Không để cho nó có cơ hội, Đế Nguyên Quân và Mộc Cô Nhai đồng thời phát động công kích đánh tới. Chỉ thấy từng cái rễ cây lớn trói chặt cơ thể Phong Mang Địa Hổ và ngăn không cho nó tránh né và ở trên cao, từng mũi kiếm nghe theo mệnh lệnh Đế Nguyên Quân từ từ rơi xuống.
Từng thanh kiếm mang theo một lượng lớn chân nguyên cùng với tinh thần lực để cường hóa mũi kiếm đâm xuống. Liên tiếp, bị chín mũi kiếm cắm sâu vào cơ thể. Phong Mang Địa Hổ toàn thân bộc phát một lượng lớn huyết khí khiến toàn bộ thanh kiếm và rễ cây xung quanh bị đánh nát.
Ngay khi vừa thoát ra, Phong Mang Địa Hổ gạt bỏ đi những cơn đau từ khắp nơi trên cơ thể xông đến. Nó giẫm mạnh chân một cái rồi nhảy thẳng lên cao và hướng về phía Đế Nguyên Quân mà đánh.
Nhìn thấu được ý định của nó, Đế Nguyên Quân cắn môi khiến máu tươi chảy xuống đầu Mộc Cô Nhai rồi dùng đầu mũi chân vẽ ra từng ấn ký trông không giống trận pháp và cũng không giống phù văn.
Chỉ thấy hắn gấp rút vẽ ra một vòng ấn ký. Đứng ở vị trí trung tâm, Đế Nguyên Quân hai mắt đỏ rực nhìn Phong Mang Địa Hổ rồi cắn răng quát lớn một tiếng. “Khai”.
Ngay lập tức, ở sau lưng hắn bỗng hiện lên một đạo tiên luân đang phát ra từng đạo tinh quang huyết khí tanh nồng. Và từ trên vòng tiên luân đó dần sinh ra sáu cái cánh tay khổng lồ. Đó chính là “Pháp Tướng” được sinh ra từ sát ý của hắn.
Lục Đạo Tiên Thủ!
Nhìn Phong Mang Địa Hổ đánh tới, Đế Nguyên Quân vẻ mặt dữ tợn để lộ ra bốn cái răng nanh sắc nhọn rồi rống lớn một tiếng. Chỉ thấy lục thủ từ từ đưa lên rồi liên tiếp đánh ra từng quyền từng chưởng khiến Phong Mang Địa Hổ bị đánh tay ra xa.
Tuy pháp tướng mai lại khả năng chiến đấu tuyệt vời nhưng với thực lực hiện tại của hắn thì không thể tung ra toàn bộ thực lực của pháp tướng và còn chịu phản phệ hết sức đau đớn.
Đế Nguyên Quân toàn thân đột nhiên run lên một cái và khóe miệng không ngừng chảy máu. Nhưng hắn chẳng hề để tâm đến cơ thể đau đớn như thế nào mà chỉ thấy hắn cắn răng thúc đẩy ba đại lực lượng rồi xông thẳng về phía Phong Mang Địa Hổ.
Cảm nhận có nguy hiểm đang tới gần, Phong Mang Địa Hổ định nhảy lùi ra sau để tránh né những lại bị Mộc Cô Nhai giữ lại thêm một lần nữa. Từng cái rễ cây lớn của nó cuốn chặt tứ chi Phong Mang Địa Hổ rồi kéo mạnh xuống đất khiến nó không thể nhúc nhích.
Chớp lấy cơ hội, Đế Nguyên Quân điên cuồng thúc dục lục thủ liên tục đánh về phía Phong Mang Địa Hổ và mỗi một kích như vậy đều mang uy lực không hề kém cạnh Thiên Địa cảnh tầng một một kích toàn lực.
Liên tiếp đánh ra hơn một trăm quyền, Phong Mang Địa Hổ toàn thân đau đớn và run rẩy một cách kịch liệt. Tuy công kích của lục thủ là rất khủng bố nhưng với khả năng của Đế Nguyên Quân hiện tại thì không hoàn toàn điều khiển được nó.
Và với tình trạng hiện tại, Đế Nguyên Quân lúc này đã chìm sâu vào cơn mê và để bản thân lại cho sát ý của bản thân điều khiển. Tuy uy lực đánh ra là rất mạnh nhưng tất cả công kích đều không phải là những đòn chí mạng nên chỉ đủ để khiến Phong Mang Địa Hộ bị trọng thương thảm trọng mà thôi.
Ngay khi Đế Nguyên Quân đinh tung quyền cuối cùng để kết thúc trận chiến thì đột nhiên. Cơ thể hắn lúc này không còn nghe theo sự khống chế của sát ý nữa mà run lên một cái rồi phun ra từng ngụm máu lớn và một chân thì khụy xuống đất. Còn tiên luân ở sau lưng hắn đã dần tan biến và để lại từng vết nứt lớn ở trên da thịt.
Lấy lại nhận thức, Đế Nguyên Quân mặc dù đã đánh trọng thương Phong Mang Địa Hổ nhưng tình trạng của hắn hiện tại cũng chẳng tốt hơn là bao. Toàn thây đang không ngừng run lên vì những cơn đau và hắn hiện tại đã không còn một chút sức lực nào nữa.
Được Mộc Cô Nhai đỡ lấy, Đế Nguyên Quân bước từng bước đi về phía gốc linh dược rồi nhẹ tay ngắt xuống rồi ngồi dựa mình xuống một gốc cây ở gần đó và lấy ra từng viên đan dược hồi phục rồi nuốt xuống.
Bởi vì hắn biết, Phong Mang Địa Hổ lúc này tuy đã ngất lịm nhưng nó vẫn chưa bị giết chết. Và bản thân hắn cùng Mộc Cô Nhai lúc này cũng thế, đã cạn kiệt chân nguyên và cả sức lực nên khó lòng mà giết chết được nó.
Ngồi tỉnh dưỡng chưa được bao lâu thì ở ngoài xa, cơ thể Phong Mang Địa Hổ đột nhiên run lên một cái rồi tỉnh dậy ngay sau đó. Nó đưa mắt nhìn về phía gốc linh dược thì không thấy đâu và thấy Đế Nguyên Quân đang ngồi ở gần đó thì tức giận rống lớn một tiếng.
Nó phá tan toàn bộ rễ cây của Mộc Cô Nhai rồi lao thẳng về phía Đế Nguyên Quân cùng với sự tức giận đến vô cùng và trong mắt nó hiện tại thì Đế Nguyên Quân chính là một tên đã chết.
– —
Ps: Cầu like, cầu cmt, cầu vote.
Bên nền tảng đang có evt viết truyện lần thứ tư, không biết mn có ai hứng thú truyện hệ thống + hài + main bá hơm. Ai có thì bình luận ở dưới nha.
Tiến độ: Chuế tế (3c/ngày), bộ truyện đề cương mới (1-2c/ngày), bộ tham gia evt (1c/ngày)
Truyện ra thì mn nhớ ủng hộ mình tiếp nha. Cảm ơn mn.