– Ngọc Phật tự.
Lần nữa xoay người rời đi.
Miêu Nghị không ngờ để nữ nhân này sẽ đưa mình về La Sát Môn, lần nữa lại hét lên:
– Đợi một chút.
Ngọc La Sát dừng bước, vẫn quay lưng về phía hắn, nói:
– Sợ sao?
Miêu Nghị kỳ quái nói:
– Ta sợ cái gì?
Ngọc La Sát lại nói:
– Sợ ta biết sự thất bản đồ bảo tàng là giả hay thật.
Miêu Nghị có chút buôn cười nói:
– Ngươi có phát hiện ra giả cũng được, hiện ta đang lo lăng phía bên Thiên Tẫn Cung.
Ngọc La Sát vẫn đưa lưng về phía hắn, chỉ là hơi nghiêng đầu hỏi:
– Chuyện của ngươi thật là quá nhiều, tại sao lại nhắc đến Thiên Tẫn Cung rồi?
Toàn thân Miêu Nghị đều dính chất nhầy đi đến:
– Không phải là ta có nhiều chuyện, mà là ta lệ thuộc trực tiếp sự cai quản của Thiên Tẫn Cung đấy. Tùy thời Thiên Tẫn Cung sẽ liên hệ với ta, một khi không liên lạc được nói không chừng sẽ có chuyện không hay.
Ngọc La Sát lại nói:
– Ngươi đang uy hiếp ta?
Miêu Nghị nói:
– Không phải uy hiếp ngươi, chuyện đã đến tình trạng hôm nay uy hiếp ngươi thì còn ý nghĩa gì chứ. Nếu như ta dám đến hiển nhiên cũng đã chuẩn bị lại phía sau. Chỉ cần ta không còn sống sót để trở về đừng nói là Thiên Tẫn Cung, lập tức sẽ có người đưa một số đồ vật cho Tín Nghĩa Các. Chuyện ta và ngươi sẽ bị Hạ Hầu gia tận mắt thấy rõ, bao gồm cả chuyện làm thế nào để tìm được bảo tàng. Năng lực Hạ Hầu gia có bao nhiều chắc hắn ta không cần giải thích thêm. Kỳ thật trong nội tâm ngươi nghĩ gì ta đều rõ, năm đó ngươi thả ta trở về thì cũng không có cách nào dễ dàng động thủ với ta được, đây cũng là nguyên nhân ta dám đến nơi hẹn. Đương nhiên, nếu không phải là bất đắc dĩ mà nói, ta cũng không giám đơn giản tiết lộ chuyện của ta với người. Đây cũng là lí do mà năm đó ngươi thả ta đi. Lần này ta đến đây thật sự là ôm thái độ muốn hợp tác, vậy nên ngươi hoàn toàn có thể yên tâm, ta tuyết đối sẽ phối hợp thật tốt với ngươi.
– Hợp tác?
Ngọc La Sát lạnh lùng nói:
– Hợp tác như thế nào?
Miêu Nghị trả lời:
– Ta giúp ngươi tìm được bảo tàng, ngươi tha ta một mạng, ngươi cũng nắm được nhược điểm cua ta. Về sau ta cũng không dám nói sai điều gì ra bên ngoài.
Trong lòng Ngọc La Sát cười lạnh, thật phải lấy được yêu tăng nam sóng kiêng kị từ bảo tàng trong truyền thuyết thì cần gì quan tâm đến vị trí Phật nữa?
Đương nhiên lời này nàng sẽ không nói ra, hiện tại nàng cũng muốn Miêu Nghị giúp mình thuận lợi tìm được bảo tàng:
– Tốt! Thành giao.
Tay áo vung lên, một luồng pháp lực bành trướng oanh một tiếng, đụng Miêu Nghị bay ra ngoài. Hắn đập vào tường sau đó lại rơi xuống mặt đất, Miêu Nghi phun ra một ngụm máu. Ôm lấy lòng ngực, đang muốn công khai lên án thì bỗng nhiên phát hiện cấm chế trên người mình đã được gỡ bỏ, pháp lực trong cơ thể cũng đã khôi phục lại dần.
– Ta cũng không dám cam đoan ở Ngọc Phật Tự có tai mắt của người khác hay không, thế nên cứ thành thành thật thật ở lại chỗ này, dám chạy loạn thì đừng trách ta không khách khí. Lời nói vừa dứt thì Ngọc La Sát đã chậm rãi rời đi.
Đưa tay chùi khóe miệng mang theo chất nhầy và máu, hắng cổ giọng nhổ ra hai bãi nước miếng, trong nội tâm hắn thầm mắng, tiện nhân, chờ đấy.
Trong lúc Ngọc La Sát ổn định hắn, hắn lại có cảm giác mình ổn định thật không phải vì Ngọc La Sát.
Mặc kệ những chuyện khác, hắn dùng trừ vật vòng tay xối ra nước trong rửa sạch thân thể. Sau đó lại thay một bộ quần áo sạch sẽ. Về phần động nước bẩn trên sàn chỉ cần một mồi lửa là xử lý xong. Cái mùi hôi thối kia cũng không còn nữa. Lại xuất ra một cái bàn, hắn khoanh chân ngồi trên đó.