“Mẹ, mẹ không sao chứ?”
“……”
Ôn Hủ Hủ kỳ thật rất chật vật.
Cô không ngờ mình cố chấp rời khỏi thành phố A với ba đứa con, cuối cùng lại bị người đàn ông này phát hiện trong tình huống như vậy.
Điều này làm cho cô cảm giác bản thân rất thất bại.
“Không sao, chú Raymond hôm nay có lẽ uống hơi nhiều. Được rồi, con dẫn em gái tới đây, chúng ta rời khỏi nơi này.”
Cô sửa sang lại váy và lớp trang điểm một chút, muốn đưa theo hai đứa nhỏ lập tức rời khỏi đây.
Mặc Bảo: “……”
Hoắc Dận: “……”
Kể cả Hoắc Tư Tước vừa cứu cô, sau khi nghe nói như thế nhịn không được liền liếm hàm răng.
Sao tay hắn ngứa thế?
Hắn quá tốt với cô rồi phải không? Bắt cóc hai đứa con trai của hắn, hắn đã không tính sổ cô mà còn cứu cô, cô cảm thấy không có sợ đúng không?
Được, vậy hắn sẽ thực hiện như cô mong muốn!
Cơn thịnh nộ của hắn dâng lên, hắn phất phất tay lập tức sau lưng đám vệ sĩ xuất hiện.
“Tổng giám đốc.”
“Đi, ôm mấy đứa nhỏ đi.”
‘Vâng, tổng giám đốc!”
Đám vệ sĩ nghe lệnh lập tức đi lên ôm đứa nhỏ.
Ôn Hủ Hủ nhìn thấy, sợ hãi xoay người đem hai đứa nhỏ gắt gao ôm vào trong lòng: “Hoắc Tư Tước, anh muốn làm gì? Tại sao lại cướp bọn nhỏ?”
Hoắc Tư Tước cười lạnh: “Tôi cướp bọn nhỏ? Đây chẳng lẽ không phải là cô đang cướp đi sao? Cô không nói một lời liền cướp ba đứa nhỏ đi, bây giờ cô không biết xấu hổ nói tôi cướp?”