– Bản đồ biển báo giao thông.
Ngọc La Sát lại thầm nói một tiêng, một lần nữa nhanh chóng thi pháp chìm vào trong của câu kim loại xem xét.
Miêu Nghị đứng một bên cười ha hả nhắc nhở:
– Đừng lãng phí tinh thần nữa, điểm khởi đầu chính là khu vực biên giới Đinh Mão Vực. Biển báo giao thông chỉ dẫn nơi đây căn bản không thể biết được tinh không, như vậy thì có xem cũng không hiểu, chỉ có thể đến hiện trường tìm kiếm xem xét mới hiểu được.
Hắn đã từng đối chiếu qua bản đồ tìm kiếm tinh vực cùng loại, rất có kinh nghiệm.
Quả thật là xem không hiểu, nội thị Ngọc La Sát tìm kiếm bên trong quả cầu kim loại cũng không tra ra được manh mối gì không khỏi rơi vào trâm mặc.
Bầu trời đêm đầy sao, Miêu Nghị ngẩng đầu lên nhìn, sóng biển dạt vào bãi đá ngâm vang lên từng đợt âm thanh, cảnh đêm thật đẹp.
– Ngươi nói cách tìm kiếm cho ta biết không sợ ta sẽ giết ngươi diệt khẩu sao?
Đột nhiên Ngọc La Sát hỏi. Miêu Nghị nhìn Tinh không chẳng có chút cảm xúc nào, vẻ mặt châm chọc nói:
– Ta làm sao không biết điều đó, ngươi quên ta đã nói khẩu quyết tầm bảo sao? Bằng ngươi bây giờ còn chưa đủ để tìm được bảo tàng đâu, món đồ quan trọng nhất vẫn còn năm trong tay ta, ngươi giết ta rồi chẳng khác gì không tìm thấy bảo tàng, không phải ta còn phải chê ngươi ngu sao.
Ngọc La Sát hừ lạnh một tiếng, nhíu chặt hàng lông mày, lại trầm tư. Hiển nhiên cảm thấy việc này có chút khó giải quyết.
– Kỳ thật sau khi ta đến được bản đồ tinh vực, sớm muốn đi tìm kiếm cũng không biết tại sao đại quân của thiên đình cũng bắt đầu tìm kiếm ở khu vực khởi đầu kia rồi. Ta thật sự không chắc chắn sẽ tránh được.
Ánh mắt Miêu Nghị thu hồi lại từ bầu trời đêm, chạm nhau với ánh mắt của Ngọc La Sát. Bản đồ này căn bản không thể tìm kiếm được điểm khởi đầu, bằng không chúng ta cứ đợi đội quân tìm kiếm của thiên đình rời đi rồi lại tiếp tục tìm kiếm như thế nào?
Ngọc La Sát theo bản năng vẫn cho rằng hắn đang kéo dài thời gian, nên quyết đoán cự tuyệt nói:
– Không được. Một tiểu tử hậu bối như ngươi không biết được yêu tăng nam ba có bao nhiêu đáng sợ. Không tìm thấy nơi phong ấn Thanh Chủ tuyệt đối sẽ không dễ dàng thu binh đâu.
Đang nói, đột nhiên nàng dừng lại, lần nữa thi pháp tiến vào trong quả cầu kim loại xem xét, ánh mắt tập trung vào ngôi chùa không có bóng người nào, bất chợt lại ngẩng đầu lên nói:
– Bản đồ này không phải là bản đồ phong án yêu tăng nam ba sao?
Cái này cũng có thể đoán được sao? Trong lòng Miêu Nghị nhảy lên một cái, thế nhưng lại liếc mắt:
– Ngươi đúng thật là có thể nghĩ thế, nếu cái này quả thật là địa đồ phong ấn yêu tăng nam ba thì ta đã sớm hiến cho thiên đình để thăng quan phát tài rồi. Còn làm gì bị buộc ở Quỷ Thị thành dạng như vậy? Hơn nữa cửa Nam Mô Môn bị tiêu diệt ăn khớp với thời gian phong ấn yêu tăng nam ba sao? Nếu không phải là bản đồ bảo tàng, ta còn có thể xác định một cái đã chính xác đoán được Nam Mô Môn có bảo tàng?
Ngọc La Sát sửng sốt một chút, nhớ lại hình như đúng vậy, nếu như không biết chuyện Nam Mô Môn có bảo tàng nhất định đến phương không thể dụ dỗ phe mình bước vào cạm bẫy U Tuyền.
– Tóm lại việc này không thể kéo dài được nữa.
Ngọc La Sát phách tay phách bản. Miêu Nghị thở dài:
– Không phải ta muốn kéo dài thời gian, mà là đội ngũ quân cận vệ đang chiếm giữ khu vực tìm kiếm kia, nếu chạm phải người của quân cận vệ phải giải thích thế nào đây?
– Cái này không cân ngươi quan tâm, ta sẽ nghĩ cách giải quyết, ngươi hãy cứ quan tâm đến cái này thôi.