“Tôi là Ôn Ngụy Phong, là em trai của Ôn Thanh Hoàn, chắc là cô chưa từng nghe thấy, chỉ là cảm giác tồn tại của tôi trong gia tộc không được cao lắm. Nhưng mà tôi biết về cô, trước khi ra ngoài chị tôi có cho tôi xem ảnh cô rồi, không ngờ lần đầu tiên gặp gỡ của hai chúng ta lại là ở nơi này.”
“Cố Cổ là… con của ai?”
“Cô ấy khá quan tâm đến vấn đề này đấy.”
“Con bé là con của chị tôi và anh Cố Thiện Linh. Lần này tôi dẫn Cố Cố lại đây để tìm anh Thành Trung, đúng rồi, tôi còn chưa liên lạc với anh ấy nữa.”
“Không cần đâu, cháu đã gọi điện thoại cho bố Trung rồi, bố bảo chúng ta ngoan ngoãn đứng ở đây, đừng đi đâu cả, bố sẽ nhanh tới đón.”
Cố Cố đưa chiếc điện thoại di động trong túi nhỏ lên.
Ôn Ngụy Phong mới thở phào nhẹ nhõm.
Không lâu sau, Cố Thành Trung lại đây, không ngờ lại còn gặp được Hứa Trúc Linh ở đó, anh cũng thấy bất ngờ.
Sau khi nghe đầu đuôi sự việc, anh cảm kích nhìn về phía Bạch Minh Châu: “Cảm ơn cô.”
“Không cần khách sáo, anh là ông chủ của tôi mà, phục vụ ông chủ là bổn phận của tôi. Vậy người nhà các anh cứ tự nhiên, tôi không quấy rầy nữa, đi trước nhé.”
“Đợi chút đã, anh Thành Trung, vậy em giao Cố Cố cho anh trước, em đưa cô ấy đi bệnh viện đã. Dù sao cô ấy cũng bị thương vì em”
“Cũng tốt.”
Cố Thành Trung không từ chối.
Sau đó anh đưa Hứa Trúc Linh và Cố Cố rời đi, Ôn Ngụy Phong thì dẫn Bạch Minh Châu tới bệnh viện.
“Anh không cần tới đây làm gì, không phải là vết thương nghiêm trọng, tôi cũng đã băng bó rồi mà.”
“Vậy thì không được, cô bị thương vì tôi, đương nhiên tôi phải chịu trách nhiệm với cô rồi.”
Ôn Ngụy Phong cố chấp nói.
Bạch Minh Châu không từ chối được, đành phải theo anh ta tới phòng khám.
Trong phòng có một người vừa bị tai nạn khi lái xe gắn máy, cả người đều bị trầy da, máu me be bét.
Ôn Ngụy Phong vừa nhìn thấy thì ngay lập tức đồng tử đã co lại, sau đó cơ thể anh ta mềm nhũn đi, ngã vào lòng Bạch Minh Châu.
Đột nhiên Bạch Minh Châu cũng không kịp chuẩn bị, thế là hai người cùng nhau ngã nhào. Bạch Minh Châu bị đè ở phía dưới, không ngừng kêu khổ.
“Có ai không? Thật sự quá đáng mà.”
Bác sĩ chạy tới giúp đỡ đưa Ôn Ngụy Phong lên giường bệnh.
“Bệnh nhân sợ máu nên không chịu nổi những thứ này.”
Sau đó thì kéo màn giường che khuất giường ngủ lại.
Đợi đến khi Ôn Ngụy Phong tỉnh lại lần nữa là đã nửa tiếng sau, mỗi lần ngất xỉu anh ta đều hôn mê nửa tiếng.
Bạch Minh Châu đã rời khỏi bệnh viện từ sớm, cũng đồng thời trả tiền thuốc thang cho hai người.
Ôn Ngụy Phong lại xấu hổ không thôi.
Anh có lòng mà lại thành chuyện xấu.
Lúc này đây, ở biệt thự nhà họ Cố. Hứa Trúc Linh đang làm rất nhiều bánh ngọt đáng yêu, Cố Cố thích thú, ăn đến mức không còn biết đâu là trời đâu là đất.
Cô bé rất ngoan ngoãn, không khóc cũng không nháo, trong tay vẫn ôm chặt con gấu teddy.
Hứa Trúc Linh không kìm được tò mò, chú gấu này rất quan trọng với cô bé hay sao?
Cô bước lên muốn cầm xem xem thử, không ngờ vừa mới chạm vào Cố Cố đã hoảng hốt hẳn lên.
“Mẹ Linh, mẹ muốn làm gì vậy?”
“Con gấu teddy này trông cũ rồi, con rất thích nó sao?”
“Cũ sao? Là vì con không chăm sóc nó tốt ạ?”
Cố Cố lo lắng, bắt đầu ôm lấy con gấu kiểm tra một lượt.
Cố Thành Trung bước lên trấn an: “Không có, Cố Cố chăm sóc nó rất tốt, trông nó rất đẹp mà.”
“Vậy thì tốt.”
Cố Cố khẽ cười, Cố Thành Trung kéo Hứa Trúc Linh sang bên cạnh: “Con gấu teddy đó là quà mà sau khi con bé học được cách gọi bố, Ôn Thanh Hoàn đã mua tặng, nói là quà anh hai tặng cho, thế là cô bé tin. Cô bé nói đây là món quà duy nhất mà bố tặng cho, nếu như bố về không nhìn thấy thì bố sẽ không vui. Cho nên hai năm nay nó vẫn xem đó là trân bảo, không thích cho người khác chạm vào.”
“Con bé không biết anh hai…”
“Có lẽ là biết, cũng có thể không biết, con bé rất ngoan, cũng không hỏi gì bọn anh cả. Từ nhỏ nó đã gọi anh là bố Trung, mấy năm qua mọi người cũng quen rồi.”
“Anh cũng không nói với em chuyện chị Ôn Thanh Hoàn có một đứa bé.”
“Sự ra đời của Cố Cố chỉ có một số người biết, em biết tại sao anh và anh hai gặp nạn không?”
“Là… là vì cuộc chiến trong gia tộc sao?” Hứa Trúc Linh cẩn thận hỏi.
Cô biết, năm đó khi du thuyên bị nổ, hài cốt của Cố Thiện Linh cũng không còn, chuyện này vẫn luôn canh cánh trong lòng Cố Thành Trung, đến bây giờ vẫn chưa nguôi ngoai được. Cố Thành Trung nghe vậy thì gật đầu, vẻ mặt trâm ngâm.