn ý, một người tấn công linh thú dẫn dụ nó cách xa mục tiêu, một người nhanh tay hái thảo dược ném vào trong không gian.
Hàn Băng phi thân đến bên cạnh Chu Thi quả, cẩn thận quan sát cũng nhẩm tính thời gian, cảm nhận mùi hương thơm nhẹ đang tỏa ra xung quanh của quả chín liền vươn tay hái xuống cả chùm quả cho vào hộp gấm được chuẩn bị trước rồi cất vào trữ nạp giới.
Nhìn thân cây vẫn xanh tươi như cũ, Hàn Băng không chút do dự cắm thẳng mũi kiếm xuống mặt đất mềm, vài ba động tác đã đào cả gốc lẫn rễ cây lên, thu vào trong không gian Vô Thần.
Vừa quay người lại đã nhìn thấy Tư Đồ Vũ Thiên mỉm cười từ xa bay tới, tay trái là hắc kiếm tinh xảo nàng đưa cho, tay phải là một cái đầu rắn vẫn đang nhỏ máu đỏ tươi.
Nam nhân vứt đầu rắn xuống một bên, cẩn thận kiểm tra xem nàng có bị thương hay không, mới tuốt kiếm chẻ đôi đầu rắn ra, lộ ra một viên ngọc màu xanh lục bên trong phần não của nó.
“Đây là gì vậy?” Hàn Băng nhận lấy lục châu nhỏ bằng móng tay từ tay Tư Đồ Vũ Thiên nhíu mày nghi hoặc.
“Ta cũng không biết, nhưng có lẽ là đồ tốt, cho nàng.” Mỗ nam nhân cúi đầu cụng trán nàng một cái cưng chiều nói.
“Di chuyển trước đã rồi tìm hiểu nó sau.”
Nghe thấy tiếng động từ xa phát ra, có lẽ một đoàn đội nào đó sắp đến nên Hàn Băng đơn giản nhét lục châu vào trong trữ nạp giới, cùng Tư Đồ Vũ Thiên phi thân bay đi, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Mà nơi hai người vừa đứng, chỉ nửa khắc sau đã xuất hiện một nhóm người mặc y phục màu vàng thống nhất, kẻ dẫn đầu chính là nam nhân đeo mặt nạ quỷ dữ mà Hàn Băng từng nhìn chăm chú.
“Nơi này không có gì quý hiếm cả.” Một nam tử đứng cạnh nam nhân đeo mặt nạ quỷ quan sát xung quanh một lượt rồi kết luận.
“Không, là chúng ta tới chậm.” Mặt nạ quỷ lắc đầu, đi đến cạnh một gốc cây gần đó, hạ thấp người nhặt lên một miếng vảy rắn cứng cáp màu trắng đục. “Nơi này đã có người từng đi qua, thời gian hẳn là không quá lâu.”
Vết tích xô xát giao chiến nhìn có vẻ vẫn còn rất mới, nam nhân mặt nạ quỷ âm thầm suy đoán thời gian ‘người’ nào đó vừa rời khỏi đây.
Nhóm người lại đi thêm một đoạn nữa, bước đến gần vị trí Hàn Băng vừa đứng, nhìn thấy đầu linh xà bị bổ đôi nằm lăn nóc trên mặt đất không nhịn được mà khẽ hít sâu vào một hơi sợ hãi thán phục.
“Đây là…” Một đệ tử trong hàng tiến lên xem xét đầu linh xà. “Đây là một đầu của Tam Đầu xà linh thú, một linh thú rất mạnh cùng hiếm thấy trên đại lục.”
Nam nhân mặt nạ quỷ lạnh nhạt nhìn đầu rắn bê bết máu dưới đất không cho ý kiến, ánh mắt đảo qua gò đất lộn xộn gần đó, hiểu được phần nào mọi chuyện.
“Chúng ta tiếp tục di chuyển thôi.”
“Vâng.”
. . . . . . . . . . . . . . .
Hàn Băng cùng Tư Đồ Vũ Thiên di chuyển một mạch trong sâm lâm, vì là ngày cuối cùng, lại không biết đã có người nào đến đích trước chưa nên hai người cũng không dừng lại, trực tiếp phi thẳng tới đầu bên kia của hòn đảo.
Dùng ba canh giờ liên tục di chuyển, càng gần rìa ngoài cùng, không khí ấm áp mát mẻ càng thêm rõ rệt. Không giống như ở đầu bên kia khi mới tới đều là sương mù che khuất tầm nhìn, đầu bên này của hòn đảo là một nơi có một bầu không khí vô cùng ấm áp trong lành, thảm cỏ mềm mại trải dài thật dài, nơi chính giữa còn có một bếp lửa trại được đốt sẵn đang cháy tí tách nướng thịt.
Nhìn thời gian hiện tại có lẽ là mới tới giờ Tý (23_1 giờ), một nam tử y phục trắng ngà ngồi cạnh đống lửa đang cho thêm củi khô, nhìn thấy có hai người đến đầu tiên cũng không tỏ thái độ gì.
Một đệ tử bạch y khác nhìn thấy có người đến liền đứng dậy, ôn hòa cất tiếng. “Chúc mừng hai vị đại hiệp là người đầu tiên đặt chân tới bên này của hòn đảo.”
Đầu tiên sao?!
Hàn Băng cùng Tư Đồ Vũ Thiên bốn mắt nhìn nhau, sau đó quét mắt một lượt xung quanh, quả thật là không nhìn thấy người tham gia nào khác, chỉ có mười vị đệ tử bạch y đang tụ lại một chỗ nghỉ ngơi.