Tinh không mênh mông, trong một khỏa tinh cầu, dưới chân núi một đàn thú khổng lồ đang chạy như điên, phía sau có hơn mười con quái thú hung dữ đang truy đuổi săn giết.
Phía trên đỉnh núi tạm thời dựng một cung điện bằng gỗ đốc trấn đinh, là nơi ở của quân cận vệ Trung Xu. Mà mục tiêu tìm kiếm hiển nhiên là khu vực phong ấn yêu tăng nam ba.
Viên tinh cầu này mới được phát hiện là nơi thích hợp, điều tra thăm dò nhiều năm như vậy rốt cuộc mới phát hiện được Đinh Mão Vực ở tinh cầu này. Sau khi đã sắp xếp vào trong bản đồ tinh vực, rất nhanh sẽ có các sơn thần thổ địa tới đây tiền nhiệm.
Đại quân Trung Xu được chỉ hiếu di chuyển đến khu vực này tìm kiếm, vừa tiếp cận được khu vực điều tra tuyến đầu. Vừa thuận tiện cho việc chỉ huy.
Một nam một nữ đang đứng ở trên núi, kề vai sát cánh nhìn bầy thú đang chạy như điên dưới chân núi.
Nam khôi ngô là đại đô đốc Trấn Đinh Vệ, tên Thiên Kiếm. Nữ là một thiếu nữ áo trắng như tuyết, không phải là ai khác mà là Ngọc La Sát.
Những đội ngũ lui tới ngoài điện không biết Ngọc La Sát thì đều âm thầm ngạc nhiên, họ không biết thiếu nữ là ai, lại mà được đại đô đốc đích thân phụng bồi.
– Thiên Kiếm, đã hai vạn năm rồi có lẽ chúng ta còn chưa gặp lại nhau nhỉ?
Ngọc La Sát nhìn về phía chân núi, nhàn nhạt nói.
– Đoán chừng có lẽ là thế. Quân cận vệ phụng mệnh điều động khắp nơi, khó gặp nhau cũng là chuyện bình thường.
Thiên Kiếm khẽ cười một tiếng, lại nghiêng đầu nhìn về phía cô, mỉm cười nói:
– So với năm đó, Ngọc Phật thoạt nhìn tựa hồ trẻ tuổi hơn, thật là làm nữ nhân trong thiên hạ hâm mộ đấy. Ở chỗ này lại có thể chạm mặt Ngọc Phật, Thiên Kiếm ta cảm thấy hơi ngoài ý muốn, không biết có chuyện gì mà cần Ngọc Phật đích thân ra mặt thế này?
Ngọc La Sát bình tĩnh nói:
– Không giấu ngươi, ta xuất thân từ Nam Mô Môn, năm đó yêu tăng nam ba làm ra chuyện diệt môn làm ta khắc cốt minh tâm. Ta may mắn mới tránh được một kiếp. Có lẽ là e ngại, nghe nói thần hồn của yêu tăng nam ba còn chưa bị diệt, còn có khả năng lại hiện thân, trong nội tâm ta thật sự bất an. Vừa vặn linh sơn cũng nhúng tay vào việc này, ta thuận tiện sang đây nhìn một chút.
Thiên Kiếm thở dài:
– Tâm tình của Ngọc Phật ta có thể hiểu được. Yêu tăng nam ba coi chúng ta như cỏ rác, một khi trùng sinh chính là hạo kiếp thiên hạ, đoán chừng không ai không sợ. Tinh không mênh mông, dùng cách này để lục soát dò xét, nhân lực trong tay ta thật sự là chưa đủ. Quân cận vệ cũng không có khả năng tiêu tốn hết sức lực ở chỗ này. Lần này Cực Nhạc Giới có thể chủ động phái người đến hợp tác với thiên đình cùng điều tra, cũng làm áp lực của ta giảm đi rất nhiều. Cũng có thể hiểu được Phật chủ coi trọng chuyện này.
Ngọc La Sát nghe vậy mới nói:
– Phật chủ cũng là thấy sau khi Tứ Quân rời đi nhưng chậm chạp không có động tĩnh gì, lo lắng sợ hỏng việc nên mới liên hệ với thiên đình, chủ động xuất thêm người trợ giúp tìm kiếm một phen.
Thiên Kiếm lắc đầu:
– Người quang minh chính đại trước mặt không nói chuyện mờ ám, Tứ Đại Thiên Vương bên kia. Ài..
– Không nói chuyện này, ta nghĩ xem xét bốn phía chắc không có vấn đề gì nhi?
Ngọc La Sát hỏi.
Thiên Kiếm nghe vậy chần chờ, lại nói:
– Ta chỉ sợ không có cách nào phụng bồi.
Ngọc La Sát khẽ vuốt cằm:
– Hiểu rồi, ngươi trấn giữ chỉ huy Trung Xu. không dễ dàng rời đi được cứ cho ta một lệnh bài là được, không hẳn mọi người ai cũng biết ta.
Thiên Kiếm hiểu ý của nàng. Bên dưới người biết Ngọc La Sát không nhiều lắm. Thêm với việc càng ngày Ngọc La Sát càng trẻ tuổi, giống như một thiếu nữ thật làm cho người ta có cảm giác mình đang nhìn nhầm. Ngọc La Sát không có khả năng luôn giải thích với mọi người mình là ai. Hắn gật nhẹ đầu lấy ra một tấm lệnh bài đưa cho nàng.